Chap 67: Bớt thị phi đi

Tùy Chỉnh

Latata - (G)I-DLE
----------------------------------------
"Xin chào mọi người, cho đến thời điểm hiện tại, hơn một nửa người chơi đã bị loại, nhưng chớ lo lắng, vẫn có nhiều thí sinh đã vượt qua được các thử thách đầu tiên và đang là những người dẫn đầu! Ô, đã có người đi đến khu thứ hai của bản thân rồi kìa! Wow, có vẻ các em học sinh xuất sắc hơn sự trông đợi của Nhà trường đó! Trò chơi ngày càng thú vị rồi đây! Mọi người đừng rời mắt khỏi Sự kiện Sống Còn của Zodiac High School nhé!"
- Đùa nhau chắc, thầy Hiệu Phó nhập vai quá rồi đấy!
Xử Nữ đang trên đường đến khu 27, thấy tiếng thầy Hiệu Phó vang lên khắp khuôn viên nhà trường, không khỏi lẩm bẩm vì ông thầy phát biểu giống trong bộ phim kinh dị Trò chơi sinh tồn của Nhật Bản.
- Thì ra là vậy, mọi ngóc ngách đều có gắn camera là để ông thầy phát sóng cho người ta xem thấy!
- Hả???
Xử Nữ nghe thấy giọng nói cáu kỉnh như trẻ em đang dỗi, lại vô cùng ngạc nhiên khi nhận diện được chủ nhân của giọng nói đó. Khóe môi giật giật:
- Bạch Dương???
- À rế??? Bánh bèo??
Bốp!
Xử Nữ chẳng nói chẳng rằng, giơ tay đấm thụp vào bụng Bạch Dương với gương mặt vô tội. Khiến chàng cừu đau đớn ôm bụng, mặt nhăn nhó:
- Cậu mạnh hơn trước rồi hay sao mà đấm đau thế không biết!
- Tôi vẫn như cũ, chỉ là, cậu đã yếu đi thôi! _Xử Nữ cười mỉa mai, ánh mắt mỉa mai, hành động vỗ vai an ủi cũng mang đầy tính mỉa mai Bạch Dương.
- Vậy để tôi xem... _Bất ngờ, Bạch Dương rút ngắn khoảng cách lại, mắt đối mắt với Xử Nữ, biểu cảm vô cùng gian manh: - Tôi yếu đuối có trị được cậu?
- Cái quái gì...
- Anou... Chẳng phải là anh Bạch Dương đó sao?
Trong khi Xử Nữ đang bối rối thì có một giọng nữ vang lên, khiến cả Bạch Dương và Xử Nữ đều giật mình. Xử Nữ vội vàng đẩy Bạch Dương ra như một phản xạ.
- Aidaaa... Có cần hất hủi người ta như thế không?! _Bạch Dương làm bộ mặt hờn dỗi, ánh mắt thâm tình nhìn Xử Nữ, mà quên mất sự hiện diện của cô gái vừa xuất hiện. Đáp lại, anh chỉ nhận được cái nhìn đầy khinh bỉ của Xử Nữ:
- Thiếu điều đạp chết cậu thôi! _Đoạn, Xử Nữ quay sang nhìn cô gái kia: - À, là bạn cậu kìa!
- Hả? _Lúc này Bạch Dương với nhìn sang cô gái và ngây ngô lên tiếng: - Nhưng tôi không có quen!
- A, em xin lỗi,... _Cô gái đó bỗng ngượng nghịu, gãi gãi má và giới thiệu:
- Em là Park Sunhae của lớp 10S1, vừa nãy có chung khu 21 với anh, nhưng có lẽ anh không để ý!
- Ồ, vừa rồi em ở khu 21 à, xin lỗi, tại anh không hay nhớ được người ngoài! _Bạch Dương gãi đầu cười trừ, Sunhae vội lắc đầu:
- Không, không, anh đang trên đường đến khu tiếp theo ạ?
- Ờ, anh đang đến khu 27! Xử Nữ, cậu khu nào? _Bạch Dương tỉnh như ruồi khi quay sang hỏi người bạn cùng lớp trong khi đang được gái hỏi chuyện.
- 27, cùng khu với tên chết bầm nhà cậu đấy!
- À rế??? Thật á? Cậu cũng tới khu 27 ư? _Mắt Bạch Dương sáng lên khi nhận được câu trả lời nằm ngoài cả mong đợi, cầm hai tay của Xử Nữ mà vùng qua vùng lại như trẻ con.
- Em cũng khu 27 này! Bạch Dương, chúng ta chung khu hai lần liên tiếp luôn, thật trùng hợp anh nhỉ?! _Sunhae tươi rói không kém gì Bạch Dương, vẻ mặt vô cùng hạnh phúc.
- Ừ! _Bạch Dương gật đầu một cái với Sunhae, rồi tiếp tục làm trò mèo với Xử Nữ:
- Không ngờ tôi với cậu cùng khu đó, sao hả, đừng nghĩ tới việc nhờ tôi giúp đỡ nha, tôi không ngoan ngoãn vậy đâu a!
- Cậu bớt điêu, tôi thà bị loại còn hơn nhờ cậu!
- Aidaaa, cậu mạnh mồm vậy thôi, tới lúc đó có van nài khóc lóc tôi cũng mặc kệ nha!
- Yah, cậu ồn ào chết đi được, im lặng chút thì chết người à!
Kim Sunhae ngây người nhìn cảnh Bạch Dương và Xử Nữ đấu khẩu với nhau, ánh mắt bỗng dẩy lên một tia không vui. Người đeo kính kia là ai? Dẫu biết họ là bạn bè nhưng tại sao sự thân thiết đó lại khiến cô cảm thấy khó chịu như vậy?
Khu 27:
- Hê... HỂ????
Xử Nữ kinh ngạc nhìn cầu trượt khổng lồ trước mặt, miệng giật giật:
- Đầu tư đến vậy sao, cứ như công viên giải trí vậy!
- Ha, giờ cậu mới biết sao, khu 21 tôi đến lúc nãy là một cái hồ nước rộng lớn đấy! _Bạch Dương không mấy bất ngờ khi bắt gặp những cảnh tượng ngoài trời này, bởi vì đây là lần thứ hai anh bước vào khu thể loại ngoài trời này.
- Vậy sao, bình thường không để ý, tôi không biết là sân trường mình lớn như vậy đấy! _Xử Nữ vẫn còn chút kinh ngạc, đoạn, cậu quan tâm Bạch Dương một chút:
- Mà vừa nãy thử thách cậu vượt qua là gì? Không phải thi lặn đó chứ!
- Hahaha, cậu nghĩ gì... _Bạch Dương bật cười lớn, môi anh cong lên tạo một nụ cười tự hào:
- Là Flyboard đấy, và tôi là người đứng hạng nhất nhé!
- Chìn chá? Flyboard luôn á? Đệt, nhà trường này đúng là không tầm thường mà! _Xử Nữ kinh ngạc, nhưng không phải kinh ngạc vì thành tích của Bạch Dương, vô tình làm chàng cừu đau lòng:
- Này, tôi đứng hạng nhất đấy!!! Ít ra cũng phải khen tôi đi chứ!!!
- Cậu hạng nhất cơ à? _Phản ứng của Xử Nữ khiến Bạch Dương phồng mũi, đang tính lên tiếng khoe khoang thì Xử Nữ đã cất giọng trước:
- Vậy thì cô bé người Hàn lúc nãy được hạng mấy nhỉ? Flyboard đâu dễ chơi!
- Yahhh, cậu quan tâm tôi một chút thì chết người à?! _Bạch Dương giận dỗi, nhưng vẫn bị Xử Nữ bơ như thường.
"Khu 27 đã đủ người!"
Giọng nói trong loa vang lên, cánh cửa của khu đã được đóng lại. Trong khi đó, các thí sinh đang dáo dác nhìn nhau và thắc mắc thử thách lần này là gì. Không phải thi nhau chơi cầu trượt đấy chứ.
"Với sĩ số 20 người chẵn, các thí sinh hãy bắt cặp đôi với nhau để cùng vượt qua thử thách lần này, có nghĩa là cùng nhau leo lên giật trái bong bóng được treo ở đỉnh dốc cầu trượt... ĐẦY XÀ PHÒNG!!! Thời gian của các bạn bắt cặp là 3 phút! Bắt đầu chọn người bạn đồng hành đi nào!!!"

- Cái quái... gì?
Mọi thí sinh đều hướng ánh mắt về cái cầu trượt khổng lồ trước mặt, trông cứ như cầu trượt trong các công viên nước, chỉ khác mỗi thay nước thành xà phòng. Nội việc leo ngược dòng đã vất vả rồi, bây giờ còn cho xà bông vô, siêu nhân sao?
Kim Sunhae không để ý nhiều đến thử thách, chỉ để ý đến nội dung, cô nàng vội nhanh chân chạy lại chỗ của chàng trai tóc vàng, tự động lên tiếng:
- Anh Bạch Dương...
- Hay rồi bánh bèo, dù muốn dù không, tôi với cậu phải dựa vào nhau mà sống sót rồi!
Kim Sunhae chưa kịp nói trọn vẹn ý, Bạch Dương đã vô ý cắt ngang lời cô ta và khoác vai với Xử Nữ, gương mặt vô cùng khoái chí. Xử Nữ thở dài:
- Biết sao giờ, chiến thắng là hàng đầu mà!
- Ô, Sunhae! _Lúc này Bạch Dương mới nhận ra sự xuất hiện của Sunhae, ngây ngô lên tiếng:
- Em bắt cặp với ai thế?
- Em... _Sunhae chính là bị thái độ vô tội của Bạch Dương làm cho đau lòng, cô cười gượng:
- Em đang tìm ạ, hai anh bắt cặp với nhau à?
- Ừ,...
- Tất nhiên rồi, tụi anh chung lớp mà, cùng nhau giành chiến thắng để đi tiếp chứ!
Xử Nữ chỉ kịp ừ một tiếng, Bạch Dương đã lanh chanh cướp lời, vẻ mặt vô cùng tự đắc và tự tin. Xử Nữ cảm thấy vô cùng khổ tâm. Chỉ là tên Bạch Dương này quá ngu ngốc, mới không nhận ra tình cảm của Kim Sunhae, đã thế còn liên tiếp cư xử phũ phàng một cách vô tội.
"Hết giờ! Chỉ có 3 cặp đầu tiên mới được đi tiếp nhé! Giờ thì, mời các cặp cùng đến vạch xuất phát nào!"
Đã nghe rõ hiệu lệnh, Bạch Dương và Xử Nữ bước đến chân cầu trượt. Xử Nữ quan sát một lượt cây cầu, nó dài nhưng thoải, và chia ra hai bậc. Bỗng, cậu ghé vào tai Bạch Dương, thì thầm điều gì đó. Bạch Dương ban đầu có chút ngạc nhiên, sau đó thì khóe môi cong lên, trông vô cùng thư thả:
- Chuyện đó cậu khỏi lo, chẳng có gì Bạch Dương này không làm được cả!
"3... 2... 1... BẮT ĐẦU!"
- YAHHHH!!!
Trong khi các cặp đôi khác đang gắng sức leo lên cầu trượt thì Xử Nữ và Bạch Dương lại lùi xa vạch xuất phát những 5 mét, khiến những người giám sát không khỏi kinh ngạc.
- Tôi tin cậu lần này đấy! _Bạch Dương nắm lấy tay của Xử Nữ, Xử Nữ lần đầu chủ động siết tay nắm chặt lại, ánh mắt vô cùng nghiêm túc:
- Chắc chắn khả thi! 1... 2... 3!!!!
Dứt câu, cả hai chạy thật nhanh về phía vạch xuất phát, đạp lấy đà tại đó mà bật lên, chạm thân cầu trượt rồi tiếp tục chạy lên dần, tuy nó trơn nhưng nhờ sức bật cao và cái đà đang chạy, Bạch Dương và Xử Nữ là cặp đầu tiên đang đứng ở khúc giao giữa hai dốc trượt.
- Hừ, tôi đành phải hi sinh thân mình vậy!
Bạch Dương nhặng xịt một tiếng, rồi tự mình nằm ngang theo chiều của cái bậc giao thoa, vuốt vuốt phần bụng của mình:
- Kế hoạch của cậu mà không thành thì tôi sẽ đè cậu ra đấy!
- Bớt biến thái đi, tôi chắc chắn sẽ làm được!
Nói rồi, Xử Nữ lấy đà, thực hiện động tác lộn người trên bụng của Bạch Dương, với mục đích chân cậu sẽ chạm đến đỉnh trên cùng.
- Á!!!
Bạch Dương nhăn nhó khi hai tay của Xử Nữ ấn lên người mình.
Bộp!
- Được... được rồi, Bạch Dương!
- Aisss, tôi biết rồi!
Bạch Dương nắm chặt hai cổ tay Xử Nữ, gắng gượng ngồi dậy khi chân Xử Nữ đã đạp đến đích. Anh gồng mình, nâng hai tay Xử Nữ lên, góp phần đẩy cả người Xử Nữ tiến gần đến đích. Với chiều cao 1m83 của Bạch Dương và 1m73 của Xử Nữ, việc mò ra khẽ vịn của sàn đứng trên đỉnh diễn ra thuận lợi. Thấy Xử Nữ đã lên đỉnh cầu trượt, Bạch Dương liền tháo áo khoác ra, ném lên cho Xử Nữ:
- Cầm chắc nha, bánh bèo!
- Yah, không có tên bánh bèo nào có thể cầm chắc được đâu nhé! _Xử Nữ đen mặt lại, rồi cũng cởi áo khoác, cột lại cùng áo của Bạch Dương, rồi cột một đầu vào khẽ vịn trên sàn, rồi thả đầu kia xuống cho Bạch Dương:
- Có phải ý của tôi hay hơn không?!
- Haha, tôi đành phải thừa nhận cậu thông minh thôi!
Bạch Dương nắm chặt cái áo, rồi từ từ trèo lên, tuy có chút khó khăn và chật vật, nhưng dù sao cả hai cũng đã thành công trong việc leo lên đỉnh và lấy của bong bóng treo trên đó. Sự kết hợp giữa óc phân tích chính xác của Xử Nữ và thể lực xuất sắc của Bạch Dương đã giúp cả hai trở thành hai người đầu tiên vượt qua thử thách cẩu huyết này.
- Eò ơi, ướt nhẹp rồi!
Xử Nữ nhìn lại cái áo khoác của mình, vừa ướt, vừa nhớt nháp dính xà phòng. Bạch Dương cười khẩy:
- Qua bên kia dội nước rồi sấy khô kìa, tên sạch sẽ!
- Ủa thế hả?
Xử Nữ sáng mắt ra khi thấy cái máy sấy khô quần áo, cậu liền bước đến đấy, hóa ra đó là lý do vì sao quần áo của Bạch Dương vẫn khô ráo sau khi hoàn thành thử thách Flyboard ở khu trước.
Khu 35...
- Hmn!!!!
Song Ngư vừa dừng bước trước cửa khu 35, đã vô tình chạm mặt với Thiên Yết, cả hai bất ngờ nhìn nhau:
- Cậu... cũng đến khu này à?
- Phải, không ngờ lại gặp cậu ở đây!
Khổ thân, hai tên kiệm lời và lạnh lùng nhất lớp lại cùng khu với nhau, đến thái độ tò mò cũng khiến người ngoài mắc cười, vì hai người họ đều cất giọng chẳng có cảm xúc, giống như giọng điệu của chị Google vậy.
Song Ngư và Thiên Yết cùng bước vào khu 35, nhưng chẳng ai nói với ai câu nào, người khác nhìn vào còn tưởng hai bọn họ không hề quen biết nhau.
Mấy ngày trước, Song Ngư thường xuyên đến quán của Thiên Yết, nhưng anh không để ý cho lắm. Ai ngờ đâu, cậu ta lại hẹn hò với bà chị Kim Ngưu của anh. Cho đến bây giờ, anh vẫn chưa thể thích ứng kịp với tình cảnh ấy.
- Ế!!!! Thiên Yết! Song Ngư!!!!
Bỗng, một giọng nói quen thuộc vang lên, sau đó thì người con trai có mái tóc màu xanh mạ xuất hiện. Thiên Yết có chút biểu hiện ngạc nhiên:
- Nhân Mã?
- Biết ngay là hai cậu đều vượt qua thử thách đầu tiên được mà! Nhưng tớ không dám nghĩ rằng sẽ gặp hai cậu ở đây đâu!
Nhân Mã cất giọng hào hứng, Song Ngư cong khóe môi:
- Gặp Thiên Yết tôi đã bất ngờ, bây giờ gặp cậu lại càng thấy khó tin!
- Trái đất, à không, nhà trường đúng là rất tròn mà hahaha!
-_-!!!!
Xin lỗi cậu, Nhân Mã, chúng tôi là người trái đất. Đấy là suy nghĩ của Song Ngư và Thiên Yết lúc này.
- Này, đó không phải là Thiên Bình sao?
Song Ngư hướng ánh mắt nơi cánh cửa, nhàn nhạt lên tiếng, khiến hai người còn lại cùng nhìn theo.
- Thiên Bình!!!! Bên này nè!
Nhân Mã liền với gọi cô gái mới bước vào. Nhìn kiểu gì cũng thấy có sự ngạc nhiên trong mắt của cô nàng. Thật không ngờ, cả bốn người bạn này đều chung khu 35.
"Khu 35 đã đủ người!"
- Tàu lượn siêu tốc à? Không lẽ thử thách của chúng ta là chơi trò đó???
Nhân Mã lúc này mới chú ý đến trò chơi tàu lượn siêu tốc, thì ra khu 35 chính là nơi bắt nguồn của những đường ray ngoằn nghèo, uốn éo đi qua các khu ở ngoài sân trường. Tuy vậy, thắc mắc của Nhân Mã lại chẳng có ai đáp trả, Nhân Mã nhìn lại đám bạn đồng hành và nhận ra rằng, đây chính là bộ ba vô cảm nhất lớp. Cậu cười trừ, tự giải đáp cho thắc mắc của mình:
- Haha, chắc là vậy rồi!
Dù vậy, cũng chẳng có ai phản ứng, thật tội nghiệp cho bé Mã.
"Hy vọng đợt này sẽ có thí sinh vượt qua thử thách của khu 35, vì đợt trước, chẳng có ai vượt qua được thử thách này cả!"
- HẢ?????
Tất cả các thí sinh đều king động và hoang mang, người dắt chương trình tiếp tục lên tiếng:
"Chào mừng các thí sinh đến với thử thách 35: IM LẶNG KHI ĐI TÀU SIÊU TỐC! Tức là, mỗi thí sinh sẽ đeo một máy thu giọng ở cổ, và trong suốt quá trình tàu khởi hành không được phép la hét hay tạo ra bất cứ âm thanh nào!"
- Đù... đùa à, sao có thể không la hét khi đi cái thứ đau tim này chứ!
Nhân Mã giật giật khóe miệng, vô cùng hoang mang.
- Buồn cười thật...
- Đúng, đúng, buồn cười thật nhỉ! _Nhân Mã vội vàng đồng tình khi Thiên Yết cất giọng, nhưng ý của Thiên Yết không phải thế:
- Tôi và Thiên Bình chắc chắn sẽ vượt qua!
- HẢ???
- Thử thách vớ vẩn gì thế này, chỉ là trò cỏn con!
- HẢ???
Nhân Mã trố mắt nhìn Thiên Yết và Song Ngư lần lượt phát biểu, sau đó châm rãi quay sang nhìn người còn lại. Thiên Bình nhìn ra biểu hiện của Nhân Mã, nhàn nhạt cất giọng:
- Vấn đề chỉ còn ở Nhân Mã thôi nhỉ?
- Hơ...
"Các thí sinh đã ổn định chỗ ngồi rồi chứ? Chúng ta sẽ xuất phát sau 3... 2... 1... Bắt đầu!!!"
- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!
Tàu vừa chuyển bánh, tiếng hét của những người chơi đã vang lên, lan khắp cả sân trường. Vậy nhưng, Song Ngư, Thiên Bình và Thiên Yết vô cùng hài lòng nhìn Nhân Mã, khi mà họng cậu đã bị nhét đầy vải của tay áo khoác của Thiên Yết, dù có muốn hét cũng không thể.
"WOW, thật thú vị! Ở đợt này có đủ 6 thí sinh vượt qua thử thách luôn, bất ngờ hơn, 4 trong tổng số đó chính là học sinh của lớp 12S! Quả nhiên, lớp 12S là những đối thủ đáng gờm mà!"
- Cậu ổn chứ?
Thiên Yết vẫn còn nhân tính khi hỏi han nạn nhân của mình sau khi anh đã làm những điều tồi tệ kia. Nhân Mã ho khan vài tiếng, rồi mếu máo:
- Tớ không sao, nhưng mà chiêu của cậu độc quá đấy Thiên Yết haha!
- Nhờ nó mà cậu đã vượt qua thử thách đấy!
- Vì vậy nên tớ đang cực kỳ cảm kích cậu đây haha!
Khu 38...
Bảo Bình bước vào khu 38, vẫn là một khu vực ngoài trời. Có điều, nơi cô đang đứng là sân thượng khối 12 và cô khá ngạc nhiên khi những thí sinh ở khu này toàn là giáo viên. Trùng hợp là thế, nhưng để dự phòng, cô mong là ông thầy chủ nhiệm sẽ không có trong khu này.
- Ủa? Bảo Bình đúng không?
-_-!!!
Vừa ước nguyện xong, giọng nói không muốn nghe nhất lại vang lên, không phải thiêng như thế chứ.
Ma Kết lơ ngơ bước vào khu 38, vừa vặn nhìn thấy bóng dáng ai quen thuộc, trong lòng tự giác kinh hỉ và bước tới. Thế nhưng người đó lại làm lơ anh và bỏ đi.
Pặc!
- Khoan đã!
Ma Kết vội giữ Bảo Bình lại, quả nhiên lần này anh phải làm rõ tình hình mới được. Cả tuần nay, giữa anh và Bảo Bình có chuyện hiểu nhầm gì đó, mà khiến cô không nói chuyện với anh một lần nào, điều này khiến tâm can anh rất khó chịu. Ma Kết trầm giọng nghiêm túc, khác hẳn hình ảnh hay cười thường ngày:
- Thầy có chuyện muốn nói với em!
- Nhưng tôi thì không!
Bảo Bình nhàn nhạt trả lời, rồi nhẹ nhàng gỡ tay Ma Kết ra, nhìn anh bằng ánh mắt vô cảm. Bất quá, Ma Kết cười khổ:
- Cả tuần này em sao vậy? Tại sao lại tránh và không nói chuyện với thầy? Em giận thầy vì hôm bữa thầy đã phạt em à?
- Thầy nghĩ tôi là con người nhỏ mọn vậy sao?
Ma Kết càng nói càng không đúng, khiến Bảo Bình buột miệng trả lời. Bấy giờ, Ma Kết mỉm cười ôn nhu:
- Vậy đúng là em hiểu nhầm gì với thầy rồi nhỉ!
- Tôi...
Bảo Bình nhất thời cứng họng, còn chẳng phải do ông thầy không tin cô mà lại đi tin bà cô bitch kia sao.
"Khu 38 đã đủ người!"
Ông trời như muốn giúp Bảo Bình, khi cho giọng nói trong loa kia vang lên ngay thời điểm này.
"Khu 38 có tròn 10 thí sinh nam và 10 thí sinh nữ, vì vậy các thí sinh hãy bắt cặp với nhau theo đôi nam – nữ để hoàn thành thử thách lần này nhé! Thử thách lần này là thí sinh nữ sẽ cõng thí sinh nam đi qua cây cầu làm bằng kính dài 100m này! Ba cặp đôi đầu tiên về đích sẽ giành chiến thắng! Các bạn có 3 phút để bắt cặp nhé!"
- What the f...
Câu chửi thề của Bảo Bình bị nuốt vào họng sau khi nghe thông báo, thế khác gì bảo cô phải bắt cặp với ông thầy nửa nạc nửa mỡ dở dở ương ương kia.
- Đành vậy, Bảo Bình, thầy nặng lắm đấy nhé!
Ma Kết cười mỉm, điều đó khiến Bảo Bình càng tức tối hơn, cô còn có thể làm gì ngoài việc cắn răng hợp tác với người thầy này, không thể vì cá nhân cô mà ngáng đường chiến thắng của cả lớp được.
Khi đứng vào vạch xuất phát, tức là đoạn đầu của chiếc cầu bằng kính cường lực, có độ cao bằng sân thượng trên khu 12 của trường, Ma Kết có vẻ hài lòng nhìn Bảo Bình từ phía sau. Mặc dù vẻ ngoài bất cần như thế, nhưng Bảo Bình là con người có trách nhiệm, đó là lý do vì sao anh để cô làm lớp trưởng.
"Các thí sinh đừng lo lắng nhé, cây cầu này làm bằng kính dày 5cm, nên không bị bể đâu! Nào, các đội chuẩn bị nào, chúng ta sẽ... BẮT ĐẦU!"
- Yah, tiến lên nào!
- Chúng ta sẽ giành chiến thắng!
Hiệu lệnh vừa dứt, các đội đã xuất phát, khí thế hùng hổ là thế, nhưng đội nào cũng như đội nào, bước đi vô cùng chật vật và khó khăn, vì thí sinh nữ phải cõng thí sinh nam. Bảo Bình cũng thế. Ma Kết quàng tay qua cổ Bảo Bình, nhìn thấy cô học trò của mình vất vả cất bước, anh cười đầy miễn cưỡng:
- Xin lỗi em, tại thầy nặng quá!
- Quào, em học sinh đó may mắn ghê ta!
- Phải, được cõng thầy Dương của chúng ta còn gì!
- Em ấy đúng là biết cách tận hưởng giây phút lúc này nhỉ! Vì nhìn thầy ấy đâu có nặng như em ấy cõng đâu!
Cả bốn cặp còn lại, giáo viên nữ nào cũng bàn tán đội Ma Kết và Bảo Bình, tất nhiên hai người bọn họ đều nghe thấy hết.
- Này... _Ma Kết bất ngờ quay sang nhìn những người kia, vẻ mặt trông băng lãnh đáng sợ: - Mấy người bớt thị phi đi!
Không chỉ những giáo viên đó, mà chính Bảo Bình cũng thấy bất ngờ. Dù cô không nhìn thấy biểu cảm của ông thầy, nhưng với giọng điệu lãnh khốc như thế, Bảo Bình hoàn toàn biết được Ma Kết nghiêm túc như thế nào. Giống như đó không phải là Ma Kết mà cô biết vậy. Bảo Bình chợt dừng bước, Ma Kết liền để ý, giọng điệu anh bỗng trở lại bình thường, ôn nhu và hài hước:
- Sao thế, thầy nặng đến vậy sao haha?
- Thầy im lặng đi!
Bảo Bình bất ngờ xốc Ma Kết lên, rồi hùng hục bước đi một cách nhanh chóng, chẳng mấy chốc mà đã đi được nửa con đường.
Rắc! Rắc! Rắc!
- Á!!!!!
Bỗng dưng, mặt kính đột ngột nứt ra và ngày càng lan rộng khiến Bảo Bình giật mình mà ôm lấy thành cầu, lớn tiếng hét:
- Ma Kết, thầy mau bám vào đây, cây cầu sắp vỡ rồi!!!!!
- Hả?!
Ma Kết nhìn xuống chân, mặt kính đã nứt nhưng không vỡ, rồi nhìn sang thái độ khẩn hoảng của Bảo Bình, rồi bật cười:
- Haha, em bị lừa rồi, đây chỉ là hiệu ứng gây hoang mang cho người chơi thôi mà!
- Cái gì?
Bảo Bình bị lời của Ma Kết làm cho nghi ngờ, cô bắt đầu bình tĩnh lại và quan sát mặt kính, đúng là nó bị nứt nhưng lại không vỡ, nhưng lỡ nó chưa bị vỡ thì sao, lỡ như vừa bước chân lên nó sẽ vỡ thì sao. Làm sao biết nó là hiệu ứng hay là thật chứ.
Thấy học trò mình vẫn nghi ngờ như thế, Ma Kết thở dài, rồi bước ra, đứng ngay trên mặt kính và nhảy vài cái. Bảo Bình hoảng hốt:
- Này, thầy sẽ bị...
- Đó, đâu có sao đâu!
Nửa câu còn lại của Bảo Bình bị nuốt vào trong họng, hóa ra, như lời Ma Kết nói, đây chỉ là hiệu ứng. Bảo Bình lúc này mới biết mình bị nhà trường lừa, vội vàng hối thúc Ma Kết:
- Thầy lên nhanh đi!
Ma Kết ngoan ngoãn để Bảo Bình cõng mình, trong lòng không ngừng vui vẻ, trên đường đến đích, anh khẽ cất tiếng:
- Hóa ra em vẫn lo lắng cho thầy mà nhỉ!
-...
Bảo Bình sững người, gương mặt bất giác ửng hồng. Tốc độ của cô đột nhiên nhanh hơn, tuy vậy, câu hỏi của Ma Kết cô vẫn không đáp lại.
Sau cùng, đội về đích đầu tiên là đội của Ma Kết và Bảo Bình, vừa bốc thăm khu tiếp theo xong, Bảo Bình đã khẩn trương rời đi, khiến Ma Kết có điều muốn nói cũng không kịp. Sự việc mà anh muốn làm rõ với Bảo Bình, vẫn chưa tiến triển được gì.
Khu 44...
- Ô! Chị Cự Giải!!!
Cự Giải vừa bước vào lớp học có bảng số 44, đã có giọng nói quen thuộc vang lên. Cô ngạc nhiên đáp lại:
- Ân Tuệ Dương?

1 2 »