Chap 43: Tai nạn xảy ra!

Tùy Chỉnh

Sự xuất hiện của người phụ nữ lạ mặt tự xưng là mẹ của Xử Nữ khiến mọi người đều lấy làm bất ngờ. Vì họ chưa bao giờ thấy được mẹ của Xử Nữ, hay nói cách khác là Hiệu Trưởng của trường.
Không riêng gì 6 con người ở đây, tất cả học sinh trong trường Zodiac đều chưa bao giờ nhìn thấy gương mặt của Hiệu Trưởng. Tất cả các lễ hội, sự kiện ở trường, Hiệu Trưởng đều lên tiếng qua loa phát thanh và để thầy Hiệu Phó và thư ký đại diện mình. Việc cô Hiệu Trưởng luôn luôn không ra mặt khiến tất cả học sinh đều thắc mắc và tò mò. Đã có rất nhiều lời đồn đại rằng, Hiệu Trưởng là một bà lão già nua không đi nổi, hay là có gương mặt rất xấu xí, v...v...
Nhưng nhìn vào người phụ nữ này, người mù cũng có thể nhận ra đây chắc chắn là Hiệu Trưởng, vì bà ấy cực kỳ giống Xử Nữ. Nhưng khi nhận ra rồi, thì một con người nào đó lại bị sốc.
- Ồ, bà là mẹ của bệnh nhân, vậy hãy theo chúng tôi làm các thủ tục!
Bác sĩ dẫn cô hiệu trưởng đi, trong những ánh mắt vẫn còn sự bỡ ngỡ của đám trẻ. Đáp lại những ánh mắt ấy, cô hiệu trưởng chỉ mỉm cười nhẹ.
Phòng E005...
Khi cô Hiệu trưởng rời đi vài phút thì cả đám thấy tụi Bạch Dương trở lại. Bảo Bình không thấy Ma Kết đâu, lên tiếng hỏi:
- Ông thầy đâu rồi?
- Nãy bọn tớ có gặp người mà thầy Ma Kết gọi là Hiệu trưởng, rồi thầy ấy đi cùng bà ấy rồi! _Kim Ngưu trả lời.
- Vậy, tình hình của Xử Nữ sao rồi?
Bạch Dương bước lại gần giường bệnh, lo lắng hỏi han. Cự Giải nhẹ giọng trấn an:
- Bác sĩ bảo vì thể chất cậu ấy hơi yếu nên gặp chút rắc rối trong lúc phẫu thuật, nhưng bây giờ đã ổn hơn rồi, chỉ cần ở lại dưỡng bệnh 1 tuần thôi!
- Ừm... _Bạch Dương ậm ừ, trông cậu ta trầm ngâm hẳn so với thường ngày.
- Này, cái bản mặt đưa đám này là sao vậy?!
Sư Tử bất ngờ khoác tay lên vai Bạch Dương, giọng điệu có chút chọc ghẹo, thành công trong việc tạo bất ngờ cho Bạch Dương.
- Cậu còn hỏi thừa, tất nhiên là lo lắng cho người thương rồi! _Song Tử từ khi nào đã tham gia cuộc công kích Bạch Dương của Sư Tử.
- Ahahaha, trông cứ như người đẹp ngủ trong rừng ấy nhỉ, nàng công chúa Xử Nữ đang chờ hoàng tử Bạch Dương trao nụ hôn giúp nàng tỉnh dậy hehehe!
- Coi chừng Xử Nữ bật dậy rồi rượt cậu nữa đấy Nhân Mã!
- Vậy thì Bạch Dương phải trả công cho tớ chứ nhỉ, Kim Ngưu hahaha!!!
=_=!!!
Chẳng mấy chốc, mặt Bạch Dương đen như cái đít nồi, bây giờ là lúc nào mà tụi bạn bất thường này còn làm trò. Anh cười khẩy, khất tay Sư Tử ra rồi bất ngờ kẹp cổ thằng bạn:
- Yah, bọn bay nói bậy cái gì đấy, anh mày sẽ xử từng đứa một!
- Ai bảo thể hiện hết ra ngoài mặt làm cái gì! _Thiên Bình nhếch môi, tự tiếu phi tiếu.
- Thể hiện cái gì chứ?!
- Quan tâm! _Thiên Yết đế vào.

- Hắc, mắt nào của cậu thấy vậy hả?!
- Đến mắt cá chân còn nhìn ra! _Song Ngư chèm thêm.
- Này!!!!
Bạch Dương bị cả bọn quay mòng mòng, không khí ngột ngạt và âm u của phòng bệnh liền bị xua tan. Mong là Xử Nữ sẽ sớm khoẻ lại.
.
.
Đường Leon – Phố Zolia…
- Thật không ngờ đấy!
Thiên Bình đưa ánh mắt ngạc nhiên nhìn Sư Tử khi anh kể lại vụ việc hồi chiều của Cự Giải. Khoé môi cô cong lên, nở nụ cười nửa miệng thường khi:
- Trông hai cậu cũng giống nam nữ chính trong phim học đường đấy chứ!
- Gì chứ? Tớ với Cự Giải á? Cậu nghĩ gì vậy, chẳng qua tớ không muốn mất mặt nam nhi thôi! _Sư Tử thờ ơ lên tiếng phủ nhận ẩn ý của Thiên Bình. Đáp lại, chỉ là tiếng cười vừa khinh vừa thách thức của Thiên Bình, ngụ ý “cứ chờ mà xem”.
- À mà, bà cô Hiệu Trưởng đâu có điểm gì bất thường đâu, sao lại luôn giấu mặt nhỉ? _Sư Tử vòng hai tay ra sau đầu, rảnh rỗi đặt câu hỏi thừa thãi.
- Cậu không biết bà ấy à? _Đáp lại là cái lắc đầu của Sư Tử khiến Thiên Bình có chút bất ngờ. Nhìn biểu cảm của Thiên Bình, Sư Tử nhướn mày:
- Cậu biết bà ấy à?
- Một chút… bà ấy từng là diễn viên, khá nổi tiếng thời 1975! Nhưng vì mắc phải một scandal mà giải nghệ! Và… _Nói đến đây, sắc mặt Thiên Bình có chút lo lắng:
- Bà ấy là bạn của mẹ tớ!
- Hả??? Trời trời…
Sư Tử trố mắt nhìn Thiên Bình, rồi anh chàng trầm trồ:
- Trái đất  này tròn thật đấy! Cứ như trong phim vậy! Trời, không thể tin nổi, nhưng mà… _Sư Tử thu lại vẻ mặt phấn khích, nheo mắt nhìn Thiên Bình:
- Sao nhìn cậu hoang mang vậy!
- Nếu ba mẹ tớ liên lạc với bà ấy để hỏi về tớ, chắc chắn tớ sẽ bị bắt về!
Thiên Bình cắn răng suy nghĩ, trong thời khắc ấy, Sư Tử lại nhìn ra điều bất thường ở cô:
Pặc!
Soạt!
- Cái gì đây?!
- A…
Thiên Bình sơ hở để Sư Tử chụp lấy tay cô và phát hiện ra những vết rạch đã khô lại, muốn rụt về cũng không rụt được, tay áo còn bị kéo lên, lộ hết cả cánh tay.
- Aisssss!!! Ra đây là lý do mà suốt mấy ngày qua, cậu toàn mặc áo dài tay? _Sư Tử nóng giận lên tiếng:
- Đứa nào làm cậu ra như vầy, thiệt là, nói đi, tớ xử thằng khốn nạn đó cho!
- Aisss!!!  _Thiên Bình khất tay ra, kéo tay áo xuống, bình thản bước đi như chẳng có chuyện gì.
- Có nói cậu cũng biết nó đâu, với lại nó bị quả báo rồi! Chuyện qua rồi thì cho qua đi!
- Gì? Cậu điên à? Cứ như thế mà bỏ qua á? _Sư Tử đuổi theo, sống chết cũng muốn dần tên khốn nạn kia một bài học:
- Này, nói đi chứ, tớ sẽ khiến tay của nó bị tàn phế luôn! Là tên nào?!!! Này!!!!!
Đáp lại Sư Tử chỉ là những bước đi thản nhiên khiến anh chàng cứ gào lên cả buổi, gây sự chú ý của rất nhiều người.
.
.
Tối…
Quán gà Chicken Dance…
- Này, đây là lần thứ mấy rồi, gà nguyên con mà tôi đặt lần trước lại mất tiêu 1 cái cánh với 1 cái đùi là sao?
- Này, mày giở giọng đó với người lớn á, đừng có đổ thừa nha, ở đây bán gà nguyên con là gà nguyên con, làm gì có vụ mất đi cái cánh hay 1 đùi được hả?!!!
- Vì sợ ông chú không tin nên tôi đã gom xương lại và đây, thấy không, mất cả cái cánh với cái đùi còn gì!!?!!
Bảo Bình bức xúc đưa hộp gà của quán, trong đó là những cái xương gà được xếp lại thành một con… không trọn vẹn. Ông chủ có chút bất ngờ, nhưng sau đó, lại ấp úng đuổi Bảo Bình đi:
- Đừng có vớ vẩn, ai biết được mày đã vứt 2 cái xương kia đi thì sao, mày không tin tao, tao cũng không tin mày, cái này sao gọi là bằng chứng được hả?!!!
- Cái gì? Này, đừng có đùa…
- Mau đi đi, không tao gọi cảnh sát bây giờ!
Chẳng mấy chốc, Bảo Bình đã bị đuổi ra khỏi quán mặc dù quyết liệt chống cự. Chuyện là, đối diện nhà Bảo Bình có một quán gà rán nổi tiếng là ngon, cô rất thích ăn ở đấy, nên hay qua đây mua gà về ăn. Nhưng mà, mỗi lần ăn đều cảm thấy kỳ dị, khi mà cô chỉ thấy có một cái đùi và 1 cái cánh. Nhiều lần ra khiếu nại ông chủ bên đó mà không thành công, bao gồm cả lần này. Nhất định là ông ta ăn gian mà.
Bộp!
Vừa đi vừa lẩm bẩm, bỗng, Bảo Bình đụng phải thứ gì đó, cô liền cúi xuống xem…
- Gì đây? Chết rồi à?
Bảo Bình ngồi xổm xuống, đưa tay chọt chọt vào con mèo con đang nằm bất động trước mũi chân cô, và chẳng thấy nó có phản ứng gì. Bảo Bình giở trò “khám nghiệm tử thi” biến thái của mình ra, nhưng xem đi xem lại thì chẳng thấy con mèo này có vết thương nào cả, cô kết luận nó không chết vì đói thì cũng chết vì lạnh. Nghĩ rồi Bảo Bình mang xác con mèo bỏ vào thùng rác hữu cơ, sau đó thì đi về nhà, nhưng nỗi bực về con gà thì vẫn còn đó.
.
.
Chủ nhật…
Đường Shamon – phố Royal…
Phố Royal là một trong ba khu phố sầm uất bậc nhất Zodiac, cùng với phố Zendis và phố Zolia. Vào chủ nhật, con phố càng rộn ràng hơn vì là nơi có nhiều cây xanh và con đường rộng lớn nhất thành phố. Đôi khi, bạn cũng có thể bắt gặp thần tượng của mình trên những con đường này. Cái tên Royal thôi cũng đã làm nổi bật cả khung cảnh ở đây, nhà biệt thự, toà cao ốc, các công ti giải trí nổi tiếng, vv…v…
Bệnh viện Zodiac cũng nằm trong khu phố này.
Vừa nhận được tin Xử Nữ đã tỉnh lại, Bạch Dương liền phi thân đến đây, mặc dù vào giờ này, anh thường đang nướng khét cái giường. Cũng vì để ý đến người ta nên Bạch Dương đã mua súp cua của thương hiệu Crab nổi tiếng nằm trên con đường này. Vừa đi vừa huýt sáo như thể sắp hẹn hò với bạn gái, năng lượng của Bạch Dương dường như rất bùng nổ.
~ Come and fly away with me~ Come and fly away with meeeeee~
Bài hát Fly Away vang lên, khiến Bạch Dương phải nghe điện thoại, người gọi là cái tên quen thuộc, Bạch Dương nhoẻn miệng cười:
- Gì vậy bánh bèo? Cậu nhớ tôi đấy à? _Câu đầu tiên vẫn luôn là câu đả kích đối tượng, Xử Nữ bên kia đầu dây đen mặt:
- [ Bớt nói xàm đi tên khốn! Tôi là ân nhân của cậu đấy nhé!]
- Vậy, ngài ân nhân sao lại gọi cho tiểu nhân thế?
- [ À thì… Sao nhể… tôi gọi cho Thiên Bình mà không được, gọi cho Sư Tử thì cậu ta không bắt máy, nên gọi cho cậu để xem cậu có cách nào liên lạc với họ không!] _ Xử Nữ đau đầu lên tiếng, chỉ vì mẹ anh muốn nói chuyện với Thiên Bình một chút. Bạch Dương thất vọng xen chút giận dỗi:
- Xời, thì ra tôi chỉ có giá trị lợi dụng nên cậu gọi cho tôi chứ gì! Vậy thì tự mà tìm bọn họ đi, hứ!
-[ Này, này, cậu là con nít hả, không biết cách liên lạc thì nói đại ra đi, còn bày đặt giận hờn!]
- Nè, tôi không có dễ giận hờn như đám con gái mấy cậu nhé! _Con cừu cố ý chọc điên ai đó.
-[ Yah, sử dụng từ ngữ cho chính xác đi tên dốt, con gái cái quần què!] _Đại nhân Xử Nữ nổi giận.
- À này, tôi đang trên đường đến chỗ cậu đấy nhé, đừng có thất lễ như thế!
Bạch Dương vừa đi vừa nghe điện thoại, rõ ràng trông anh rất rạng rỡ khi nói chuyện với Xử Nữ, người ngoài nhìn vào còn tưởng anh đang nói chuyện với bạn gái.
Đèn đỏ dành cho người đi bộ được bật lên, nhưng dường như Bạch Dương không hề để ý đến nó.
- Này, cậu biết Crab không? _Bạch Dương đùa cợt lên tiếng.
- [ Ê, đừng nói có nói là…] _Xử Nữ đầu dây bên kia cất giọng hân hoan.
- Đúng rồi đấy, cậu phải cảm ơn tôi vì tô…
BIM BIM BIIIIIIIIIIIM!!!!
- Hả…
KÍTTTTTTTTTTTTT!!!
RẦM!!!!
- [Tiếng gì thế Bạch Dương?]
- [Alo? Cậu không nghe rõ hả?]
- [Alo! Alo!]
Giọng của Xử Nữ cứ vang lên trong điện thoại, mặc dù rất muốn trả lời nhưng Bạch Dương không thể, âm thanh ồn ào của những người xung quanh dần dần nhỏ đi, trước mắt anh giờ chỉ còn một màn đen kịt…
----------------- End chap 43 --------------------------