Chap 32: Cái nhìn khác về thầy Ma Kết. Mở đầu trận đấu giao lưu bóng rổ.

Tùy Chỉnh



----------------------------------
Phòng tập bóng rổ...
- Tụi này về rồi đây!
Bạch Dương bước vào, đằng sau là Sư Tử, Song Ngư và... Ma Kết? Song Tử lập tức đứng dậy khi thấy Ma Kết, thái độ thay đổi hoàn toàn, trông anh sắc lạnh như một con mãnh thú khi chạm mặt với Ma Kết. 
- Ủa, thầy chủ nhiệm?
Nhân Mã bỏ trái bóng, liền chạy lại đám Bạch Dương và bất ngờ khi thấy Ma Kết. Ma Kết gãi gãi đầu gượng gạo, cười:
- Xin lỗi mấy đứa, mấy ngày qua thầy vô tâm quá, đến bây giờ mới chính thức gặp mặt, mấy đứa rộng lượng bỏ qua cho thầy ha!
- Sao thầy không từ bỏ chức vụ này luôn đi! _Song Tử lạnh nhạt đáp lại, khiến cả đám có chút bất ngờ, nhất là Nhân Mã, vì chưa bao giờ cậu thấy Song Tử trong bộ dạng này.
- À, là cậu ta đang giận dỗi vì đến bây giờ thầy mới xuất hiện đấy! _Thiên Bình nhanh chóng lên tiếng giải vây, Song Tử có chút khó chịu nhìn cô, nhưng lại bị cô lườm lại. Thiên Yết cũng hắng giọng:
- Trong đây, ai cũng giận thầy cả, chứ không một mình cậu ấy đâu!
- Ahaha, thật có lỗi quá, ngày mai thi đấu xong, thầy sẽ đãi các em một chầu, được chứ? _Ma Kết cười cáo lỗi, Song Ngư nhanh chóng đáp lại:
- Quán  gà Family, quận Zendis nhé!
-!!!! _Thiên Yết có chút giật mình, quán gà Family, là quán nhà anh kia mà, không lẽ thằng này bị bà chị Kim Ngưu kia dụ dỗ nên nghiền ăn đồ của quán nhà anh rồi đấy chứ?
- Ok, ok! Miễn mấy đứa đồng ý là được!
- Vậy đi, giờ thì bàn bạc chiến lược nào! _Bạch Dương vỗ tay rồi ra lệnh như một đội trưởng xuất chúng.
Ma Kết à, là do đến bây giờ anh mới chịu ra mắt bọn nó, nếu không, người quyền lực nhất ở đây là anh, chứ không phải thằng nhóc Bạch Dương kia đâu.
Nhưng cuối cùng, người đưa ra nhiều ý kiến, đóng góp hiệu quả nhất, vẫn là Ma Kết. Thật khó tin, nhưng Ma Kết trình bày như một chuyên gia thật sự, khiến cả đám ai cũng kinh ngạc, bao gồm cả Song Tử, khi mà một người được coi là thiếu trách nhiệm như Ma Kết, lại am hiểu bóng rổ như vậy.
Trước sự ngạc nhiên của đồng bọn, Thiên Bình khẽ cong môi. Thiếu trách nhiệm sao, đó chỉ là những gì ta thấy... trên một góc nhìn.
- Được rồi, chúc các em thi tốt vào ngày mai, thầy sẽ luôn bên cạnh các em! _Ma Kết kết thúc cuộc họp và chia tay cả đám. Sau khi Ma Kết rời khỏi, Bạch Dương mới cảm thán:
- Ngạc nhiên thật, hôm nay là ngày đầu thầy ấy đến đây, mà lại nắm bắt được tất tần tật khả năng của từng người một!
- Ngày đầu sao, nhầm rồi...
Câu nói của Thiên Bình khiến cả đám ngạc nhiên, Sư Tử cất giọng:
- Nhầm là sao?
- Các cậu không biết chứ, từ lúc câu lạc bộ chúng ta thành lập, ngày nào thầy ấy cũng đến đây cả!
- Hả?
- Ngày nào cũng đến ư? _Nhân Mã
- Phải, trong lúc luyện tập các cậu không để ý, thầy ấy luôn đứng ở ngoài cửa và quan sát chúng ta, hơn nữa, ngoài giờ làm, thầy ấy còn đi sang trường I.F và nhiều trường cao trung khác để tìm hiểu cách chơi của họ, sau đó, bằng những khả năng thầy ấy thấy được ở các cậu, kết hợp với những lối chơi mà thầy ấy xem qua, mới có được những lời khuyên như vừa rồi! _Thiên Bình nói với ngữ điệu đều đều, khiến ai cũng bất ngờ, trái lại, Song Tử càng cảm thấy chán ghét Ma Kết:
- Làm sao cậu biết?
- Vì tôi bắt gặp thầy ấy ở các trường khác, và cả, những thức uống dinh dưỡng hằng ngày tôi mang đến, đều là do thầy ấy chuẩn bị, hơn hết, tôi và thầy ấy luôn gặp nhau nói chuyện về câu lạc bộ này! _Thiên Bình nhàn nhạt đáp, lại một lần nữa khiến mọi người bất ngờ, Song Ngư hai tay đút túi, lãnh cảm thắc mắc:
- Tại sao ông ta phải làm thế?
- Chúng ta còn hiểu nhầm thầy ấy vô trách nhiệm nữa, sao thầy ấy không trực diện đối mặt với chúng ta chứ? _Nhân Mã cảm thấy có lỗi, Thiên Bình nhún vai:
- Ai biết, có lẽ vì lý do nào đó mà chúng ta không biết!
Song Tử chợt giật mình, khi thấy ánh mắt của Thiên Bình khẽ lướt qua anh, như thể, cô biết lý do của Ma Kết là gì, và nó tất nhiên liên quan tới anh.
- Aiiii... Giải tán thôi, mai còn thi đấu nữa! _Sư Tử ngáp một cái rõ to, rồi bước ra ngoài. Bạch Dương cũng lùa mọi người về nhà.
Hôm nay đến đây là được rồi.

- Thiên Bình!
Thiên Bình đi cùng Sư Tử, nghe thấy tiếng gọi, cả hai đồng loạt nhìn Song Tử. Song Tử bước tới, cất giọng:
- Có thể nói chuyện với tôi một chút được không?
- Tôi đang nghe! _Thiên Bình nhàn nhạt đáp, Song Tử liền đánh ánh mắt sang Sư Tử bên cạnh. Sư Tử nhăn mặt nhìn lại, chất giọng ngang ngang vang lên:
- Có chuyện gì giữa cậu và Thiên Bình mà tôi không được nghe à?
- Tất nhiên rồi, tôi nói với Thiên Bình chứ có nói với cậu đâu! _Song Tử đấu mắt lại với Sư Tử, Sư Tử cũng không chịu nhường:
- Cậu nói cho nó biết, rồi nó cũng nói cho tôi thôi, gặp riêng hay nói ở đây đều như nhau cả!
- Vậy cậu đợi lát nữa nó nói cho cậu nghe đi!
- Được rồi! _Thiên Bình lên tiếng cắt ngang màn đối đáp hay ho giữa hai thằng tên Tử. Rồi quay sang nói với Song Tử:
- Tôi đoán được cậu muốn nói chuyện gì, nên sau trận đấu ngày mai, tôi sẽ nói chuyện với cậu, vì Sư Tử đưa tôi về, nên để cậu ấy đợi thì không hay lắm!
- Hả, nhưng mà... _Song Tử dường như cụt hứng, rồi cũng chấp nhận, với một điều kiện:
- Được thôi, mong đến lúc đó cậu cũng sẽ có chuyện muốn nói với tôi! Chào hai người!
Nói rồi Song Tử rời đi trước, nhịn 1 được 10. Thiên Bình, tôi rất trông chờ vào ngày mai đấy!
.
.
Đại hội giao lưu thể thao Liên Trường...
- Yo, tụi này đến cổ vũ cho mấy cậu đây!!!!
Từ xa, Kim Ngưu đã chạy đến với với những băng rôn màu đỏ. Phía sau là Bảo Bình, Cự Giải và Xử Nữ đang bê một thùng cacton nhỏ.
- Gì đây? _Song Ngư lia ánh mắt nhạt nhẽo nhìn đống dây màu đỏ trên tay Kim Ngưu, Kim Ngưu lập tức buộc một sợi lên trán, cười toe:
- Là fan hâm mộ mấy cậu đó!
o.O
Cả đám mắt tròn mắt dẹt nhìn Kim Ngưu, chính xác hơn là dòng chữ "12S's Basketball fighting!!!" màu trắng được in trên dải băng ron màu đỏ.
- Tớ chuẩn bị rất nhiều, cho cả lớp mình luôn, các cậu ấy đến để cổ vũ mấy cậu đấy!
Nói rồi Kim Ngưu chỉ về phía sau, nơi Bảo Bình, Cự Giải, Xử Nữ và những học sinh khác trong lớp 12S bước đến.
- Nhưng mà, nhìn dị dị sao á! _Sư Tử thẳng thắn nhận xét, nhận được rất nhiều sự đồng tình từ phía Song Tử, Song Ngư, Thiên Yết. Bạch Dương vô cùng kích động, không chủ động mà lao đến ôm Kim Ngưu:
- Kim Ngưu, cậu đúng là thiên thần! Đã chuẩn bị những thứ này để khích lệ tinh thần chúng tớ! 
- Ahaha, phải khích lệ chứ, các cậu rất giỏi mà! _Kim Ngưu không những không ngại, mà còn vỗ lưng Bạch Dương như một đứa trẻ.
Có người ăn phải dấm chua.
Có một đám người không biết che mặt mũi vào đâu.
- Ô la, mấy đứa đến hết rồi hả!
Ma Kết từ đằng xa bước tới, vẫy tay chào đám học sinh của mình. Chưa để Bạch Dương lên tiếng, Bảo Bình đã cất giọng khiển trách:
- Là do thầy đến trễ nhất đấy!
- Ahihi, thầy bị kẹt xe! _Anh cười trừ, liền nhận ngay những ánh mắt cảnh cáo của đám học trò, thật đáng sợ a.
Sau đó, lớp 12S tìm chỗ ngồi đẹp nhất để quan sát trận đấu, từng đứa, từng đứa đều được Kim Ngưu phân phát băng rôn và cột lên trán, tạo thành một "fandom" mạnh mẽ.
- Tớ... cũng phải đeo nữa sao?
Thiên Bình ngập ngừng nhận lấy băng rôn mà Kim Ngưu đưa cho, Kim Ngưu cười đầy bản lĩnh:
- Tất nhiên rồi, cậu là trợ lý của họ mà!
Thiên Bình nhìn chiếc băng rôn trên tay, gương mặt không có cảm xúc gì, được một lúc, cô quyết định, đeo nó lên trán, dù có khó coi đến cỡ nào, thì đây cũng là thành ý của Kim Ngưu.
- A, Hạ Thiên Bình... nhỉ?
Giọng nói vừa rồi, khiến Thiên Bình quay sang... Cô bị choáng ngợp bởi sự hùng dũng của một đoàn người cao lớn trước mắt, mà dẫn đầu là người có mái tóc đỏ cùng đôi mắt vương giả.
- Dịch Thiên Ân?
- Mừng quá, cậu có nhớ tôi! _Dịch Thiên Ân mỉm cười vô ý, bước đến muốn bắt tay với Thiên Bình:
- Xem ra cậu vẫn rất nhiệt tình với đội bóng của mình?
- Quá khen rồi, tôi cũng chỉ là làm hết sức mình thôi! _Thiên Bình bắt tay anh chàng. 
- Ai đây? Cậu quen cậu ta à Thiên Bình?
Chợt, một giọng nói ngông ngông vang lên, Sư Tử đã đứng bên cạnh Thiên Bình tựa lúc nào.
- Phải, người đã giúp đỡ tớ trong dịp tớ qua trường I.F, đồng thời cũng là đội trưởng của đội đối thủ - Dịch Thiên Ân!
Thiên Bình giới thiệu với tông giọng đều đều, Sư Tử còn chưa kịp cất tiếng thì Bạch Dương từ đâu bước ra, chìa tay về phía Dịch Thiên ÂN:
- Hân hạnh, tôi là Hàn Bạch Dương, đội trưởng đội đối thủ của cậu!
Dịch Thiên Ân dời mắt nhìn từ Sư Tử sang chàng trai tóc vàng trước mặt, rồi cũng đưa tay ra, mỉm cười:
- Hân hạnh được gặp cậu!
- Đây là? _Nói rồi Dịch Thiên Ân chỉ tay vào Sư Tử, Sư Tử cũng làm vẻ mặt cao ngạo, tự giới thiệu:
- Bạch Sư Tử, chỉ là một thành viên quèn trong đội!
- Ahaha, cậu cũng biết tự lượng sức mình đấy, mèo bông! _Bạch Dương bật cười, hai từ cuối trong câu Bạch Dương đã khiến Sư Tử nóng màu, quay sang nhìn anh bằng ánh mắt viên đạn:
- Tôi đã nhắc cậu rồi, nhưng tai cậu có vẻ điếc nhỉ?
- Gì cơ? Cậu nói cái gì cơ mèo bông? _Bạch Dương giả bộ điếc tai, lắng nghe Sư Tử nói, kết quả, bị rượt một vòng rồi bị dần một trận.
- Haizzz... Sắp thi đấu rồi, chúng nó còn làm trò con bò gì nữa vậy?! _Bảo Bình nhìn xuống sân đấu bằng nửa con mắt, Cự Giải ngồi cạnh, chỉ biết cười:
- Rõ ràng cho thấy, bọn họ không có gì lo lắng!
- Chỉ sợ trời sập, tụi nó còn không biết lo là gì! _Xử Nữ đánh giá khách quan.
- Nào, nào, ghế cũng sắp đầy rồi, chúng ta cùng chuẩn bị để cổ vũ cho các cậu ấy nào! _Kim Ngưu đứng đầu, lớn giọng điều khiển mọi người. 
"Thật mất mặt!" Bảo Bình muối mặt khi phải đeo băng rôn của Kim Ngưu, cả tập đoàn 12S đều thu hút ánh nhìn của các khán giả, khiến cô không thể nào muối mặt hơn.
Roét!
Tiếng còi vang lên, bắt đầu một trận đấu. 
Trái bóng đang rơi xuống, đội nào sẽ bắt được bóng?
Bộp!
- Hay lắm Song Tử!
Kim Ngưu hét lên, khi Song Tử đã giành được bóng nhanh hơn đối thủ, tất nhiên, vì đây là sở trường của anh. Song Tử có được bóng, liền chuyền sang cho Sư Tử. Dịch Thiên Ân cong môi, là cậu bạn "quèn" trong đội lúc nãy. Anh bình thản tiến tới, kèm sát Sư Tử, cất lời nhẹ nhàng:
- Tôi sẽ cản cậu ném bóng, Sư Tử à!
- Làm như tôi sẽ ném ấy!
Sư Tử nhếch môi, rồi đột ngột chuyền bóng sang cho Bạch Dương, khiến Dịch Thiên Ân bất ngờ, không cản kịp. Bóng trong tay Bạch Dương, chẳng khác nào đội của trường Zodiac đã ghi điểm, vì đó chính là Bạch Dương - Vua bất bại.
- Roét! 1 - 0! Zodiac high school ghi bàn!
- Zodiac high school fighting! Zodiac high school fighting!
Kim Ngưu điều khiển cả lớp 12S, cùng hô to cổ vũ, khiến khán giả ai cũng nhìn chằm chằm vào.
- Tốt, cứ duy trì như vậy! _Bạch Dương và 4 người còn lại đập tay nhau khích lệ. 
Đây mới thực sự là cuộc sống, cho phép Bạch Dương có sự hồi hộp, vận động, và nhiệt huyết hết mình.
Hiệp 1 và hiệp 2 trôi qua khá êm xuôi, bằng những màn cướp bóng thần thánh của Song Tử, những pha úp rổ đầy mãnh liệt của Nhân Mã, những cú ném bóng bất chấp tư thế của Song Ngư, và sự áp đảo của bộ đôi Bạch Dương - Sư Tử đã khiến trường Zodiac dẫn trước với tỉ số 64 - 25.
15 phút nghỉ giữa hiệp, đổi sân.
- Nước đây, các cậu vất vả rồi! _Thiên Bình và Ma Kết thay phiên chăm sóc thể lực cho các đội viên. 
Vì đã dốc toàn lực để dẫn trước với tỉ số khá dài, nên cả đám dường như bị rút hết toàn bộ sức lực. Đặc biệt là Nhân Mã, cậu không quen hoạt động mạnh và nhiều như vậy, nên trông rất mệt mỏi.
- Cậu làm rất tốt, phần còn lại, hãy để tôi!
Thiên Yết vắt chiếc khăn bông của mình lên đầu Nhân Mã, như một lời khích lệ. Nhân Mã thổn thển nói mãi mới ra câu:
- Fi..g...h...t..i...n...g...
- Có lẽ qua hai hiệp vừa rồi, bọn họ đã đoán được chiến thuật của ta và khả năng của các em! _Ma Kết thường ngày cười cười vô ý, lúc này lại nghiêm túc đến lạ thường.
- Người mà Dịch Thiên Ân kèm nãy giờ chỉ có một, là cậu đấy Sư Tử! _Thiên Bình đưa khăn cho Sư Tử, rồi tiếp:
- Cậu ta đã tìm ra khe hở giữa mối liên kết của cậu và Bạch Dương, trong hiệp tới, chắc chắn sẽ phá được chiến lược của chúng ta!
- Biết ngay mà, chẳng thể nào suốt hai hiệp, hắn ta chỉ kèm mỗi tớ! _Sư Tử cười khẩy, Bạch Dương lãnh đạm lên tiếng:
- Song Tử đã mất rất nhiều sức để tranh được bóng, nên cậu hãy nghỉ ngơi ở hiệp 3, hiệp cuối hẵng vào!
- Có được không, nếu để Nhân Mã tiếp tục? _Song Tử lo cho tình trạng thể chất của Nhân Mã, là bạn thân, đương nhiên anh hiểu rõ cậu ấy thế nào. Bạch Dương bỗng cong môi, nở một nụ cười tự mãn:
- Tớ đâu nói Nhân Mã sẽ vào thi đấu!
- Hả?
Bỏ lại sự ngu ngơ của cả đám, Bạch Dương đã một thân tiến đến chỗ trọng tài. Hai người nói gì gì đó, rồi trong tài gọi Dịch Thiên Ân lại, ba người lại nói nói gì đó, rồi Dịch Thiên Ân về đội của mình, đám người đó lại bàn tán cái gì đó, sau khi hội ý xong, Dịch Thiên Ân quay lại chỗ trọng tài, nói nói gì đó, hai người còn lại gật đầu, rồi Bạch Dương tiến về đội mình. 
- Cậu nói gì với bọn họ vậy? 
Song Ngư ngưng uống nước, có chút quan tâm lên tiếng. Chẳng đáp lại Song Ngư, Bạch Dương tiến đến túi đồ của mình, lấy ra một túi nilon trong, bên trong có vẻ như là đồng phục của đội bóng, thẳng tay đưa cho cô gái duy nhất đang ngồi cạnh Ma Kết:
- Thiên Bình, vào trận thôi!
- WTF??? *Phụt nước*
"Roét! Hai đội vào sân, hiệp 3 bắt đầu!"
Tiếng kèn của trọng tài vang lên, hai đội bóng bắt đầu đi vào sân, khiến khán giả hết sức hoang mang, cả sân vận động bắt đầu ồn ào lên.
- Gì... gì thế kia? Đó chẳng phải là Thiên Bình sao?_Kim Ngưu trố mắt nhìn xuống sân đấu, Cự Giải và Xử Nữ khó tin thốt lên:
- Biết là cậu ấy có thể chơi bóng rổ, nhưng cậu ấy là con gái mà?
- Đúng là câu lạc bộ này thiếu người thật, nhưng đến mức này luôn sao?
- Chuyện gì vậy, cậu ấy là nữ mà, thi đấu chỉ có nước bị chèn ép mà bị thương mất! _Bảo Bình cũng hoang mang lên tiếng.
Khắp khán đài đều ồn ào, phản đối chuyện trọng tài cho nữ sinh vào tham gia thi đấu. Như hiểu được những gì khán giả thắc mắc, bình luận viên lên tiếng phân giải:
"Mọi người bình tĩnh, đây là cuộc thi đấu giao lưu giữa các câu lạc bộ thể thao, không phân biệt giới tính, tính chất của giải đấu này là tinh thần thể thao, chứ không phải là trận đấu bóng rổ nam, và cả hai đội đây đều đồng ý với chuyện nữ sinh tham gia thi đấu, nên mong mọi người chấp nhận, giữ  trật tự để theo dõi trận đấu đặc biệt này!"
Cả khán đài bắt đầu bớt ồn dần, Dịch Thiên Ân nhìn sang cô bạn cuối hàng của đối thủ, cất lời trông chờ:
- Tôi rất mong chờ khi cậu tham gia thi đấu đấy, Thiên Bình!
- Hân hạnh! _Thiên Bình cười nửa miệng đáp lại.
Sau khi đã ổn định, trọng tài đưa còi vào miệng:
"Roét! Hiệp 3 chính thức bắt đầu!"
------------- End chap 32 --------------