Chap 10: Khúc dạo đầu...

Tùy Chỉnh

Bộ ba vocal quyền lực kakakaka...
-----------------------
Giờ nghỉ trưa...
- Xong!
Kim Ngưu cười toe nhìn 2 tờ giấy trước mặt, vậy là đã hoàn thành xong nhiệm vụ mà ông thầy Ma Kết đã giao. Giờ chỉ cần đem đi nộp cho ổng thôi...
Ọttttttttttttt~
Bất thình lình, Kim Ngưu cảm thấy ngượng mặt khi cái âm thanh vừa rồi đã vang lên... ngay trong chính cái bụng của cô. Mẹ kiếp, sáng giờ chưa có gì để bỏ bụng, đói muốn xỉu đây này, giờ mà lên nộp cái này cho ông thầy thì sẽ trễ giờ xuống canteen mất, vì giờ ăn trưa canteen rất đông, đã thế còn phải xếp hàng nữa.
Quay sang, nhìn thấy Bảo Bình đang xem cái gì đấy trên Ipad, cô liền lay lay con bạn:
- Ê, Bảo! Mày mang cái này lên phòng giáo viên nộp hộ tao nhá, tao xuống canteen giữ chỗ kiêm lấy thức ăn cho mày luôn ha! _Đặt tờ giấy lên bàn Bảo Bình rồi Kim Ngưu vụt chạy ra khỏi lớp, trong khi cái người đang xem chương trình giải trí kia ngồi đực mặt ra chưa kịp tiêu hóa hết.
3 giây sau...
- Bà mẹ mày Kim Ngưu, sao lại là tao?!
.
.
Canteen...
Xì xào... xì xào...
Đúng như Kim Ngưu dự đoán, canteen bây giờ hoàn toàn kín chỗ, nếu cô không nhanh chân thì có nước đứng mà ăn cơm mất. Nhưng mà... lấy cơm cũng không phải là việc dễ nha, nhìn xem... nguyên 1 hàng mấy chục đứa thế kia...
Canteen ở Zodiac high school khá theo quy tắc, ai đến trước thì có đồ ăn trước, mọi người phải xếp hàng 1 cách trật tự và văn minh. Nếu có hành vi chen chúc gì gì đấy sẽ bị camera quay lại và bị Hội học sinh nhắc nhở, trong trường hợp quá đáng quá, sẽ bị xử phạt. Mà bây giờ Kim Ngưu mà chịu xếp hàng thì tới lượt cô có mà hết cơm mất. Nhưng bên gian hàng bánh mì đồ đồ thì hoàn toàn ngược lại, ai muốn chen chúc, xô lấn gì thì cứ tự nhiên, nhưng đừng để xây xát gì là được, chẳng lẽ... phải qua bên đó gặm nhấm bánh mì chăng???

Nhưng mà, trước tiên phải "đánh dấu chủ quyền" cái đã. Nghĩ rồi Kim Ngưu liền nhún lên nhún xuống kiếm bằng được 1 cái bàn trống. A, kia rồi, ngay cạnh cửa sổ. Rồi Kim Ngưu hí hửng chạy lại đó, cởi áo khoác ra và vắt lền chiếc ghế ở đó (đấy là cách xía chỗ của các học sinh trong trường). Chưa kịp đứng dậy, chuẩn bị cho cuộc chiến giành thức ăn thì bỗng 1 khay cơm xuất hiện ngay trên bàn Kim Ngưu, trước mắt cô.
Kim Ngưu ngạc nhiên ngước đầu lên nhìn người đối diện, không phải chứ? Là cô nhìn nhầm sao?
- Tôi biết mình đẹp trai, nhưng cậu nhìn chằm chằm như vậy, không phải là phô trương quá sao? _Song Ngư đặt 2 khay cơm xuống, rồi ảm đạm ngồi vào chỗ. Kim Ngưu vẫn chưa khỏi ngạc nhiên:
- Cậu... sao lại... lấy cơm giúp tôi?
- Tiện tay, tại thấy mặt cậu tội tội! _Song Ngư trả lời qua loa, nãy giờ ánh mắt không hề nhìn sang Kim Ngưu, chỉ biết chú tâm vào ăn. Kim Ngưu cũng không khách sáo, tự nhiên ăn như thường, cô vẫn không khỏi thắc mắc:
- Cậu thật biết làm người khác sốc, lúc sáng làm vẻ như tôi và cậu chả quen biết gì nhau, bây giờ lại lấy cơm hộ tôi?
- Cậu không muốn ăn thì nói thẳng ra, tôi sẽ thu lại cái này! _Song Ngư không cảm xúc cầm cái khay cơm kéo lại về phía mình, Kim Ngưu vội vàng chặn lại, cười nhe răng:
- Không có, tôi làm gì có ý đó! Nhưng mà... _Đoạn, Kim Ngưu ngập ngừng, Song Ngư hỏi:
- Nhưng gì?
- Còn con bạn của tôi nữa, lát nữa nó xuống, tôi lỡ hứa lấy đồ ăn cho nó mà... _Kim Ngưu thấy có lỗi với Bảo Bình, nhưng đáp lại, là cái thái độ thản nhiên dùng bữa của Song Ngư, anh nhàn nhạt đáp:
- Lát nữa tôi lấy cho!
- Hả?! _Kim Ngưu lại 1 lần nữa trố mắt nhìn Song Ngư, khóe môi giật giật tỏ vẻ kinh ngạc. Song Ngư vẫn không tỏ thái độ gì, ăn uống như thường, ánh mắt không nhìn Kim Ngư mà cất giọng đều đều:
- Cậu không thể ăn trong im lặng được sao?
- À, được... _Kim Ngưu trả lời có phần bất đắc dĩ, tên này lạ thật...
.
.
- Alo...
-[ Dương Ma Kết, anh hay lắm, dám giấu tôi đi xin việc ở cái trường Zodiac ấy mà không thèm tiếp quản công ty!] _1 giọng nói giận dữ truyền từ bên kia tới khiến Ma Kết không mấy phản ứng, khóe môi anh cong lên:
- Không phải giấu, chẳng phải con đã nói rõ với ba trước đó rồi sao?
-[Anh... Hừ, anh nghe cho rõ đây, nếu anh muốn yên ổn đi làm giáo viên của cái trường đấy thì liệu tối nay, đến xem mắt con gái của tập đoàn ZN đi! Lý do chắc anh biết rõ rồi nhỉ, anh không giúp ích được gì cho công ti thì vợ anh, sẽ là người giúp đỡ cho công ti của tôi! Địa điểm, thời gian tôi sẽ gửi cho anh, nếu không đến, thì tôi sẽ cho người đến gây rối nơi anh làm việc đấy, biết chưa!]
Píp!
Ma Kết hơi nhăn mặt nhìn điện thoại, ông già nhà anh, ngày càng biết cách làm người khác thấy mệt mỏi. Anh, mang danh là đại thiếu gia của tập đoàn Caprgem, nhưng lại không hề hứng thú với kinh doanh, những con số mang nhiều tính toàn và tham vọng ấy, anh không thích. Anh chỉ thích sống nhàn nhã, an bình qua ngày, nhưng ba anh lại cứ nhất quyết muốn anh kế thừa công ti. Lần này, anh đã nộp đơn xin việc ở trường cấp III lớn nhất toàn quốc Horoscope, ba anh cũng không thể nhất nhất đòi anh nghỉ được, vì thế, nên dùng cách này ư? Tìm cho anh một đối tượng có lợi đối với Caprgem, nhất thiết phải biến anh thành công cụ để ông ấy kiếm ra tiền ư?
- Thầy chủ nhiệm?
Đang suy nghĩ thì một giọng nói vang lên kéo Ma Kết về thực tại. Anh quay sang thì nhìn thấy cô học trò khá thờ ơ trong lớp mình.
- À, Bảo Bình, em tìm thầy à? _Vẫn là nụ cười "cửa miệng" của Ma Kết. Bảo Bình không mấy cảm xúc đưa giấy báo cho Ma Kết, cất giọng đều đều:
- Kim Ngưu nó hoàn thoành xong cái này rồi, nhờ em đưa lại cho thầy!
- À, nhanh vậy đã xong rồi sao? _Ma Kết cười cười, nhưng, Bảo Bình thì không, cô hơi khó chịu nhìn Ma Kết, ngữ điệu như đang nhắc nhở:
- Cái này là công việc của giáo viên đúng chứ? Nếu vậy thì thầy phải tự hoàn thành đi, tại sao lại giao lại cho học sinh?
- À, tại thầy hơi bận...
- Thầy bận thì học sinh chúng em không bận ư? Mặc dù cũng không ảnh hưởng gì tới em nhưng mong thầy có trách nhiệm hơn 1 chút, vì em không ưa nổi người vô trách nhiệm và hay ỷ lại người khác. Xin lỗi vì có vài lời nói nặng với thầy, nhưng điều em nói là sự thật, mong thầy xem xét! _Ma Kết chưa nói xong thì bị Bảo Bình ngắt ngang, cô nói xong rồi cúi đầu, toan bước đi thì Ma Kết giữ vai cô lại:
- Khoan đã!
- Có chuyện gì sao? _Bảo Bình hơi nhíu mày nhìn thầy chủ nhiệm, Ma Kết cười cười:
- Em có thể giúp tôi 1 chuyện không?
- Lại chuyện gì nữa? Nếu định giao cho em nhiệm vụ gì mà đáng lẽ là chuyện của thầy thì xin lỗi, em...
- Chuyện này không hề làm ảnh hưởng tới chuyện học của em... _Ma Kết ngắt ngang câu nói của Bảo Bình, ánh mắt toát lên những tia thú vị...
.
.
Lớp 12S...
Xạch!
- Dương Song Tử là thằng nào?!!!
1 thằng học sinh cao to sát khí kéo mạnh cánh cửa lớp 12S ra, rõ là đang rất tức giận. Nhưng trong giây lát, hắn ta thấy bất ngờ vì trong lớp 12S vắng tánh teo, không 1 bóng người, vì đây là giờ nghỉ trưa, chắc tụi nó kéo quân ra canteen hết rồi. Cơ mà khoan, hình như còn có xót lại 1 đứa...
- Ê!
Thằng đó bước vào, khều khều cái đứa đang nằm ngủ cạnh cửa sổ. Đang nghe nhạc thì có người làm phiền, Thiên Bình mệt mỏi ngẩng đầu lên, gương mặt kiêu sa hơi nhíu lại nhìn người lạ hoắc kia:
- Cậu là ai?
- Hả, à... _Tên kia nhất thời lúng túng, không ngờ hot girl Thiên Bình lại học chung lớp với thằng oắt con Song Tử, nhưng nghĩ tới việc Song Tử đã làm, hắn lại thấy nổi cơn thịnh nộ, hằn học nói:
- Tôi có chuyện muốn nói với Dương Song Tử, cậu ta đâu?
- Không biết, cậu muốn nói gì, tôi có thể nói lại với cậu ấy! _Thiên Bình giọng điệu không cao không trầm đáp lại. Tên đó gãi gãi đầu 1 lúc rồi quyết định nói:
- Nói với cậu ta, chiều nay tan học gặp tôi ở sân sau!
- Biết rồi, tôi sẽ nói!
Thiên Bình thờ ơ đáp lại, rồi lại nằm gục xuống bàn nằm nghe nhạc. Tên kia thấy khó chịu trước thái độ không mấy nhiệt tình của Thiên Bình, nhưng cũng hậm hực bỏ đi vì không gặp được Song Tử. Nhưng đi ra tới cửa lớp, hắn ta chợt nghĩ: "Có khi nào cô ta là bạn gái của thằng Song Tử đó? Hắn ta dám giở trò với bạn gái mình, hay là..." Nghĩ tới đây, tự dưng sắc mặt tên đó thay đổi, trở nên gian tà và ma mãnh. Ngó qua ngó lại để chắc chắn nơi đây không có ai, tên đó chầm chậm tiến lại chỗ Thiên Bình, trên môi nở 1 nụ cười sặc mùi gian đểu...
- Này, làm gì đấy?!
--------------- End chap 10 -------------