Chap 1: Ai là 12 sao? (Part 1)

Tùy Chỉnh

Catch me - Uption
------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Vào một ngày X, tháng Y, năm Z...
Zendiz...
~ Sakk da bultaewora Bow wow wow~
Giữa dòng người đông đúc chật hẹp và dưới cái nắng gay gắt như muốn thiêu bỏng da thì đoạn điệp khúc cực chất của bài Fire vang lên.
- Alo, tao đang đến!
Bỏ kẹo mút ra khỏi miệng, cô gái có mái tóc đen tuyền khẽ kéo nhẹ chiếc mũ lưỡi trai xuống và trả lời. Đầu dây bên kia đáp lại:
- [ Ớ, vậy mày ghé nhà cô Ba lấy hộ tao 5 con gà nha nha nha, tao đang bận, bye~]
Píp!
- What?!
Trợn tròn mắt nhìn vào màn hình điện thoại đang ở chế độ hình nền, cô gái ấy tặc lưỡi một tiếng rồi hậm hực ngậm lại kẹo mút, rẽ mình ra khỏi đám đông ngoài vỉa hè và bước vào một ngõ nhỏ...
- Thằng nhãi ranh! Đứng lại cho tao!!!!!
- Đuổi theo nó!
Rầm rập... rầm rập...
- Gì vậy?
Vừa ra khỏi nhà cô Ba cung cấp gà, cô gái tóc đen ấy bỗng thấy một đám thanh niên đang xồng xộc chạy tới từ đằng xa và có một bóng người vừa chạy vượt qua cô.
Póc!
Xoạch!
Búng cây kẹo mút vào và làm đổ mấy chiếc xô rỗng ở ngã tư ngõ hẻm, cô gái khẽ chép miệng một tiếng, vừa đưa tay kéo chiếc mũ lưỡi trai xuống khuất cả gương mặt và hắng giọng:
- Hắn ta chạy đường này!
Có người chỉ đường và thấy đống xô rỗng kia đổ xuống như có người vội vàng va phải, bọn kia lại tưởng mục tiêu của chúng chạy ngang qua đó nên ra sức đuổi theo.
Đợi bọn người đó mất hút hoàn toàn, cô nàng kia mới nhỉnh chiếc mũ lên một chút, khóe môi khẽ cong lên, cô chợt đánh mắt sang người con trai kia - kẻ vừa bị rượt đuổi mà lên tiếng:
- Chậc, cao ráo, gương mặt sáng sủa, ngoại hình cũng thuộc dạng dễ nhìn nhưng sao lại bị bọn kia truy đuổi dữ vậy, anh thiếu tiền bọn đó à?

Người con trai đó lia nửa con mắt nhìn cô từ đầu tới cuối, gương mặt không một chút biểu cảm, được vài giây thì anh ta bỏ đi, trước khi rời bước còn vô cảm bỏ lại một câu:
- Phiền phức!
1s... 2s... 3s...
- Aisss!!! Thằng nhóc láo toét!
Cô gái kia nghiến răng nghiến lợi, nhăn nhó mặt mũi, rủa không lên lời trước thái độ của người vừa nãy, là cô vừa cứu hắn đấy, cô là ân nhân của hắn đấy, nếu không nhờ chiêu lừa đảo của cô thì hắn ta toi cơm rồi! Chết tiệt, đây sẽ là lần đầu cũng như lần cuối cô ra tay giúp người vậy.
.
.
Quán gà Family...
Xạch!
- Cháu chào cả nhà!
- Ô, mày đến rồi hả, gà đâu? Gà đâu?
Vừa thấy cái bóng dáng quen thuộc, cô gái cột tóc hai bên màu cam - đang làm hành lá ở trong - đã lao ra xí xớn giật lấy hai bịch gà từ tay bạn mình khiến những người còn lại không kịp phản ứng lại. Một bà lão khoảng 70 tuổi lên tiếng:
- Đừng xớn xác nữa con trâu kia, mau đem gà vào trong cho chú hai đi! _Rồi bà lão quay sang cười hiền hậu với cô gái mới đến:
- Bảo Bình, đến đây uống miếng nước đi, cháu đã vất vả rồi!
- Vâng!
Cô gái tên Bảo Bình bước tới, bỏ chiếc mũ trên đầu ra và làm một ngụm trà đá mát lạnh, nói thật, với cái trời nắng oi oi này, không gì tuyệt hơn trà đá.
- Kim Ngưu nó lại nhờ con lấy gà nữa hả, cái con bé này, lười thật!
Một người phụ nữ trung niên bước ra từ khu rửa chén, trên tay là một rổ bát đũa và lên tiếng, đó là cô hai của Kim Ngưu. Bảo Bình cười xòa:
- Vâng, mà nó lựa đúng lúc ghê, gọi ngay khi con đang ở gần chỗ đó!
~ Sakk da bultaewora Bow wow wow~
Thoạt nghe cứ tưởng là nhạc chuông của Bảo Bình nhưng khi móc điện thoại ra thì màn hình không hiện lên cảm ứng gì, ngay lúc đó thì giọng của Kim Ngưu từ trong bếp vọng ra:
- Ô, chú thím ba?
-[.............]
- Dạ? Em ấy sẽ chuyển tới đây vào ngày mai ư? Học cùng trường với cháu luôn ạ?
-[..............]
- Vâng, vâng, cháu biết rồi, cháu chào chú!
Píp!
- Ai đấy? Thằng ba gọi à?
Tai bà nội Kim Ngưu cũng thính gớm, ngồi ngoài quán mà có thể nghe được cháu nó nói điện thoại ở trong bếp. Nói gì gì đó với chú hai và mẹ mình trong bếp rồi Kim Ngưu mới bước ra ngoài, cười tươi nhìn bà mình:
- Dạ, chú ấy gọi bảo là ngày mai Thiên Yết sẽ tới đây, nó sẽ ở và học ở đây sau khi rời Canada ạ!
- Thiên Yết ấy hả? À... hôm qua ta cũng đã nghe chúng nó nói rồi!
Bà nội Kim Ngưu gật gù ra, thật ra chuyện này cả nhà đều biết trừ Kim Ngưu vì hôm qua nhỏ này đi công viên giải trí với Bảo Bình. Hôm nay chú ba của nó mới gọi báo cho nó biết, vì người nhà này từ sáng tới tối đều loay hoay bên những con gà nên chắc chưa cho Kim Ngưu biết tin, và đúng vậy thật. Kim Ngưu còn chưa kịp giận dỗi bà, cô chú, ba mẹ thì Bảo Bình lên tiếng thắc mắc:
- Thiên Yết? Ai thế?
- À... _Kim Ngưu lại chỗ Bảo Bình ngồi, kể lể:
- Tên đầy đủ của thằng nhóc là Lãnh Thiên Yết, bằng tuổi tao với mày, con của chú ba, cháu nội của bà nội, cháu trai cưng của ba mẹ, cô chú, chú út tao, là thằng em tao vừa cưng vừa ghét...
- Stop! _Kim Ngưu đang nói thì Bảo Bình đưa tay ra lệnh im lặng, cô lườm nó:
- Tới đó thôi, tóm lại là em họ mày chứ gì?
- Ừ, hihi! _Kim Ngưu gãi gãi đầu cười ngố khiến Bảo Bình chỉ biết nhìn cô bằng nửa con mắt, đoạn, Kim Ngưu nói tiếp:
- Mai nó sẽ dọn tới đây, là du học sinh Canada đó nha, siêu đẹp trai, chuẩn men soái ca luôn, học cực giỏi nữa chớ, mai qua đây đi, tao cho mày ngắm dung nhan của nó, có gì thì cứ nói, tao sẽ đồng ý làm bà mai cho mày, chi phí chỉ 50 ngàn H thôi!
- Thôi dẹp, mày nhắc tới soái ca khiến tao nhớ lại cái thằng đầu bò kia, điên hết cả tiết! _Bảo Bình bỉu môi, với lấy mấy cộng hành lá trước mặt mà nhặt, Kim Ngưu tò mò tọc mạch mở mồm:
- Gì, đứa nào là thằng đầu bò???
- Thì lúc nãy mày gọi nhờ tao đi lấy gà ấy, bla.... Bla....
Thế là Bảo Bình sôi sùng sục khí tiết kể lại chuyện lúc nãy cho Kim Ngưu nghe và cuộc tám của hai bà này kéo dài mãi cho tới khi Bảo Bình chào tạm biệt mọi người ra về... Khiến cho ai đó ở nơi nào đó hắt hơi không dứt...
.
.
- Dạ? À, con nhớ rồi, lúc về con sẽ ghé siêu thị mua trứng cho mẹ ạ, bye mẹ!
Píp!
Thoát màn hình, bỏ điện thoại vào túi rồi anh chàng có mái tóc màu nâu lạnh lấy từ trong túi áo khoác một cuốn sổ ghi chú nhỏ:
- Ầuy, phải ghi lại nhỡ quên!
PẶC! BỐP! PHỊCH!
- Hở?
Bị tiếng động vừa rồi gây chú ý, chàng trai ngẩng mặt lên thì nhìn thấy chỗ kia có một cô gái trông quen quen đang khóa chặt tay của một người đàn ông ra sau, anh luống cuống bước lại gần.
- Ầy, cháu xin lỗi vì đã nặng tay với chú trong khi chú chưa kịp giở trò biến thái, xin lỗi chú nha!
Mái tóc hạt dẻ mềm mượt khẽ bay bay theo làn gió và vương một vài sợi lên khuôn mặt trái xoan trắng hồng của cô, môi thì nở nụ cười dịu dàng, nhưng tay thì lại ghì chặt người kia xuống, lời nói mỉa mai có sức sát thương cực cao. Mọi người xung quanh nhìn thấy thì xì xầm to nhỏ nhìn ông chú kia một cách khinh bỉ, không biết đến bao giờ cô gái kia mới chịu thả ông ta ra...
- Cự Giải?
Nghe thấy giọng nói khá quen thuộc vang lên, Cự Giải quay đầu lại, hai mắt cơ hồ sáng lên, khóe môi cười ngạc nhiên:
- Ô, Hội phó?
- Cậu đang làm gì thế? _Xử Nữ tiến lại gần và hơi nghiêng đầu, đôi mày nhíu lại khó hiểu nhìn ông chú kia.
- À... _Lúc này Cự Giải mới bỏ tay ông kia ra rồi lại gần Xử Nữ, cười vui vẻ:
- Ông chú đi đường ấy mà, cậu đang trên đường tới trường hả?
- Ừ, mấy ngày nữa là vào năm học rồi, hôm nay mọi thành viên trong hội học sinh đều phải tới trường họp mà, cậu cũng vậy đúng không? _Xử Nữ hơi cười, Cự Giải gật đầu, phủi phủi lại quần áo và cười tươi rói:
- Vậy đi chung đi!
.
.
Zodiac High School...
Ban thư ký...
- Vâng, chúng tôi đã duyệt qua hồ sơ của anh và xin chúc mừng, đơn xin làm việc của anh đã được Hiệu Trưởng chấp nhận! _ Cô thư ký tươi cười với chàng trai cao khều nổi bật với mái tóc màu vàng trước mặt. Anh chàng mỉm cười nhẹ:
- Cảm ơn, vậy tôi xin phép!
- Vâng!
Sau khi chào thì chàng trai ấy xoay gót cất bước, phong thái anh rất đĩnh đạc với chiếc áo sơ mi xanh nhợt và chiếc quần âu màu đen và đôi giày màu trắng. Vừa bước, anh vừa lấy mắt kính đen ở cổ áo đeo vào, khóe môi khẽ cong lên, trông thật quyến rũ. Vẻ ngoài sang chảnh ấy khiến cả Xử Nữ và Cự Giải đi hướng ngược lại cũng phải ngoái nhìn và thắc mắc. Tiến tới ban thư ký, Xử Nữ hỏi:
- Người đó là ai vậy ạ?
Cô thư ký vẫn nhìn theo bóng lưng của chàng trai kia, trả lời 1 cách vô thức:
- À, đó là giáo viên mới của trường ta, tên là Dương Ma Kết!
------------------------End Chap 1---------------------