Chap 2: Ai là 12 sao? ( Part 2)

Tùy Chỉnh

😈😈😈😈😈😈😈😈😈😈😈😈😈😈😈


Quán ăn Hoa Tử...
- Bà chủ, cho tôi một phần mì cay!
- Vâng, có liền!
- Dì Hoa, cho con một phần cơm rang kim chi!
- Chờ dì một chút!
Vân vân các món ăn được gọi... nói chung là, quán ăn Hoa Tử này rất đắt khách, nhưng lại chỉ có một người phụ nữ đang loay hoay trong bếp, cho đến khi...
- Mì cay của quý khách, chúc quý khách ngon miệng!
- Cảm ơn!
- Oa, anh ấy kìa! Anh ấy xuất hiện rồi kìa!
Cả đám con gái trông có vẻ là học sinh trung học ồ lên khi thấy chàng trai phục vụ của quán. Sao nhỉ, anh ta nổi bật với mái tóc màu vàng cam có phần hơi xù, đôi mắt hổ phách vừa đẹp vừa lạnh lùng. Mặc cho ai có trầm trồ, khen ngợi, anh ta vẫn giữ nguyên cái vẻ mặt ngông ngầu khiến trái tim bao nàng thổn thức, người ta nói, mặt càng ngầu thì càng ra dáng đàn ông mà.
- Ầuy, con xem, con làm quán của mẹ loạn cả rồi kìa Sư Tử!
Bà Hoa - mẹ Sư Tử vừa nhanh tay bày đồ ăn ra đĩa vừa tranh thủ trêu con trai. Sư Tử đặt khay đồ ăn xuống, phụ mẹ mình chuyển thức ăn qua, cười khẩy:
- Ai bảo con trai mẹ sinh ra đã đẹp làm gì!
Nói rồi anh bưng ra ngoài và phụ giúp mẹ mình công việc làm quán. Khách càng ngày càng đông, đến nỗi bàn ghế đều kín hết, Sư Tử chạy đôn chạy đáo từ chỗ này đến chỗ kia mà mồ hôi ròng ròng.
- Bàn 3 gọi năm tô bún măng, bàn 8 gọi ba tô mì cay!
Sư Tử vừa chuyển thức ăn vừa nói, mẹ anh gật gật đầu rồi quay tay làm đồ ăn như tia chớp, ấy thế mà vẫn không kịp, cho tới khi một giọng nói đều đều vang lên:
- Bà chủ, cho tôi một phần đặc biệt, tôi sẽ làm công cho bà một bữa!
- Khì...
Nghe cái giọng nói này, dì Hoa bỗng bật cười, bà liếc nhìn cô gái đang đứng cạnh cửa ra vào của nhà bếp mà nói:
- Hạ tiểu thư, đừng nói là một, 10 phần đặc biệt dì cũng làm cho con!
- Lời này là dì tự nói!
Cô gái tên Thiên Bình cười nửa miệng rồi với tay búi cao tóc và xoắn tay áo lên, tự tay lấy hai chiếc khay ra, thuần thục chuyển những đĩa thức ăn vào rồi mỗi tay một khay chuyên nghiệp bưng ra ngoài. Làm cái vèo là hai khay thức ăn ấy đã được đưa tới chỗ chủ nhân của nó, lúc quay lại nhà bếp thì Thiên Bình chạm mặt Sư Tử, nhìn cô gái tiểu thư trong bộ dạng phục vụ quán bình dân thế này, anh cười khẩy:
- Xem ra cậu cũng có ích nhỉ?
- Đừng quá vui mừng, không gì là miễn phí cả!
Thiên Bình đưa ánh mắt nhìn xéo sang Sư Tử rồi nhanh chân phụ giúp dì Hoa. Sư Tử lắc nhẹ đầu, khóe môi khẽ cong lên.

Gần 2 tiếng sau, quán ăn Hoa Tử mới hết khách và dọn dẹp xong xuôi. Ba con người nãy giờ làm quần quật bây giờ mới được nghỉ ngơi, ngồi phè phỡn trên ghế. Dì Hoa cất tiếng trước:
- Sao đây, tự dưng hôm nay Hạ tiểu thư lại "rồng đến nhà tôm" thế này?
- Dì Hoa, lát nữa dì nhớ nấu nhiều cơm lên, hôm nay con sẽ ăn trực nhà dì! _Thiên Bình cất giọng đều đều, bỗng Sư Tử tiến sát lại gần cô và ấn đầu cô xoa xù như vũ bảo:
- Con nhỏ này, đã đi ăn ké rồi còn giở giọng mẹ thiên hạ ra, làm như đây là chuyện tất nhiên ấy!
- Aisss!!! _Thiên Bình bị xoa rối đầu liền đẩy Sư Tử ra, nhăn mặt chỉnh chỉnh lại đầu tóc, cảnh cáo:
- Muốn chết à, mèo bông?!
- Lại còn mèo bông nữa, cái này thì ai mới muốn chết đây?! _Sư Tử bị gọi bí danh thì gạu lên, hai đứa cứ chạo qua chạo lại, dì Hoa nhìn mà phì cười:
- Hai đứa này, riết rồi chúng mày lấy nhau luôn đấy! Hay là... Thiên Bình... _Rồi bà quay sang nhìn Thiên Bình:
- Con cứ qua đây ở luôn đi, coi như là tập làm con dâu dì vậy?
- Ê, được đấy, bà xã tương lai à, gia đình anh rất hoan nghênh em!
Sư Tử nghe thấy liền quàng vai Thiên Bình thân thiết. Thiên Bình nhìn hai mẹ con nhà này, ánh mắt nửa vời mà lên tiếng:
- Hai người có thể đừng để ý đồ của mình hiện rõ lên trên mặt như vậy không? Lộ liễu quá rồi đấy!
- Ùy... Bị phát hiện rồi, bỏ đi!
Thiên Bình vừa dứt lời thì Sư Tử liền nhích mông ra xa, ánh mắt như khinh khỉnh, còn dì Hoa thì ngồi cười trừ, thật là, chả bao giờ đùa qua mặt con bé này a...
.
.
Zodiac Hospital...
- Tới giờ uống thuốc rồi... Á!
Vừa mở cửa phòng bệnh 108, chị y tá xém nữa thì làm rơi ly nước và liều thuốc đang cầm trên tay khi thấy cảnh tượng bên trong, chị hốt hoảng la lên:
- Đừng... đừng làm bậy, cậu Dương!!!!
- Uầy... Bậy bạ gì chứ, đây chỉ là tầng 2 thôi mà chị y tá!
Chàng trai mặc áo bệnh nhân bước chân lên bậc cửa sổ, ngoi đầu ra ngoài và nhìn xuống dưới với vẻ mặt hứng thú, khiến chị y tá kia thêm hoảng hốt:
- Cậu Dương, tôi xin cậu đấy, đừng làm thế với tôi!
- Uầy, chị có biết là cơm ở bệnh viện khó ăn lắm không?
Chàng trai kia quay đầu lại nhìn chị y tá, giọng điệu như đang đùa, mái tóc màu xanh đại dươnh cứ lay lay theo gió trông khá lãng tử, chị y tá tỏ vẻ thông cảm:
- Tôi biết chứ, nhưng cậu không nên làm thế, tôi xin cậu đấy!
- Chậc... Hay là... _Anh chàng đó đưa tay xoa cằm tỏ vẻ đăm chiêu, rồi nở nụ cười lãng tử ra:
- Chị đồng ý hẹn hò với em nha!
- Hả? _Chị y tá đứng hình nhìn lại anh chàng, thấy biểu cảm trên gương mặt chị, anh thở dài:
- Haiz... Không được à? Vậy chị giúp em một việc nhé?
- Okay, okay, nếu cậu muốn giúp đỡ, tôi có thể giúp hết sức mình! _Nghe được câu này thì chị y tá mới quay lại vẻ mặt bình thường, anh chàng kia nghe vậy, cười toe:
- Vậy chị nói lại với viện trưởng hộ em nhá!
Vừa dứt lời, anh chàng với mái tóc xanh của đại dương kia đã nhảy vọt ra ngoài cửa sổ, khiến chị y tá há hốc mồm mà vội vàng chạy ra phía cửa và nhìn xuống dưới, biểu cảm của gương mặt rất là khó tả...
Phịch!
Đáp xuống đất một cách không được chuyên nghiệp và xém ngã, anh chàng tóc xanh này lật đật đứng thẳng dậy, phủi phủi quần áo:
- Phù! Nhìn thì không cao mấy nhưng sao nhảy xuống nguy hiểm dữ vậy không biết!
- Thật là, đây là lần thứ mấy cậu trốn viện vậy, Dương Song Tử?
Nghe cái giọng nói không thể nhầm vào đâu được, người tên Dương Song Tử kia quay đầu lại và mừng rỡ khi thấy một anh chàng hơi ngố ngố với mái tóc màu xanh lá mạ:
- Nhân Mã đần?!
.
.
Quán KFC...
- Ngoằm... ngoằm... ngoằm...
- !!!!!!!
Nhân Mã giật giật con mắt, cơ miệng bị tê liệt khi nhìn cái đứa ngồi đối diện mình đang ăn ngấu ăn nghiến như bị bỏ đói một tháng, nhét miếng khăn giấy vào tay Song Tử và ra hiệu cho nó lau mồm, cậu mới lên tiếng:
- Này, mày mới nhập viện có hai ngày mà cứ như ma đói 10 năm vậy?
- Mày tưởng cơm bệnh viện như thế này à... ngoằm... ở đó một ngày 3 bữa đều là cơm trắng với canh nước lã... ngoằm... nuốt sao nổi... ngoằm...
Song Tử vừa nhai nhồm nhoàm bánh hambuger trong miệng vừa trả lời. Lấy khăn giấy chùi mồm rồi một hơi uống hết sạch ly coca cỡ L. Xong, anh dựa người ra thành ghế, gương mặt nở nụ cười thỏa mãn:
- Aigo... đây mới là sống chứ~
Người ăn thì sung sướng thoải mái vậy đấy chứ người còn lại... xanh mặt vì đống chiến trường trước mặt, 3 cái hambuger, 2 đùi gà, 1 phần pizza, 2 phần khoai tây chiên và 2 ly coca cỡ bự.
Nhân Mã tự hỏi, mình là bạn nó hay là người giám hộ của nó vậy, đã mang quần áo đến cho nó thay rồi, bây giờ đống tiền thưởng thắng game cũng không cánh mà bay... huhu... Một tháng cày game của cậu T_T...
- Nhanh lên Nhân Mã, bụng tao no quá phải đi bộ cho nó tiêu!
Song Tử đứng lên, vỗ vai Nhân Mã vài cái rồi te te đi ra ngoài cửa chờ. Nhân Mã chán nản nhìn theo, thề với lòng, cậu muốn bay qua đó bóp chết thằng cha sát gái kia quá a!!!!
- Này, lần này là gì đây, đứa nào đã tẩn mày vậy?
Hai đứa Song - Mã đang rải đều bước trên vỉa hè dạo phố, Nhân Mã liền lên tiếng tò mò vì sao Song Tử phải nhập viện, Song Tử vừa ăn kem, cất giọng đều đều:
- Thì vẫn như mấy lần trước, là bạn trai cũ của bạn gái tao!
- Biết thừa mà, đây là lần thứ 5 mày phải nhập viện vì bị đánh ghen đấy! _Nhân Mã bực bội quay sang nhìn Song Tử:
- Tao đã bảo mày đừng có qua lại với mấy đứa có bồ, sao mày chẳng chịu nghe lời gì hết vậy, lỡ lần tới mày bị đe dọa tính mạng thì sao đây?!!!
- Ầuy, đừng có nói gở, với lại tao có biết cô ta đang bắt cá hai tay đâu!
Song Tử phẩy tay qua loa, cốt là không muốn nói tới cái chủ đề này nữa. Chơi thân với Song Tử từ lâu nên Nhân Mã hiểu, cậu cũng chỉ biết lắc đầu thở dài, có nói bao nhiêu lần thì cái thằng này cũng không chịu bỏ cái tật tán gái, sức cậu giờ chỉ đủ để phán một câu:
- Mặc xác mày!
Bốp!
Bỗng, một trái bóng từ đâu bay ra và bay thẳng vào đầu  cô gái đang đi trên vỉa hè, khiến cô gái ấy ngã rạp xuống ngay trước mắt Song Tử và Nhân Mã. Nhìn thấy gái đẹp, theo bản năng, Song Tử đã ba chân bốn cẳng chạy tới đó trong khi Nhân Mã chưa kịp hiểu ra sự tình.
- Ầuy... em không sao chứ?
Song Tử giở cái giọng ngọt lịm ra và giúp cô gái kia đứng lên, khi cô gái ấy ngẩng đầu lên thì anh ta nở một nụ cười tỏa nắng, bắt đầu cho công cuộc tán đổ cô nàng. Định lên tiếng nói câu gì đó mát mát lòng thì có một giọng nói vang lên:
- Xin lỗi vì đã làm cô đau, tôi là chủ nhân của trái bóng này!
- Hơ, chẳng phải là Bạch Dương à???
Song Tử trố mắt nhìn chàng trai đang cầm trái bóng rổ bên cạnh, mái tóc vàng rơm, đôi mắt nâu cam mạnh mẽ, mồ hôi con mồ hôi mẹ toát lên trên gương mặt anh tuấn + bộ đồ thể thao khiến ở Bạch Dương có một sức lôi cuốn kì lạ, thật nam tính a. Cô gái kia nhìn Bạch Dương không chớp mắt khiến Song Tử hơi quê, Bạch Dương tiếp tục lên tiếng:
- Cô có sao không, tôi xin lỗi, tôi không cố ý, chúng ta có cần tới bệnh viện để kiểm tra không, trông sắc mặt cô không được tốt cho lắm?
- À không, không cần đến bệnh viện đâu, chúng ta chỉ cần qua quán cà phê bên kia uống một tách là được!
Cô gái kia trả lời lại, ánh mắt toát lên tia thích thú, trong khi Bạch Dương đang đấm mặt không hiểu gì cho lắm thì cô gái kia đã tự tiện quàng tay anh và cười nói:
- Nếu anh thấy có lỗi thì hãy làm vậy đi!
- À, ờ, tùy cô! Nhưng đừng lại gần tôi như vậy!
Bạch Dương ngốc nghếch cũng không khó dễ gì, chỉ có điều hơi nhát gái. Song Tử giật giật cơ mặt nhìn theo, miệng không ngừng lẩm bẩm:
- Đồ mặt dày, cô ta có thể bày cái mặt hám giai đó ra giữa ban ngày như vầy sao?
- Ờ, cô ta mặt dày vậy mà cũng có ai đó định tán đấy!
Nhân Mã xuất hiện ngay bên cạnh đế thêm một câu khiến Song Tử nghe xong thì thấy nhột nhột, anh luống cuống ra giọng lảng qua chuyện khác:
- Muộn rồi, về thôi!
.
.
------------ End chap 2 -----------