Chap 41: Kẻ bắt nạt trở thành con mồi của kẻ mạnh hơn?

Tùy Chỉnh

Clap - Seventeen
----------------------------
- Đủ rồi!
 Càng nghe, Thiên Bình càng cảm thấy khinh bỉ, cả người cô run lên vì giận dữ. Mọi người kinh ngạc nhìn cô, khi đã lớn tiếng. Trong khi Lương Nhã Ý còn cả kinh, Thiên Bình đã bức xúc bùng nổ:
- Ngưng làm trò lại đi Lương Nhã Ý, tôi có thể nhịn được, nhưng không phải nhịn mãi mãi! Cô dám khiến Bảo Bình bị dị ứng, phá hoại lớp tôi, lúc nãy còn dám bỏ Kali vào thí nghiệm của Bảo Bình khiến nhiều người ngạt thở, tôi đã nói với cô thế nào, muốn bắt nạt thì bắt nạt một mình tôi thôi, đừng có làm hại đến người khác! Giờ còn ngồi đây khóc lóc tự trách mình, có can đảm, thì sao không thú nhận với mọi người rằng cô là người gây ra mọi chuyện đi! Đồ tiểu nhân tệ hại!
~~~~~~~ Im phắc ~~~~~~~
Cả canteen dường như bất động tập thể, để lại một khoảng im lặng khó xử. Lương Nhã Ý kinh ngạc nhìn Thiên Bình, thật không tin được Thiên Bình dám bật dậy là xối xả vào mặt cô ta.
- Thiên Bình... cậu vừa nói gì thế? _Nhân Mã ngập ngừng lên tiếng, vẻ mặt khó tin nhìn Thiên Bình.
Phải rồi, nói như vậy thì ai mà tin chứ, Lương Nhã Ý nhếch khóe môi, Thiên Bình, giá như cô im lặng như thường ngày thì tốt biết bao.
- Thiên Bình nói đúng đấy, những chuyện không hay xảy ra với lớp mình, đều là do Lương Nhã Ý gây ra!
Thêm một phát ngôn khiến cả đám bất động tập thể, khi mà Song Tử bước tới, đưa chiếc điện thoại cho tất cả cùng xem.
Lương Nhã Ý bàng hoàng, người đã rạch phá bàn ghế, đập phá tủ cá nhân, rải rác khắp lớp, phá hoại đồ của nhiều bạn nữ, hiện rõ rành rành trong video, chính là Lương Nhã Ý.
- Không thể nào... _Lương Nhã Ý không tin vào mắt mình, khóe miệng lắp bắp nói không nên lời.
- À, cái này hả, là con chip tôi đặt trong bã kẹo cao su tôi trét trên góc bảng, nó có chức năng như một camera, có điều tiến tiến hơn một chút, là nó gửi thẳng những video nó đã quay được vào di động của tôi!
Song Tử dửng dưng lên tiếng, vất cho Lương Nhã Ý cái nhìn dành cho kẻ thất bại, khiến cô ta ngồi sụp xuống, tái mét vì bị phát hiện.
- Thật không thể ngờ, kẻ gây náo loạn lại là cậu, người mà tôi nghĩ là người vô can nhất! _Nhân Mã vội tránh xa Lương Nhã Ý như sợ bị cô ta ăn thịt.
- Mày bảo quen biết Thiên Bình và rất thân thiết, vậy mà lại dưng nguyên đống dao lam kia hại cậu ấy! Đúng là quỷ cái!
Bảo Bình khinh bỉ cất giọng, nghĩ đến những việc cô ta đã làm, thật chỉ muốn đến đánh cho ba mẹ cô ta không thể nhận dạng.
- Thiên Bình, tớ đưa cậu đi thay đồ! _Nói rồi Bảo Bình dẫn Thiên Bình đi, trước khi rời khỏi còn chưa hả dạ, phải vất cho con đàn bà kia một câu nói rẻ rúng:
- Cái thể loại như mày, chỉ đáng chết không toàn thây!
- Hờ hờ...
Ba đứa con trai: Song Tử, Nhân Mã và kể cả Thiên Yết cũng thấy sợ sát khí và phát ngôn của chị đại Bảo Bình. Chẳng lâu sau, Hội học sinh đưa Lương Nhã Ý lên trình diện với nhà trường cùng với chứng cứ. Nhân Mã không khỏi ngạc nhiên, nhìn Song Tử với một ánh mắt khác:
- Tao thật không ngờ, mày lại có thứ này nha!
- Chậc, mày quên nhà tao là công ti chuyên sản xuất ba cái đồ điện tử này à? _Song Tử làm vẻ, hất mạnh tự mãn.
- Nghiêm túc đấy, mấy hôm nay tao thấy mày im lặng bất thường vậy mà...
Nhân Mã nói, khi nhớ lại, từ vụ của Thiên Bình, Song Tử chợt im lặng một cách đáng sợ, nói còn ít hơn cả tảng băng di động Thiên Yết. Thiên Yết cũng để ý điểm này, lên tiếng:
- Trông không giống cậu chút nào!
- Hừm, nói ra thì, cậu cũng chẳng giống cậu một chút nào! _Song Tử lia mắt bất mãn nhìn Thiên Yết, khiến anh nhíu mày, Nhân Mã cũng đồng tình:

- Phải đấy, Song Tử hoạt ngôn tự dưng im lặng, còn cậu thì không vô tình như bình thường, tỏ ra rất lo lắng cho Thiên Bình!
- Giữa hai người là quan hệ gì?
Lúc này, Song Tử đưa đôi mắt răn đe nhìn Thiên Yết, hòng bắt cậu ta phải khai thật ra. Trái lại, Thiên Yết thì đưa ánh mắt thong dong ra nhìn Song Tử:
- Cậu nghĩ bọn tôi có quan hệ gì?
- Tôi nghĩ thế này, Sư Tử giờ đang học ở bên Zendis, nên cậu tranh thủ thân thiết với Thiên Bình? _Song Tử cong môi có chút giễu cợt lên tiếng, Thiên Yết nhún vai bất cần:
- Cậu muốn nghĩ sao cũng được!
- Cậu....
Song Tử ứ lời khi thấy bản mặt dửng dưng như kiểu "cây ngay không sợ chết đứng" của Thiên Yết. Nhưng cũng không tránh được câu hỏi mà nãy giờ Nhân Mã rất muốn biết:
- Mà rốt cuộc tại sao mày lại im bặt như thế chứ, làm tao phát sợ luôn!
- Ừ thì... chỉ là tao muốn xem thử coi mình im lặng như vậy thì có ngầu... như ai kia không thôi!
Song Tử trả lời qua loa, còn đá đểu đến ai đó. Mặc cho Nhân Mã gào thét khi không có được câu trả lời chính đáng, Song Tử vẫn dửng dưng như thế.
Cuối cùng, Lương Nhã Ý bị đuổi về trường cũ, đồng thời trường cũ sẽ chịu mọi trách nhiệm cho hành vi của cô ta, tất nhiên, xử phạt cô ta thế nào là chuyện của trường đó. Lúc bị đuổi đi, Lương Nhã Ý bắt gặp Song Tử tại cổng trường, có vẻ như anh đã đứng sẵn ở đó, cô ta cười tự giễu:
- Vẫn chưa thỏa lòng sao, còn phải đứng đây để dằn mặt tôi?
- Tôi đâu nhỏ mọn như vậy, chỉ là muốn cho cô một lời khuyên...
Song Tử hai tay đút túi, thong dong bước tới, đoạn, đi ngang qua Lương Nhã Ý, giọng điệu của anh trở nên thâm hiểm, ngữ điệu chê bai:
- Coi chừng trở thành con mồi của kẻ mạnh hơn đấy, con - mồi - à!
- Hmnh....
Lương Nhã Ý bất động tại chỗ, ý của anh ta, chẳng phải đang ám chỉ cô đấy sao. Kẻ bắt nạt như cô ta, sẽ trở thành con mồi của anh ta? Nực cười. Dù nghĩ vậy, nhưng Lương Nhã Ý không có hứng cười, chính xác hơn là cười không nổi, vì cô ta nhìn ra rõ con quỷ bóng tối trong Song Tử. So với cô, hắn ta đáng sợ hơn vẻ bề ngoài nhiều.
.
.
Zendis High School...
Sân thượng...
Sau vài ngày, bây giờ sân thượng của trường Zendis đã thuộc quyền sở hữu của du học sinh Bạch Sư Tử. Với cá tính ngáo ngổ ngông ngược của mình mà Sư Tử đã khiến nhiều học sinh trong trường phải kiêng dè. Ảnh hưởng to lớn nhất là từ vụ sân sau.
Tút... Tút... Tút...
Sư Tử chau mày, vào giờ này, ngày nào anh cũng điện cho Thiên Bình để hỏi han tình hình của cậu ta, nhưng sao hôm nay lại không bắt máy.
Dạo gần đây, trông Thiên Bình rất lạ. Tâm trí cậu ta cứ trôi đi đâu, chẳng tập trung gì cả, hỏi thì không nói. Hôm qua còn không hề phát hiện ra điểm khác lạ của anh. Đừng nói có chuyện gì xảy ra ở trường nhé. Linh cảm anh sao cứ thấy lạ lạ.
- Aisssss!!!
Sư Tử bật dậy, không an tâm một chút nào. Vội rời khỏi đó.
- Cự Giải, em học rất tốt đấy, quả là học sinh của trường Zodiac có khác!
Cô giáo dạy Ngoại ngữ hiền từ lên tiếng khen ngợi Cự Giải sau tiết học. Đây cũng không phải lần đầu Cự Giải được giáo viên khen nên cô cười khiêm tốn :
- Em vẫn cần cố gắng hơn nhiều ạ, cảm ơn cô.
- Ừm... Nếu vậy thì... _Cô giáo làm vẻ đam chiêu một chút, rồi mời mọc:
- Nếu cuối giờ em rảnh, thì đến phòng giáo viên gặp cô nhé, cô có tài liệu khá hay muốn giới thiệu cho em!
- A... _Cự Giải hoang mang một chút, đây chính là điều cấm kỵ thứ 2 mà Song Ngư đã nhắc đến - không được đến phòng giáo viên sau giờ tan học. Làm sao đây...
- Em sao thế Cự Giải? _Cô giáo thấy vẻ mặt mất tập trung của Cự Giải thì lên tiếng, Cự Giải gượng gạo đáp lại:
- À vâng, em sẽ đến ạ!
- Vậy cô đi trước nhé!
Nhận được câu trả lời của Cự Giải, cô giáo vui vẻ bước đi.
- Này!
- Ái!
Cự Giải bị giật mình bởi tiếng gọi bất thình lình vừa rồi. Tâm trạng hân hoan hẳn khi gặp chủ nhân của giọng nói đầy sức hút đó:
- Sư Tử? Cậu làm tớ hết hồn đấy!
- Này, cậu với bà cô kia vừa hẹn gặp ở phòng giáo viên sau tiết cuối à?!
Sư Tử không thèm để tâm đến câu nói của Cự Giải, hùng hổ bước đến, vẻ mặt không vui chút nào. Cự Giải ngạc nhiên, có chút ngoài ý muốn:
- Cậu... Nghe thấy rồi sao?
- Thật đấy à! Aissss! Thiệt tình, mấy lời của thằng khó ưa Song Ngư cậu để đâu hết rồi hả!!!
Ồn ào... Ồn ào...
Giọng Sư Tử quá lớn khiến nhiều học sinh xung quanh chú ý và bắt đầu bàn tán.
Sư Tử và Cự Giải bị ngoài ý muốn bởi tình hình xung quanh. Cự Giải liếc nhìn xung quanh, nhỏ giọng :
- Mọi người hiểu lầm chúng ta mất, cậu mau đi đi!
- Hiểu lầm gì? Vớ vẩn! Đừng có đánh trống lảng!
Sư Tử không để bọn học sinh xung quanh vào mắt một chút nào, vẻ mặt khó chịu nhìn Cự Giải chờ câu trả lời. Cự Giải làm vẻ mặt khổ sở, cô không muốn bị anh ghét thêm vì mọi người hiểu nhầm anh và cô đang hẹn hò, vậy sao anh lại không nhận ra???
- Thì cậu cũng thấy giáo viên đó là nữ mà, với lại hôm nay là ngày cuối cùng chúng ta học ở đây rồi, chắc không có chuyện gì đâu, cậu đừng lo!
Cự Giải cười gượng, nhưng đối phương thì không hề. Vẻ mặt của Sư Tử vẫn khó chịu, anh lia mắt nhìn Cự Giải một lượt, rồi rời đi:
- Aisss! Phiền thật!
Nhìn bóng lưng của Sư Tử, tuy có chút áy náy nhưng trong tâm lại vô cùng hân hoan. Sư Tử là lo lắng cho cô đó sao.
- Ơ mà khoan... _Cự Giải nheo mắt nhìn kỹ bóng lưng sắp khuất phía trước, miệng giật giật :
- Cậu ấy mới cắt tóc à?
                                     ..........
Sư Tử mang một bụng hỗn tạp về lớp. Định cúp tiết để về Zodiac High School thì bị hiệu trưởng bắt gặp và nhắc nhở, nếu cúp tiết thì phải học thêm ở đây 1 tuần nữa. Ngu gì mà cúp, lúc quay lại thì bắt gặp Cự Giải và bà cô kia. Nhắn tin cho Thiên Bình mà vẫn không có hồi âm. Thật đau đầu.
.
.
Zodiac High School...
Phòng thay đồ nữ...
- Thiên Bình, chẳng lẽ nếu Lương Nhã Ý không quậy lớp, thì cậu sẽ để im cho cô ta làm hại cậu sao?
Bảo Bình dựa vào hàng tủ quần áo, lên giọng nghi vấn. Đáp lại là một khoảng im lặng, dường như Thiên Bình đang chú tâm vào việc gói gọn đồ.
~ Sakkabum Taewora Bow Wow Wow ~
Bảo Bình bị chính nhạc chuông của mình làm cho giật mình, chán nản nhấc máy mà trong lòng không ngừng rủa Kim Ngưu.
- Gì đây? Cái gì? Xử Nữ bị đâm á? Được rồi, nhớ báo tình hình lại, tan học bọn tớ sẽ đến đấy!
Thiên Bình nhíu mày nhìn Bảo Bình, không đợi cô lên tiếng, Bảo Bình đã khó tin cất giọng:
- Kim Ngưu vừa nói, Xử Nữ nhập viện rồi!
- Cái gì?
Bảo Bình và Thiên Bình bị tiếng nói từ bên ngoài làm cho giật mình.
- Aisss, mấy tên điên này lại biến thái đứng rình ngoài này nữa à!
Bảo Bình tóm cổ Nhân Mã và Thiên Yết khi thấy sự hiện diện của bọn họ. Nhân Mã vội giải thích:
- Ái, không phải đâu Bảo Bình, bọn tớ chỉ là đứng ngoài này chờ hai cậu ra thôi! Cậu hiểu lầm rồi!!!
- Quan trọng là Xử Nữ đã nhập viện?
Thiên Yết không thèm biện minh, vẻ mặt hững hờ lên tiếng. Bảo Bình quên mất chuyện quan trọng đấy, đành thả hai tên gian phu dâm phụ kia ra, nhưng không quên trao cho bọn nó hai cú đá.
- Tớ cũng không biết cụ thể, nhưng mà Xử Nữ nhập viện là do bị đâm đấy!
- Bị đâm? _Thiên Yết và Thiên Bình chau mày.
- Xử Nữ bị đâm á? Đùa à, tuy là nó có chút xấu tánh với tớ thiệt, nhưng nó có thù địch gì với học sinh bên đó đâu chứ! _Nhân Mã tỉnh bơ lên tiếng.
- Các em... Đang nói về việc gì vậy?
Bất ngờ, một giọng nói khác vang lên, khiến cả đám có chút chột dạ.
- Thầy Ma Kết?
----------------- End Chap 41 -------------------