Chap 13: Bạn gái...

Tùy Chỉnh

Sắp rồi, sắp tới ngày 10-10 yêu dấu của mị rồi la la la la~
-------------------------------------------------

Phố Zodiac...
18: 30 p.m....
- Sao chưa tới nữa, thật là, bảo mình ăn mặc một chút rồi 6 giờ ra trạm xa buýt đứng chờ, vậy mà chưa thấy bóng dáng đâu hết vậy?
Lúc này ở trạm xe buýt số 2 có một cô gái có phong cách khá bụi bặm, quần Jean đen rách ôm gọn đôi chân thon dài, áo croptop body trắng, khoác chiếc áo bomber màu xám tro, miệng ngậm kẹo mút, đang xem đồng hồ. Mái tóc đen tuyền được búi cao đầy cá tính.
Kíttttt....
Đang trong lúc bực mình vì người kia trễ hẹn, bỗng có một chiếc xe BMW màu xanh đen dừng lại ngay đó, bước ra là một chàng trai cao ráo, trông khá chững trạc với mái tóc màu xanh dương hớt lên và thật lịch lãm trong bộ đồ âu màu xanh tím.
- Bảo Bình, xin lỗi thầy đến trễ...
Ma Kết cười dịu, Bảo Bình nheo mắt nhìn, ăn mặc cái kiểu gì thế này? Suite ư? Còn đi xe hơi nữa, rốt cuộc...
- Thầy định nhờ em chuyện gì?
- Hừm... Không ổn rồi...
Ma Kết không trực tiếp trả lời câu hỏi của Bảo Bình, mà tay xoa cằm nghiềm nhiên nhìn Bảo Bình, khiến cô còn thấy khó chịu hơn, cau có nói:
- Không ổn cái gì?!
- Trước khi đến đó, thầy phải đưa em tới chỗ này trước đã!
- Đến đó? Chỗ này? Rốt cuộc là...
Bảo Bình chưa kịp nói xong thì đã bị Ma Kết kéo vào trong xe và phóng đi đâu đó...
CCA's Fashion shop...
- Choa, trông cô thật xinh đẹp!
Chị nhân viên của shop không khỏi cảm thán khi nhìn thấy Bảo Bình bước ra trong bộ váy liền thân làm bằng voan màu cà phê với thiết kế trang nhã. Mái tóc  đen tuyền của cô được nhân viên cửa hàng thả buông lơi xuống, mềm mại trên vai một cách nữ tính, trông khác hẳn với vẻ bad girl lúc nãy.
Ma Kết mỉm cười hài lòng nhìn Bảo Bình, ai ai cũng hài lòng... trừ một người.
Bảo Bình nhăn nhó nhìn bộ dạng mới của mình trong gương, cái gì đây, váy? Lại còn trang điểm và làm tóc nữa, cô khó chịu lên tiếng:
- Không hợp, đưa bộ đồ cũ của tôi đây!
- Rất hợp, cứ để nguyên!
Ma Kết nhẹ giọng lên tiếng nói với cô nhân viên, rồi mỉm cười thánh thiện với Bảo Bình:
- Chúng ta đi thôi!
- Không bao giờ, tôi sẽ không mặc cái thứ này ra ngoài đâu!
Bảo Bình cố chôn chân tại chỗ, bảo cô vác cái bộ dạng yểu điệu này ra đường á, nằm mơ đi, đây không phải là phong cách của cô, nên đừng có cố.
Đúng là cứng đầu, Ma Kết chợt cong khóe môi, ánh mắt có chút bông đùa:
- Nếu em không đi, thầy sẽ bế em ra khỏi đây, thế nào?
- Cái gì?! Ha, thầy dám!
Bảo Bình lúc đầu có chút kinh ngạc nhìn Ma Kết, nhưng cô nghĩ lại, ông thầy này dám sao? Nhưng, Bảo Bình à, cô như vậy là sai lầm rồi. Ma Kết đáp lại với một  nụ cười thiên thần, rồi bất ngờ nhấc bổng cô lên, bước ra ngoài. Bảo Bình kinh động luôn chứ không còn kinh ngạc nữa, vỗ vai đập lưng Ma Kết tới tấp:
- Được rồi, bỏ ra ngay, tôi tự đi!!!!
Ma Kết liền thả cô xuống, nhìn gò má có phủ mảng sương hồng của cô bé mà thấy xôn xao kỳ lạ. Bảo Bình lườm Ma Kết một cách rực lửa:
- Nếu không phải tôi giúp thầy vì sẽ được cắt chức lớp phó, thì hôm nay là ngày tàn của thầy rồi!

Nói rồi cô hậm hực bước đi, may cho ông thầy là còn giữ lại đôi giày bata cho cô, nếu không, cô thề sẽ quẳng đôi cao gót vào mặt ổng. Chưa đi được ba bước, Bảo Bình và Ma Kết bỗng bị chị nhân viên shop gọi lại:
- Hai người trông rất đẹp đôi, có thể chụp một tấm cho cửa hàng chúng tôi không?
- Hmhh... _Ma Kết hơi bất ngờ, Bảo Bình thì trố mắt nhìn người nhân viên, chị nhân viên ấy cười giải thích:
- Đúng là cửa hàng có rất nhiều cặp đôi đến đây mua đồ, nhưng chưa có ai đẹp nổi bật như hai người cả, nên...
Khoan khoan đã, cặp đôi? Bảo Bình tốn mất một giây để tiêu hóa những lời của chị nhân viên, cô liền vội vàng phân minh:
- Chị hiểu lầm rồi, chúng tôi là thầy trò chứ không phải cặp đôi gì gì đó nhá!
- Hả? Thầy trò á? _Chị nhân viên ngạc nhiên, Bảo Bình nhăn mặt, khó chịu nói:
- Phải, thầy giáo và học sinh, nãy giờ chị không nghe cách xưng hô của chúng tôi à, thật là, tôi không thích bị hiểu nhầm một cách lãng xẹt như vậy đâu!
Nói rồi Bảo Bình bước đi, hôm nay thật xúi quẩy, đã bị bắt ăn mặc như con gái ra ngoài, còn bị hiểu nhầm là người yêu của ông thầy đáng nguyền rủa kia, thật sự là không thể hiểu nổi. Ma Kết nhìn bóng dáng phía trước của Bảo Bình, khóe môi hơi cong lên, anh quay sang cười với chị nhân viên, một nụ cười khó tính:
- Học sinh của tôi rất khó ở, cô rút kinh nghiệm cho! _Nói rồi anh xoay gót bước đi...
.
.
Nhà hàng VG...
- Này, rốt cuộc chuyện thầy muốn tôi giúp là gì?
Bảo Bình bị Ma Kết dẫn tới một trong những nhà hàng lớn của thành phố thì không khỏi nghi ngờ. Ma Kết không đáp lại gì ngoài nụ cười bí ẩn luôn giữ trên môi. Anh cứ dắt cô đi cho tới khi tới chiếc bàn ngồi cạnh cửa kính trong trên tầng 3, có thể nhìn rõ mọi thứ bên ngoài từ trong. Và điều ngạc nhiên hơn, là ở đó có một cô gái có mái tóc nâu đồng xoăn nhẹ đang ngồi như đang chờ ai đó...
- A, Dương thiếu, cuối cùng anh cũng đã đến... nhưng kia là...
Nụ cười vui mừng của cô gái ấy tắt ngủm khi thấy, Ma Kết không phải đi một mình. Dương Ma Kết khẽ gật đầu:
- Đã thất lễ với tiểu thư vì đến trễ, tại tôi phải năn nỉ bạn gái mình đi cùng!
- Hả?!!!
Bảo Bình và cô gái kia ngạc nhiên, Bảo Bình trân trối nhìn Ma Kết:
- Này, thầy vừa nói gì vậy?!
Ma Kết cười nhẹ, ghé vào tai Bảo Bình:
- Em chịu khó đi, chỉ là bạn gái giả thôi!
- Cái...!!!!!
- Dương thiếu, ý anh là sao? _Cô gái kia có vẻ vẫn chưa thể tin vào lời nói và những gì trước mắt:
- Chẳng phải cuộc hẹn tối nay là bàn về hôn nhân của chúng ta sao, Dương Tổng đã đưa giấy kết hôn cho tôi?
- Hả? Hôn nhân! _Bảo Bình ngạc nhiên nghĩ trong đầu, chẳng lẽ ông thầy này muốn từ chối cô gái này nên mới nhờ cô giả làm bạn gái?
- Không sai, bây giờ chúng ta sẽ bàn về chuyện đó, quyết định của tôi là... _Ma Kết điềm nhiên cầm lấy tờ giấy kết hôn trong tay cô tiểu thư kia...
Xoẹt!
- Hủy hôn!
- Anh dám? _Cô tiểu thư kia kinh ngạc và giận dữ nhìn Ma Kết, Ma Kết nhoẻn cười, nụ cười bông đùa:
- Tại sao không, Liễu tiểu thư, thật xin lỗi, nhưng cô cũng thấy đấy, tôi đã có bạn gái, cô ấy cũng sẽ là cô dâu tương lại của tôi, nên chuyện kết hôn mà cô nói, sẽ không bao giờ xảy ra, nếu cô có ý kiến gì, thì hãy gặp Dương tổng, chuyện này tôi chỉ nói tới đây thôi, cáo từ!
Ngữ điệu rất chi là nhẹ nhàng, nhưng thâm ý thật sâu xa, chưa để cô tiểu thư họ Liễu kia phản ứng, Ma Kết đã quay sang cười dịu dàng với Bảo Bình:
- Chúng ta đi thôi!
- Hả? À ừ...
Bảo Bình nãy giờ đứng ngây ngốc nhìn Ma Kết nói chuyện với cô gái kia, giờ thì lật đật đi theo anh, cô cũng chả muốn ở lại chỗ này thêm lâu đâu, phiền chết đi được...
- Haiz... tôi thật không thể hiểu, người ta xinh đẹp, gia thế lại rất tốt như vậy mà thầy lại từ chối! _Ra khỏi nhà hàng, Bảo Bình lắc đầu luyến tiếc nhìn Ma Kết. Ma Kết quay lại nhìn Bảo Bình, cười nói:
- Chẳng phải thầy nói là đã có em sao?
- Đừng diễn sâu quá, giao dịch của chúng ta đã hết rồi, thầy đã hứa thì phải giữ lời, sáng mai lên lớp thay ngay lớp phó giùm!
Bảo Bình cất giọng nhàn nhạt, Ma Kết cũng thật là thông minh, lấy cái chức lớp phó ra để dụ Bảo Bình, cô bé này ghét phiền toái đến nỗi phải làm một việc rảnh rỗi để tránh phiền hay sao, anh cười:
- Quân tử nhất ngôn, em đừng lo! Được rồi, thầy sẽ đưa em về!
- Không cần, tôi đón xe buýt về là được rồi!
Bảo Bình khoát tay, suy đi tính lại, chỗ này cũng khá gần nhà cô, cô thà đi xe buýt cho thoải mái, chứ ngồi trên chiếc xe sành điệu kia, thật có chút không quen và khó chịu.
- Đừng nói vậy, mau lên xe đi, để học trò mình tự về như vậy, thầy không an tâm!
Bốp! Huỵch! Bốp!!!
Bỗng dưng, những tạp âm như đang có ẩu đả vang lên không rõ cho lắm ở gần đấy, Ma Kết và cả Bảo Bình đều quay sang bên kia đường. Dưới ánh sáng vàng vàng mờ mờ của đèn đường, bên đó, có một đám thanh niên đang đánh một người...
Người bị đánh trông quen quen...
- Song Tử!!!!
.
.
- Bánh sữa lúc sáng, là của cậu?
Cô gái tóc màu xám tro khẽ nhấp miếng trà, chất giọng nhàn nhạt vang lên, không một ánh nhìn đối với người con trai đối diện.
- Cậu phát hiện rồi sao, không lẽ đó là lý do cậu gọi tôi ra đây?
Thiên Yết không phủ nhận, giọng nói không còn băng lãnh như mọi khi.
- Một phần là vậy!
Thiên Bình không cảm xúc đáp lại, rồi đặt ly trà xuống, ánh mắt dứt khoát nhìn Thiên Yết:
- Tôi hỏi cậu, cậu cảm thấy có lỗi với những chuyện đã làm với tôi?
- Xin lỗi, đáng ra tôi không nên như vậy... _Ánh mắt Thiên Yết có chút buông lỏng, Thiên Bình nói đúng. Thiên Bình chợt cười nhạt:
- Tôi lại không nghĩ tới, cậu lại là người sống vùi dập trong quá khứ như vậy, Lãnh Thiên Yết! Tôi gọi cậu ra đây, là để làm rõ chuyện này.
Thiên Bình ngắt một đoạn, lấy ra một chiếc hộp từ trong giỏ, đẩy sang cho Thiên Yết:
- Đây là tất cả những kỷ niệm liên quan tới cậu, hãy đốt nó, và chúng ta không còn quan hệ gì cả!
- Cậu... đã giữ những thứ này suốt thời gian qua?
Thiên Yết cơ hồ ngạc nhiên, anh lại cảm thấy tội lỗi hơn, nhưng Thiên Bình thì ngược lại, hôm nay, cô phải giải quyết cho dứt vấn đề này:
- Đúng vậy, nhưng đừng hiểu nhầm, mục đích tôi giữ chúng lại, là để một ngày nào đó ném vào mặt cậu, nhưng đó là suy nghĩ trước đây của tôi, còn hiện tại...
Nói rồi, Thiên Bình liền cầm lấy chiếc hộp đó, ném vào lò thanh nướng ngay đó (vì 2 người đang ngồi trong quán nướng vỉa hè), nhìn ánh lửa bùng cháy mạnh mẽ kia, Thiên Yết ngạc nhiên, còn Thiên Bình thì nhếch môi cười:
- Như vậy là hết!
Nói rồi cô quay sang nhìn Thiên Yết, ánh mắt vẫn tựa như băng:
- Đúng là lúc đó tôi có vấn vương cậu thật, nhưng xin lỗi vì không thể vương vấn cậu mãi mãi được, vì 4 năm không phải là thời gian ngắn, cậu biết đấy, con gái rất dễ thay đổi. Nếu cậu cảm thấy thương hại tôi, tôi không cần, vì điều đó chỉ khiến tôi thương hại cậu lại thôi! Đó là tất cả những gì tôi muốn nói, cậu hãy suy nghĩ kĩ đi!
Nói xong, Thiên Bình toan bước đi thì Thiên Yết lên tiếng:
- Khoan đã...
Thiên Bình nhíu mày nhìn lại Thiên Yết, cô nói nãy giờ mà anh ta vẫn chưa hiểu sao, định lên tiếng rõ ràng thêm 1 lần nữa thì Thiên Yết đã lên tiếng trước:
- Vậy chúng ta, vẫn là bạn được chứ?
- Hả? _Thiên Bình bất ngờ trước câu nói của Thiên Yết, anh lại cất giọng trầm trầm:
- Vì cậu là người bạn đầu tiên... và duy nhất của tôi, có thể, là bạn được chứ?
Thiên Bình có chút ngạc nhiên, cô là người bạn đầu tiên... và duy nhất của Thiên Yết ư? Không phải đùa đấy chứ? Cô cũng không biết trả lời ra sao, nhưng, cái câu nói của Thiên Yết, cô cảm thấy như đang nhìn lại chính mình trước đây, cảm giác cô độc là cảm giác đáng sợ nhất...
- Nếu cậu không thấy phiền!
Khoảng một phút sau, Thiên Bình mới trả lời, cũng nhờ ngày hôm đó mà cô mới có một người bạn chí cốt – Sư Tử, việc này, coi như để cảm ơn cậu ta, hơn nữa, cô hiểu rõ cái cảm giác cô độc ấy, có lẽ, cũng nên giải thoát cho Thiên Yết... chậc, Thiên Bình, mày biết suy nghĩ cho người khác từ bao giờ vậy?
- Vậy, để tôi đưa cậu về!
Thiên Yết có chút bất ngờ trước câu trả lời của Thiên Bình, trong lòng bỗng thấy thanh thản và nhẹ nhõm hơn. Nhưng trước lời đề nghị của Thiên Yết, Thiên Bình từ chối:
- Không cần, tôi hẹn gặp Sư Tử trước nhà hàng VG rồi, cậu về trước đi!
- Vậy cẩn thận, tôi về!
Thiên Yết cũng biết rõ tính của Thiên Bình nên cũng không níu kéo gì thêm, nhưng, chuyện sẽ kết thúc như thế này ư, có quá nhanh so với 4 năm vừa rồi...
Những kỷ niệm ấy, cả hai sẽ cất giấu kín trong tim... đó là những kỷ niệm đẹp...
.
.
- Song Tử!!!!
Nghe cái giọng quen thuộc đó vang lên, dù đang bị người khác đánh đập dữ dội nhưng Song Tử vẫn không thể lầm được... tại sao anh ta lại có mặt ở đây...
Bọn côn đồ thấy có người chạy đến, liền ngoắc nhau rút chạy, để lại Song Tử đang nằm gục ở đó với những vết bụi bặm, trầy xước. Ma Kết không khỏi lo lắng chạy đến, đỡ cậu em lên và lên tiếng quan tâm:
- Song Tử, em có sao...
- Bỏ ra!
Song Tử khoát tay, tự mình đứng dậy, mặc dù trên người mang nhiều thương tích. Ma Kết bị hành động đó làm cho trong lòng đau thắt, đến bao giờ, Song Tử mới gỡ bò rào chắn giữa nó với anh. Bảo Bình chạy tới sau, đoán trúng bảy phần:
- Đừng bảo là bị đánh ghen đấy!
- Bảo Bình, sao cậu lại...
Song Tử ngạc nhiên khi nhìn thấy Bảo Bình, còn ngạc nhiên hơn khi Bảo Bình lại ăn mặc nho nhã, ra dáng thiếu nữ thế kia. Bảo Bình chẹp miệng:
- Là công việc, nhưng mà cậu có quan hệ với thầy chủ nhiệm à?
- Ha, quan hệ, không! _Song Tử cười khinh, Ma Kết liền lên tiếng:
- Song Tử, em bị thương rồi, để anh đưa em đến bệnh viện!
- Không cần, anh tránh xa tôi ra là được rồi! _l
Song Tử phản ứng dữ dội, anh chưa bao giờ để Ma Kết vào mắt. Bảo Bình khó hiểu nhìn hai người trước mặt, xưng anh – em, họ Dương, gương mặt có nét giống nhau...
- Hai người là anh em?
- Đừng nói bừa, tôi không có người anh nào cả!
Ngay sau câu hỏi của Bảo Bình là chất giọng khó chịu gay gắt của Song Tử, Ma Kết càng lo hơn:
- Không có anh em, nhưng là giáo viên chủ nhiệm, thầy sẽ đưa em tới bệnh viện, Song Tử!
- Tôi không cần! Tôi chưa có chết! _Song Tử quát lớn, Ma Kết cũng không chịu bó tay trước thằng em cứng đầu này, anh cũng kiên quyết:
- Nhưng em đang bị thương, cần có người đưa tới bệnh viện, nếu em tìm ra được người nào có khả năng ấy ngoài thầy và Bảo Bình, thì thầy sẽ không làm phiền em!
- Thiên Bình...
------------- End Chap 13 --------------