Chap 18: Thầy chủ nhiệm... sao lại đến đây?

Tùy Chỉnh

Hello, thông báo tới các nàng/chàng 1 tin buồn: lần tới ta sẽ comeback vào tháng 7.
Lý do: Ta đang ôn thi cho kỳ thi THPT 2017 sắp tới. Kết thúc vào ngày 23 - 6- 2017.
Nàng/ chàng nào có lòng tốt, hãy cổ vũ tinh thần cho ta nhé!
Bye Bye!
See you later!
À, quên, HAPPY VALENTINE'S DAY!
Bài hát: Spring Day - BTS
----------------------------------------------------------------------


Renggg... Renggg... Rengggg...
Giờ ra về...
Cổng trường...
- Anou, anh Song Ngư...
Như mọi ngày, Song Ngư đang trên đường ra về thì có 1 cô gái đứng đợi sẵn ở cổng trường chặn lại. Anh vô cảm nhìn cô:
- Có chuyện gì à?
- Em... em là Ân Thiên Như, ban sáng em đã gửi... ừm... thư ngỏ lời đến anh, anh đã có câu trả lời chưa ạ? _Cô bé lớp 10 ngập ngừng nói, gương mặt ẻm ửng hồng lên vì ngại. Đối mặt với cái gương mặt và biểu cảm gượng gạo, ngượng ngùng của cô bé, Doãn Song Ngư lại tỏ ra rất vô cảm và bình thường. Anh nhiu mắt nhìn cô bé, rồi nhàn nhạt trả lời:
- Câu trả lời của tôi... là không thích!
- Hơ... _Cô gái như bị Song Ngư trực tiếp dội nước lạnh vào mặt, ngỡ ngàng nhìn Song Ngư, nhưng đáp lại chỉ là cái thái độ vô cùng vô thần và bất cần:
- Vậy... tôi đi được rồi chứ? _Hỏi thì hỏi vậy, nhưng Song Ngư đã 1 bước đi ngang qua cô gái bằng gương mặt lạnh cmn lùng. Cô gái đứng đần ra đó với cú sốc của hiện tại, đúng là anh ta lạnh lùng thật, nhưng lạnh đến mức này thì cô thật không ngờ.
Ở 1 góc gần đấy...
- WTF???? Thằng cha Song Ngư vừa mới từ chối em gái đó à??? _Kim Ngưu chứng kiến cảnh "gặp mặt" của Song Ngư và em gái lớp 10 kia thì không khỏi bàng hoàng thốt lên. Song Tử bỗng đập tay 1 cái gây sự chú ý của đám "coi cọp", rồi anh ta hiên ngang bước đi và phán 1 câu vô cùng tỉnh:
- Tao phải hốt ẻm về thôi!
- Ế!!!! Đứng lại cho bố! _Song Tử mới đi được 1 bước đã bị Nhân Mã túm cổ áo kéo lại, rồi anh bị thằng 4D lườm cho rách mặt:
- Mày an phận hộ tao cái! Bị đánh ghen mấy lần mà chưa tởn à?!!!!
- Hể? Đó chỉ là hiểu lầm thôi ba! Mày đừng cản trở đại sự của tao! _Song Tử chỉnh lại tà áo rồi "ngựa quen đường cũ" nhắm tới em gái xinh xinh kia, và lại bị ai đó lôi lại, chưa kịp lên tiếng thì 1 giọng nói trầm trầm vang lên:

- Tới giờ họp mặt tại sân bóng của Basketball Cub rồi!
- Ế? Thiên Yết? _Song Tử ngạc nhiên khi bị Thiên Yết túm áo kéo lại chứ không phải Nhân Mã. Anh thắc mắc:
- Cậu ở đây từ hồi nào thế??? Tớ nhớ team coi cọp chỉ có 3 đứa tụi này thôi mà???
- Hề hề... _Bỗng Kim Ngưu cười dâm dâm, rồi lia ánh mắt gian tà sang nhìn thằng em họ và thằng tóc vàng vàng đứng cạnh nó:
- Thiên Yết, có phải chú mày tới đây để ra mặt dùm "bạn gái" không?
- Hmnh... _Thiên Yết không đáp lại bằng lời, mà là ánh mắt như thể giết người của ẻm. Kim Ngưu cười hê hê chỉ vào Nhân Mã đang đứng đấy:
- Nó! Thằng đã cướp đi first kiss của chú á!
- Ê Ê!!!! Con nhỏ này, nói tào lao gì thế, chuyện đó chỉ là sự cố ngoài ý muốn thôi nhá!!!! _Nghe Kim Ngưu nói vậy, Nhân Mã liền nhảy dựng lên, còn Kim Ngưu thì cười hề hề:
- Sự cố gì, lúc đó cũng có mặt Thiên Bình ở đó, vậy sao mày không kiss trúng cậu ấy mà lại là thằng nhóc này???
- Đã gọi là sự cố thì tao có quyền lựa chọn nạn nhân hở?!!!!
- Thôi thôi 2 đứa mày, tao là tao thấy phát lạnh với cái nhìn của tảng băng di động này rồi nên chúng mày im ngay! _Song Tử lên tiếng xen vào. Nghe Song Tử nói, Nhân Mã và Kim Ngưu mới quay sang cái nguồn gốc của đợt khí lạnh đột xuất này, chẳng phải ai khác là do con bọ cạp kiệm lời kia làm.
- Đến sân bóng! _Thiên Yết cất giọng đều đều rồi bước đi. Thật là, nghe Thiên Bình xuống tìm Song Tử với Nhân Mã mà không biết bà chị họ Kim Ngưu ở đâu chui ra, còn nói là xuống đây ra mặt giùm bạn gái. Nếu không phải hình tượng cool ngầu boy thì Yết ta đây đã cho bả thăng lâu rồi.
.
.
Bảo Bình bằm bằm sát khí bước ra khỏi trường, vừa đi vừa ngậm kẹo mút, 2 tay đút vào túi áo trông rất ngầu. Lúc nãy team coi cọp có hó hé rủ Bảo Bình đi chung, nhưng tâm trạng đang không được tốt nên cô bỏ về trước. Tất cả cũng tại ông thầy già dê Dương Ma Kết kia dám lừa đảo cô về cái vụ lớp trưởng, lớp phó lúc sáng. Thật không ngờ, đường đường là 1 chị đại cool ngầu vô đối như Diệp Bảo Bình cô đây mà trong phút chốc đã bị biến thành trò cười cho ông thầy chết dẫm kia, đã phiền, nay còn phiền hơn!
- Tránh ra, mấy người điếc hết rồi hả?!
Đi vào con hẻm – đường tắt dẫn về nhà thì Bảo Bình nghe thấy tiếng của 1 người phụ nữ chói chang vang lên, cơ mà cái giọng hình như nghe ở đâu đó rồi... Định cất bước không thèm quan tâm thì cái giọng nữ ấy lại vang lên:
- Mấy người còn dám đến gần, tôi sẽ báo cảnh sát đấy!
- Hở? Cảnh sát? _Bảo Bình có chút tò mò khi nghe 2 từ cảnh sát, không lẽ là có chuyện gì không lành đang xảy ra. Bảo Bình nhanh chóng bấm điện thoại gọi cho Cự Giải, rồi len lén tiến tới đám người đầu gấu đang vây xung quanh 1 cô gái kia.
- Này cô em, ngoan ngoãn 1 chút đi, làm ồn như vậy là không hay đâu! _1 tên đập đập chiếc gậy vào vai, nghiêng đầu ngạo nghễ nói.
- Tụi này đang cần ít tiền, mau đưa cái giỏ đấy cho tụi này rồi tụi này sẽ không làm phiền cô em nữa!
- Vì cô em cũng xinh xắn nên tụi này mới nhẹ tay như vậy đấy, nên nghe lời chút đi!
Từng tên từng tên côn đồ tiến tới, bao vây cô gái ăn mặc sang chảnh đeo 1 chiếc giỏ Chanel. Bảo Bình đếm nhẩm, khoảng chừng 5 – 6 tên, nhìn có vẻ như là đám cướp tiền lẻ tẻ. Cô gái xinh đẹp sắc sảo kia lùi lại vài bước, tay cứ ôm khư khư chiếc giỏ, lầm bẩm:
- Đừng... đừng hòng, tiền của tôi... không ai được lấy cả!
- Vậy thì cô em đừng trách tụi này nhé! _1 tên có vẻ không kiên nhẫn thêm nữa, tay vung vung cây gậy bóng chày...
- Haiz... đúng là 1 tên ham của, chết đến nơi rồi còn ôm khư khư cái tài sản đó!
Bảo Bình nghĩ rồi thở hắt 1 cái, thầm kêu sao giờ này còn chưa thấy động tĩnh gì từ Cự Giải...
- Oy, mấy người đang làm gì vậy? _Bất quá Bảo Bình tự ló đầu ra, làm vẻ mặt vô cảm và bất cần.
- Xời, tưởng đứa nào dám to gan xen vào chuyện của tụi này, thì ra lại là 1 cô em xinh đẹp khác tới nộp mạng! _Bọn cướp cười phá lên khi nhìn thấy Bảo Bình, Bảo Bình lầm bầm:
- Mẹ kiếp, cái gì mà nộp mạng? Làm như tụi mày đang đóng Tây Du Ký vậy?
- Ê nhóc học sinh, có tiền không, đưa tụi anh, tụi anh sẽ tha cho! _1 tên tiến lại gần Bảo Bình, nhếch méo cười đểu. Trước cái tên đấy, Bảo Bình khẽ thở dài, rồi xoay cổ 1 vòng và bẻ cổ tay răng rắc, cô bất cần nhếch 1 nụ cười khinh:
- Là tụi mày nộp mạng cho tao mới đúng!
BỐP!
Tiếng bốp vang lên thật giòn dã khiến những thằng côn đồ còn lại phải trố mắt lên nhìn, vì thằng anh em của chúng nó đã nằm lăn quay ra đường vì trúng 1 cú đá với công lực vô cùng mạnh và tốc độ nhanh như cắt của Bảo Bình. Cô lại nhếch môi cười khinh khỉnh, ánh mắt bông đùa nhìn bọn còn lại.
- Yahhhh!!! Đánh nó anh em!
Đồng loạt cả đám đều lao vào Bảo Bình như hổ đói, lần này, Bảo Bình vất luôn cây kẹo mút đang ngậm dở, cmn Cự Giải, cậu đang nơi nào???
ROÉT!!!!!
Đột nhiên có tiếng còi của cảnh sát vang lên, Bảo Bình lúc này mới luyến tiếc nhìn cây kẹo mút góc đường... Cự Giải, có phải cậu nên đến sớm hơn hay không?
- Các cậu đã bị tố cáo gây sự với người khác, mau đứng im!
2 chiếc xe cảnh sát dừng lại và bổ nhào bắt giữ những tên côn đồ kia, sau đó là 1 cô gái tóc xám tro vận đồng phục học sinh như Bảo Bình chạy tới:
- Bảo Bình, cậu có sao không? Tớ có đến muộn quá hay không???
- Tớ ổn, cảm ơn cậu đã tới đúng lúc, Cự Giải! _Bảo Bình cười nhẹ để Cự Giải khỏi phải lo lắng. Rồi hất mặt về phía cô gái đang ôm chặt chiếc bóp kia:
- Nạn nhân mới là cô ta, tớ chỉ đi ngang qua thấy và gọi điện nhờ cậu báo ba cậu hộ tớ thôi!
- Ừmh, cậu vừa gọi điện xong là tớ gọi cho ba liền, ổng đã phái những viên cảnh sát gần khu vực nhất tới đây đấy! _Cự Giải kể lại, rồi ngập ngừng nói tiếp:
- À mà... có cả thầ...y...
Kettttt...
Bỗng 1 chiếc oto đột ngột xuất hiện và phanh gấp, sau tiếng mở cửa là...
- Bảo Bình, em có sao không?
- Hể?


Bảo Bình mở mắt to cái người đang chạy vội vàng tới, trong đầu ong lên 1 tiếng. Ma Kết vội chụp lấy bả vai Bảo Bình mà lắc, gương mặt toát ra 1 vẻ lo lắng:
- Em có bị thương gì không? Bọn côn đồ đã làm gì em chưa? Chúng có hành hung em không???? Em có thấy...
- Stop! _Bảo Bình ngán ngẩm lên tiếng cắt ngang lời của Ma Kết, rồi qua hất tay anh ra:
- Thầy không nhìn ra à, tôi không sao hết!
- Vậy à, thật may quá! _Ma Kết bỗng thở phào nhẹ nhõm khiến Bảo Bình mắt to mắt nhỏ nhìn anh, như thể anh là sinh vật lạ:
- Cần gì diễn sâu vậy? Làm như tôi là con thầy không bằng!
- Diễn sâu cái gì chứ, vì em là học sinh của thầy nên thầy mới lo lắng đấy! _Ma Kết nhanh chóng nở nụ cười xòa thường ngày, điều này làm Bảo Bình vô cùng khó chịu, vì sao? Vì cũng tại cái điệu cười này mà cô đã bị lừa 1 cách ngoạn mục đấy, nhìn thấy mà ghét.
- Cơ mà tại sao thầy biết chuyện mà chạy tới đây vậy? _Bảo Bình quay sang nhìn ông thầy bằng nửa con mắt, nhàn nhạt cất tiếng. Lúc này Cự Giải mới có thể xen vào cuộc trò chuyện của 2 người:
- À, lúc nãy tớ đang nói dở, lúc cậu gọi cho tớ, vô tình thầy Kết đi ngang qua nên biết chuyện mà đi theo!
- Hừm... _Bảo Bình không nói gì, chỉ biết đứng nhìn cái con người lúc nào cũng có thể cười được trước mặt.
- Dương Ma Kết?
- Hử? _Đồng loạt, Ma Kết, Bảo Bình, Cự Giải đều quay sang nhìn người vừa lên tiếng, đồng thời ngạc nhiên vì đó là cô gái hôi của mà Bảo Bình đã cứu. Ê mà khoan đã, nhìn kỹ lại, Bảo Bình hình như đã gặp cô ta ở đâu rồi đó...
- Hoa Tuệ Di tiểu thư? _Ma Kết nhiu mày nhìn cô gái mắc váy đen kia, rồi nhanh chóng lùa lùa Bảo Bình và Cự Giải vào xe mình trước, hòng để cô tiểu thư họ Hoa kia không thấy cận mặt Bảo Bình.
- Chuyện gì thế nhỉ? Người quen của thầy ấy à? _Cự Giải ngồi trong xe nhìn ra bên ngoài thấy Ma Kết nói vài câu với cô gái kia mà thắc mắc. Rồi cô quay sang nhìn Bảo Bình:
- Nếu là người quen của thầy thật thì Bảo Bình à, cậu cứ như trong phim á, nữ chính cứu người thân của nam chính, từ đó 2 người tiến triển tốt hơn và...
- Thôi dừng lại Cự Giải ơi, tớ không quan tâm tới mấy chuyện nhà của ông thầy đấy đâu! _Bảo Bình nhàn nhạt đáp lại, nhưng mà cô nhớ rõ, cô gái vừa rồi chính là cô tiểu thư hôm bữa đã bị ông thầy từ chối chuyện đính hôn mà cô có tham gia giả làm bạn gái của ổng. Giờ nhớ lại, cũng vì tưởng được cắt chức nên cô mới làm, ai ngờ đâu... chậc, đúng là oan gia ngỏ hẹp...
Cạch!
- Xin lỗi, 2 đứa chờ lâu không?
Ma Kết bước vào, cười ôn nhu nhìn 2 cô học trò của mình, Cự Giải cười nhẹ đáp lại:
- Mới có 3 phút mà thầy, 2 người là người quen mà sao nói chuyện nhanh thế ạ?
- À, cũng không hẳn là người quen, chỉ là gặp nhau mới 1 lần thôi nên thầy cũng chẳng có gì nói với cô ấy cả! –Ma Kết cười giải thích, rồi kết thúc cuộc trò chuyện bằng câu:
- Vậy, để thầy đưa 2 em về nhà!
- Vâng, cảm ơn thầy ạ! _Cự Giải cười nhẹ, Bảo Bình chẳng có phản ứng gì, cô cũng không muốn đi cùng xe với ông thầy này đâu, nhưng mà đã lỡ lên xe người ta rồi, giờ tự nhiên bước xuống thì chẳng phải kỳ cục sao...
Cả chặng đường, Cự Giải để ý, thầy Ma Kết vừa lái xe, lâu lâu lại nhìn vào gương chiếu hậu để xem thái độ của Bảo Bình, cô nàng bỗng thủ thỉ cười... Thầy à, nếu chỉ mới gặp nhau 1 lần thì sao biết rõ cả họ lẫn tên thầy như thế, thầy đâu phải thuộc hàng kinh tế hay chính trị gia đâu mà để lại người ta ấn tượng bằng lần đầu gặp mặt được ahihi...
---------- Bye Bye -----------