Chap 69: Running man

Tùy Chỉnh

Khu 48...
- Anh Song Tử!!!!
Không chỉ riêng Song Tử, mà ba người còn lại đều chú ý đến giọng con gái vừa rồi. Đó là Trúc Thảo, bạn gái của Song Tử. Trúc Thảo có chút khó chịu khi nhìn thấy cả Thiên Bình. Nhìn kỹ lại, còn có cả lớp trưởng và giáo viên chủ nhiệm của lớp Song Tử. Cả bốn người này đều quen biết nhau, nhưng sao trông có vẻ bọn họ như người xa lạ vậy, mỗi người một góc. Mà thôi, chỉ cần có Song Tử là được rồi. Nghĩ vậy, Trúc Thảo liền chạy đến chỗ của Song Tử.
- Song Tử, chúng ta thật có duyên, em lại chung khu với anh rồi! Nhưng lần này anh mà bỏ rơi em một lần nữa, là em giận anh luôn đấy! _Trúc Thảo lên tiếng trách móc, Song Tử liền dịu dàng xoa đầu cô:
- Khi đó là tiến thoái lưỡng nan mà, hơn nữa, chẳng phải anh cho em đáp án rồi sao?
- Vậy nên em mới tha thứ cho anh đó! Lần này đừng có bỏ rơi em nữa!
- Anh có bỏ rơi em đâu nào, với lại... _Ánh mắt Song Tử có chút lạnh lẽo:
- Dù thử thách lần này là đồng đội, anh cũng sẽ không theo lớp mình đâu!
"Khu 48 đã đủ người!"
Cuối cùng, âm thanh huyền thoại kia cũng vang lên. Nhưng hình như có gì đó sai sai, khi cả lớp học đều kín người, cỡ tầm 40 người lận. Không phải đã bị loại bớt rồi sao.
"Đây là một trong bảy khu thử thách cuối cùng, nên số lượng thí sinh đông hơn hai vòng trước! Tổng cộng có 38 người! Các thí sinh chú ý, bây giờ các bạn nghe tên mình, rồi bước lên bục giảng để giám sát viên dán bảng tên lên người. Sau đó các bạn hãy bốc thăm và ghi danh vào tờ giấy trên bàn. Chúng ta sẽ chuẩn bị cho thử thách này!"
Ngay khi tiếng nói qua loa vừa dứt, cả căn phòng đều trở nên ồn ào. Dán bảng tên lên người để làm gì chứ, còn bốc thăm gì nữa, rốt cuộc thử thách khu này là gì.
Sau khi dán tên, bốc thăm và ghi danh, âm thanh kia lại vang lên:
"Tất cả đã hoàn tất việc chuẩn bị rồi chứ, vậy thì, những ai bốc trúng số lẻ hãy đứng sang bên tay trái của giám sát viên, những người số chẵn đứng bên tay phải, nào, các bạn mau di chuyển đi!"
- Anh Song Tử, anh số lẻ hay chẵn? _Trúc Thảo nhìn mọi người đang bắt đầu di chuyển, liền quay sang nhìn Song Tử, Song Tử cười nhẹ:
- Số chẵn, còn em?
- Vậy là em bị tách khỏi anh rồi ư? Em số lẻ huhu! _Trúc Thảo thất vọng, nhưng lại được Song Tử trấn an:
- Không sao đâu, đây chỉ là trò chơi thôi mà!
- Vâng!
Bảo Bình bước sang bên tay trái, ai ngờ, lại thấy bóng dáng đáng ghét kia cũng bước qua bên tay trái, lại còn quay lại cười với cô:
- Ai da, chúng ta lại chung đội với nhau rồi, Bảo Bình!
- ...
Bảo Bình chẳng buồn đáp lại, trong số 37 con người, sao cô lại chung đội với ổng chứ. Nhưng mà, Song Tử và Thiên Bình bị tách sang nhóm bên kia rồi, không lẽ hai bên phải đấu một trận sống còn thật sao?
- Ồ, cậu là số chẵn à, tình cờ ha!
Song Tử nhìn thấy Thiên Bình, liền vui mừng bắt chuyện. Mặt Thiên Bình không mấy hưởng ứng, chỉ nhàn nhạt lên tiếng:
- Tôi còn tưởng cậu không biết đến sự hiện diện của tôi!
- Làm gì có, ngay từ lúc cậu bước vào, tôi đã biết rồi! Không nói điêu chứ, tất cả mọi cử chỉ vừa rồi của cậu, tôi đều nhìn thấy hết đấy! _Song Tử cất giọng bỡn cợt, tiếc là miệng lưỡi cậu ta không bắt trúng tần sóng của Thiên Bình:
- Nên dành những lời đó cho bạn gái cậu thì hơn, cô ta đang nhìn tôi và cậu kìa!
Nói rồi Thiên Bình bước ra xa Song Tử, theo ý Thiên Bình, Song Tử nhìn sang phía bên kia, chính xác là Trúc Thảo đang nhìn về phía này, anh liền đưa tay ra chào cùng nụ cười khả ái.
"Thử thách của khu 48 là Running man! Trong vòng 2 tiếng, những ai còn bảng tên trên người sẽ là những người chiến thắng. Sở dĩ các bạn bị chia ra hai bên là vì luật chơi chứ không phải là trò chơi đồng đội! Trong 2 tiếng thử thách, chúng ta sẽ trao cơ hội tấn công cho lần lượt mỗi bên. Tức là, khi số lẻ được quyền tấn công, thì các thí sinh số chẵn phải đi trốn, nếu bạn nào tự tin sẽ chống lại được phe tấn công, thì cứ việc ra mặt. Và ngược lại, khi bên chẵn tấn công thì bên lẻ sẽ phải trốn, mỗi phiên như vậy kéo dài 15 phút! Khu vực diễn ra thử thách sẽ là toàn bộ khu vực khối 11! Để bắt đầu thử thách, chúng tôi sẽ để các bạn số lẻ trốn trước, các bạn số chẵn ở lại phòng học này. Khi nào có hiệu lệnh mới được phép rời khỏi đây!"
- Aisss, cái trò chơi rắc rối này!
Bảo Bình thầm chửi, trong khi đang chạy ra bên ngoài. Cô đã từng xem chương trình Running man của Hàn Quốc, nên cũng hiểu được phần nào luật chơi, nhưng mà, cô vốn ghét mấy thứ kịch tính thế này, nên thấy vô cùng phiền phức.
- Đi theo thầy!
Chợt, Ma Kết nắm lấy tay của Bảo Bình và kéo cô đi khiến cô vô cùng bất ngờ. Cô vùng tay lại, cất giọng lạnh nhạt:
- Thầy làm gì vậy?
- Sống sót... _Ma Kết nghiêm túc nói:
- Thầy biết em có uất ức với thầy, nhưng hãy gác qua một bên đi, vì việc cần thiết lúc này là không bị loại! Tin thầy đi, nếu kẻ đi săn là Song Tử, thì em chết chắc rồi!
Mặc dù không muốn, nhưng cô công nhận lời ông thầy nói đúng. Khoan đã, câu cuối của ông thầy là có ý gì?
- Song Tử đi săn, nhưng chúng ta cùng một lớp, tại sao thầy phải lo sợ?
- Đúng là cùng một lớp, nhưng với Song Tử, thầy không giống em! _Ma Kết vẫn kéo Bảo Bình đi, nhưng Bảo Bình lại đen mặt:
- Nếu thầy bị cậu ta săn, thì việc thầy kéo tôi theo là đang giết tôi đấy!
- Nhưng thầy sẽ không yên tâm nếu để em đi một mình! *Cười*
-_-!!!
"Đã hết thời gian trốn, số chẵn được phép tấn công, thử thách chính thức bắt đầu!"
Khắp mọi nơi của khu vực khối 11 đều vang lên âm thanh ấy, khiến những kẻ đi trốn đều hoang mang. Còn những kẻ tấn công thì vô cùng oanh liệt bước ra, không bỏ sót bất cứ một ngóc ngách nào trên đường đi.
Tuy nhiên, lại có một người trực tiếp bỏ qua và đi thẳng lên cầu thang. Nhìn bóng dáng lạnh lẽo ấy, khóe môi Song Tử cong lên, trong ánh mắt có chứa sự thích thú. Đúng rồi, cậu ấy rất thông minh. Anh ung dung bước theo bóng hình đó, mặc cho những người khác lục soát những nơi trên đường đi.

"Đổi phiên, số lẻ tấn công, số chẵn phòng thủ!"
Sau 15 phút, giọng nói trong loa vang lên, giống như ý trời thay đổi số phận con người. Những người đang trốn lập tức cảm thấy an toàn, hênh ngang ra mặt mà chẳng phải lo sợ gì nữa. Những kẻ tìm kiếm bây giờ phải kiếm chỗ nấp, trong lòng vô cùng hồi hộp vì sợ bị phát hiện ra.
- Phù, may quá, cầm cự được rồi!
Ma Kết thở hắt, vì 15 phút vừa rồi anh và Bảo Bình đều an toàn. Xem ra, trốn trong phòng nghỉ của giáo viên không phải là ý tồi.
- Khẩn trương đi, chúng ta chỉ có 15 phút để loại bớt kẻ địch thôi!
Không nhàn nhã như Ma Kết, Bảo Bình vô cùng vội vã. Cô mở cửa phòng bước ra, lia ánh mắt nhìn xung quanh.
- Cả khu lớp 11 rộng thế này, biết ở đâu mà tìm chứ!
Khẽ tặc lưỡi, rồi Bảo Bình chạy dọc các hành lang, bỏ mặc cả Ma Kết phía sau.
- Suỵt!
Bỗng, Bảo Bình dừng bước, vào ra hiệu cho Ma Kết phải giữ im lặng. Ma Kết bước thật nhẹ đến gần Bảo Bình, rồi nhìn theo hướng mắt của cô. Là một nhóm 3 người số chẵn đang rón rén di chuyển trên cầu thang.
- Bọn họ đang lên đây, chờ cho bọn họ đi qua chúng ta, chúng ta liền tấn công họ!
Bảo Bình lên kế hoạch, Ma Kết chăm chú quan sát nhóm người kia, rồi khẽ lên tiếng:
- Thầy có ý này, em hãy đứng chờ ở đây, thầy sẽ xuống đó chặn đường bọn họ!
- Hả? Bằng cách nào?
Bảo Bình chưa kịp đồng ý, Ma Kết đã xông ra và ngồi lên thành vịn của cầu thang, trượt xuống một cách dễ dàng. Chứng kiến cảnh đấy, Bảo Bình không khỏi ngỡ ngàng:
- Chời má!
- Á!!!! Số lẻ kìa!
Nhóm ba người kia bị Ma Kết dọa cho hết hồn, theo phản xạ mà chạy xuống, nhưng đã chậm hơn Ma Kết một bước.
ROẸT!
Đối với nữ sinh, Ma Kết chỉ cần nắm cái bảng tên và giật ra là xong, hai tên nam sinh còn lại hoảng quá mà chạy ngược lên cầu thang một lần nữa, Ma Kết cũng chịu khó bám theo.
Bảo Bình chờ sẵn ở phía trên, nghe thấy tiếng bước chân ngày càng gần, liền đưa chân ra, gạt cho người ta ngã.
Rầm! Roẹt!
Nhanh chóng tiến đến xé bảng tên của cậu bạn vừa ngã, Bảo Bình đã vô tình khiến người còn lại hoảng sợ. Theo phản xạ tính chạy xuống cầu thang nhưng không may lại đụng độ Ma Kết. Bị chặn hai đường, người kia cảm thấy mình đã khó sống, nên tự giác đầu hàng luôn.
ROẸT!
- Xong, nhanh - gọn - lẹ!
- Thầy muốn chết hay sao mà dám làm chuyện mạo hiểm như vậy hả? Đây là cầu thang tầng năm đấy! Lỡ may bị trượt ngã thì sao? Là người đã trưởng thành mà sao suy nghĩ bốc đồng quá vậy? Thầy tưởng vừa rồi trông thầy ngầu lắm chắc, thầy tưởng đây là phim hành động chắc!
Ma Kết chỉ vừa mới tự đắc một câu, đã bị Bảo Bình xổ nguyên một tràng khiến anh vô cùng bất ngờ. Vẻ mặt Bảo Bình lúc này rất tức giận và lo lắng, đôi mắt phẫn nộ nhìn thẳng vào anh. Tự nhiên trong lòng cảm thấy vui vui, Ma Kết khẽ bật cười:
- Em lo cho thầy à?
- Cá... cái gì chứ?! _Bảo Bình bị nói trúng tim đen, ngay lập tức bị cảnh tỉnh. Cô nhận ra bản thân mình vừa rồi đã bộc trực quá mức cần thiết, liền hắng giọng để nhảy qua vấn đề khác:
- E hèm! Chỉ còn 10 phút nữa thôi, chúng ta tranh thủ đi!
Nói rồi Bảo Bình bỏ đi, mặc cho con người đang mỉm cười ôn nhu phía sau. Tại sao cô lại phải lo cho ông thầy đáng ghét đó chứ.
...
- Dương Song Tử! Hạ Thiên Bình! Hai cậu đâu rồi?
- Trốn nhanh vậy sao? Lúc nãy tôi vừa thấy hai người chạy xuống đây mà!
- Đừng trốn nữa chứ, mau ra đây vui đùa một chút với bọn này đi!
Tình hình là, sau khi xé bảng tên của hai người trên sân thượng và bốn người trên hành lang tầng 6, lúc cả hai đang tiến xuống lầu 5 thì thời gian tấn công kết thúc. Ngay lúc đó, bọn họ lại chạm mắt với một nhóm bốn người ở bên số lẻ. Và bị đuổi theo cho đến tận bây giờ. Chỉ có điều, trong lúc chạy trốn, họ lại gặp thêm vài người bên phe số lẻ.
Phòng thể chất...
Cạch!
- Cũng không có ở đây luôn sao?
- Thật là, bọn họ có thể trốn đi đâu chứ!
- Hiếm lắm mới được tiếp xúc với người lớp 12S, vậy mà!
Đám người số lẻ đi vào phòng thể chất, lật đống bạt ra, ngó qua mấy ngóc ngách nhưng không thấy gì, đành đi ra ngoài và tiếp tục công việc tìm kiếm.
Vài phút sau...
- Hộc... hộc...
Mặc dù bên ngoài đã im lặng một lúc lâu, nhưng người bên trong phòng thể chất vẫn chưa thể lộ mặt được. Dù tình cảnh có chút khó coi và dễ gây hiểu nhầm.
Song Tử và Thiên Bình đang trốn trong một chiếc tủ sắt, phía sau đám dụng cụ ngổn ngang của phòng thể chất. Có lẽ bọn kia lười biếng vào kiểm tra nên mới bỏ qua nơi đáng nghi này. Nhưng mà, cái tủ nhỏ xíu, một người nhét vào đã khó khăn, huống chi là hai người. Đã vậy, đây là chiếc tủ làm bằng kim loại mỏng, chỉ cần nhúc nhích một chút sẽ gây ra tiếng động, vì vậy, nãy giờ cả hai đều như bất động khi trốn trong đây. Có điều, khoảng cách giữa hai người dường như chẳng thể rút ngắn thêm nữa, bởi vì sát quá sát, sát đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương.
Song Tử nhận thấy Thiên Bình dần dần thở dốc, anh mới để ý chiếc tủ này rất bụi và ngột ngạt. Bất đắc dĩ, anh quyết định sẽ ra khỏi chiếc tủ này. Sau đó, Song Tử liền đưa mắt dò xét tình hình bên ngoài qua khe cửa, rất yên ắng rồi anh quay sang nhìn Thiên Bình:
- Bây giờ, chúng ta sẽ đi ra ngoài!
Nghe Song Tử nói, Thiên Bình nhìn đồng hồ trên tay:
- Còn 5 phút nữa, không lẽ cậu muốn...
- Phải, thật may vì cậu là người đồng hành cùng tôi, bạn cùng cảnh ngộ!
Song Tử khoác vai Thiên Bình bước đi, có lẽ, sẽ chẳng có ai đọc được suy nghĩ của Song Tử nhanh như Thiên Bình. Đúng, mặc dù 5 phút nữa mới đổi phiên tấn công, nhưng anh vẫn ra mặt là vì muốn bắt gặp đối thủ, sau đó hai bên giằng co cho đến khi chính thức đổi phiên, anh sẽ tấn công họ. Chứ phải đi tìm bọn họ như đợt nãy, rất mất thời gian.
"Đổi phiên! Số chẵn tấn công, số lẻ phòng thủ!"
- Hể, nhanh vậy đã hết rồi sao?
Ma Kết tiếc nuối khi nghe thông báo, Bảo Bình vội vàng quan sát xung quanh, gấp gáp lên tiếng:
- Cũng may đã xé tên của mấy người này, chúng ta đi thôi!
- A, số lẻ kìa!!!!
Hai thầy trò chưa kịp nhấc chân, đã có tiếng người vang lên. Đó là một nữ sinh ở phía cuối hành lang, cô ấy đang chạy về hướng này, sau cô gái đó là một vài người khác, có lẽ nghe thấy tiếng của cô ta nên chạy đến. Bất quá, Ma Kết kéo Bảo Bình vào thang máy:
- Vào đây trước đi!
Ting!
Thang máy đóng cửa lại, thế nhưng không có nghĩa là cả hai đã an toàn. Nếu không may, có ai đấy số chẵn cũng dùng thang máy thì sao, hoặc là thang máy vừa mở ra, mấy người số chẵn đã chặn sẵn ở đấy. Nguy cơ tèo rất cao.
Ting!
Tiếng chuông thang máy vang lên, khiến cả Ma Kết và Bảo Bình đồng loạt nhìn vào bảng điện tử. Không phải chứ, chưa đến tầng trệt mà.
- Bảo Bình, em biết làm gì rồi chứ?
- Tất nhiên, không cần thầy nhắc!
Xạch!
Cánh cửa thang máy mở ra, hai bóng hình xuất hiện, chời má, có cần thiết phải xui như vậy không, gặp đúng người số chẵn.
- Có người số lẻ!!!!!
Một trong hai người số chẵn la lên, có vẻ như để gọi thêm đồng bọn. Thấy vậy, Ma Kết và Bảo Bình liền áp lưng vào nhau và thủ thế phòng bị.
- Ê, là người lớp 12S đấy, cẩn thận, lớp 12S không dễ xơi đâu!
Hai người kia cũng có chút cẩn thận. Đọc được tâm lý của đối phương, Ma Kết và Bảo Bình nhất trí kế hoạch, mỗi người kèm một người mà tự giải quyết - one on one.
ROẸT! ROẸT!
Sau một lúc giằng co, cuối cùng kẻ đi trốn lại xé được bảng tên của người đi săn. Đôi khi, con người bị dồn đến bước đường cùng sẽ làm liều đấy.
- Ê, là bọn người đó!
Ngay lúc đó, một nhóm bốn người số chẵn nhìn thấy Ma Kết và Bảo Bình, liền đuổi theo. Lần này, thật sự phải chạy trốn rồi.
Roẹt! Roẹt!
- Mau đứng lại!!!!!
Song Tử và Thiên Bình vừa xé bảng tên xong, đã nghe thấy tiếng vọng từ tầng trên xuống. Khi ngước lên nhìn, thì thấy người số chẵn đang đuổi theo Ma Kết và Bảo Bình.
- Này, cậu đi đâu vậy?
Song Tử kéo tay Thiên Bình lại khi thấy cô chạy lên tầng trên, Thiên Bình trả lời không suy nghĩ:
- Giúp thầy giáo và Bảo Bình!
- Không được! Cậu không được giúp họ!
Song Tử kiên quyết giữ Thiên Bình lại, vì anh không muốn chạm mặt với người đó. Nhưng anh giữ không có nghĩa cô sẽ ở lại, Thiên Bình dứt khoát giằng tay lại, cất giọng nhàn nhạt:
- Tôi không quan tâm cảm xúc giữa cậu và thầy giáo, nên cậu không có quyền cấm tôi!
Nhìn bóng lưng của Thiên Bình, sắc mặt Song Tử đanh lại, rồi chẹp miệng một cách bất đắc dĩ:
- Aisss... cậu thật là!
Sau đó cũng đuổi theo Thiên Bình.
- Chị Thiên Bình, mau đến giúp em!
Một trong bốn người số chẵn lên tiếng khi thấy Thiên Bình đang chạy tới. Vì cuộc chơi mà họ quên mất rằng bộ đồ của Thiên Bình và con mồi của họ giống nhau.
Roẹt!
Cô gái kia kinh ngạc khi nghe thấy âm thanh đầy ám ảnh đó, trên tay Thiên Bình - người cô vừa lên tiếng nhờ giúp là tấm bảng tên của cô.
- Sao chị lại... _Cô gái thốt không lên lời, ánh mắt ngỡ ngàng nhìn Thiên Bình, nhưng Thiên Bình chỉ vô cảm đáp lại:
- Chúng ta chỉ có cùng cơ hội và thử thách về thời gian, không có nghĩa là một đội!
- Cô!!!! _Ba người nam sinh còn lại bất bình thay cho cô gái kia, một tên bước đến túm lấy Thiên Bình:
- Cái đồ phản bội!
- Ấy khoan, em đừng nóng tính thế...
ROẸT!
Ma Kết còn chưa kịp dứt lời, thì âm thanh huyền thoại kia đã vang lên. Anh trợn to mắt nhìn người vừa xuất hiện, là Song Tử, Song Tử đã kịp xé bảng tên của tên nam sinh kia trước khi tên đó đụng vào bảng tên của Thiên Bình. Tình hình hiện tại, có bốn người số chẵn và hai người số lẻ còn sống sót, nhưng trong đó có hai người số chẵn cùng phe với hai người số lẻ. Tức là, hai người số chẵn còn lại gặp nguy hiểm rồi.
ROẸT! ROẸT!
Song Tử một mình nắm lấy cái bảng tên của hai người đang khống chế Ma Kết và Bảo Bình rồi xé toạc ra, nhưng không có lấy một cái nhìn về phía Ma Kết. Ma Kết vô cùng bất ngờ trước hành động của Song Tử, với tính cách của nó, nó chắc chắn sẽ để mặc anh dù anh có đi cùng Bảo Bình đi chăng nữa. Bảo Bình xoa xoa cánh tay, cất tiếng có chút cảm kích:
- Song Tử, cảm ơn cậu!
- Tôi chỉ không muốn thấy bạn đồng hành bị loại thôi! Thiên Bình, chúng ta đi!
Song Tử đáp lại một cách lạnh nhạt, ngay cả cách xưng hô với Bảo Bình cũng thay đổi. Phong thái rời đi cũng thật bạc tình, càng gia tăng sự tò mò của Bảo Bình về mối quan hệ giữa Ma Kết và cậu ta.
"Đổi phiên! Số lẻ tấn công, số chẵn phòng bị!"
Chỉ mới bước vài bước xuống cầu thang, tiếng hiệu thay đổi đã vang lên. Ngay lúc đó, có một đám người số lẻ đang bước đến chân cầu thang, rồi nhìn thấy hai người số chẵn, ngay lập tức dí theo. Song Tử phản ứng nhanh, xoay đầu và chạy về hướng ngược lại, tiện thể nắm cả tay Thiên Bình kéo đi. Nhưng vì quá đột ngột nên khiến Thiên Bình vấp phải bậc thềm, không ngã nhưng chiếc giày của cô đã bị rớt ra và lăn xuống dưới.
Thôi xong, rớt ngay chỗ bọn người kia. Nhưng điều cần thiết bây giờ là thoát khỏi đám người đó, vì thế mà cô bỏ luôn chiếc giày và chạy theo Song Tử.
- Á!!! Cậu làm gì vậy?!
Bất ngờ, đang chạy mà Thiên Bình lại bị Song Tử vác trên vai như hai lần trước, cô liền hốt hoảng. Song Tử vẫn vác Thiên Bình chạy thật nhanh khỏi đám người kia, cất giọng quân tử:
- Thoát khỏi đây trước đã!
Thật ra, cái dáng chạy khập khiễng của Thiên Bình khiến Song Tử rất không vừa mắt nên anh đã bế cô lên và chạy.
- Bên này, bọn họ chạy hướng này!
Ma Kết và Bảo Bình vừa chạy vừa chỉ về phía trước, đám ngươi số lẻ kia cũng chạy theo. Kế đánh lừa giúp Song Tử và Thiên Bình thoát hoàn toàn thành công.
Nhưng cái cảnh Song Tử ẵm Thiên Bình chạy, đã rơi vào tầm mắt của Trúc Thảo.
"Đổi phiên, số chẵn tấn công, số lẻ phòng thủ!"
- Đùa à, đã hết giờ rồi ư?
Bảo Bình lại luyến tiếc cái thời gian làm kẻ tấn công, chưa kịp định hình lại thì đã bị Ma Kết kéo vào một hóc tường và ra hiệu im lặng.
- Uả? Mới nghe thấy tiếng người ở đây mà?
- Sao trốn nhanh thế!
Thì ra là mấy người số chẵn đang đi ngang qua. Xém nữa thì toi, cũng may ông thầy nhanh nhẹn, nhưng mà... Bấy giờ, hai người mới nhìn nhau, chẳng phải như vầy là gần quá rồi sao, gần đến mức Bảo Bình có thể ngửi thấy mùi bạc hà trên người Ma Kết. Cả cái quàng vai khiến cả hai như đang ôm nhau thế này, bỗng, một tầng sương hồng phủ trên hai gò má Bảo Bình.
Không lẽ cứ phải thế này trong vòng 15 phút?
- A, tìm thấy rồi!
Bỗng dưng, một gương mặt xuất hiện trước cái hốc khiến Ma Kết và Bảo Bình giật mình, người kia cong môi lên cười quỷ dị:
- Biết ngay sẽ có người trốn ở đây mà!
- Aissss!!! BỐP!
Bất đắc dĩ, Bảo Bình giơ cẳng chân đạp vào người tên kia một phát, rồi nhân cơ hội đấy mà cùng Ma Kết thoát ra ngoài. Thấy chỉ có một mình hắn, Ma Kết nhanh tay xé luôn cái bảng tên của tên kia, đáng đời cái tội phá hỏng bầu khí tốt giữa anh và Bảo Bình.
- Á!
Thêm một lần nữa, Bảo Bình lại bị Ma Kết kéo ngồi thụp xuống sàn khi có bóng người mang số chẵn đi ngang qua. Chẳng hiểu sao, 15 phút trốn lần này của phe số lẻ lại lâu đến như vậy, nãy giờ cô trốn cả chục lần rồi. Bên ngoài yên ắng đã được một lúc, Bảo Bình khẽ lên tiếng:
- Tôi umnh!!!!
Ma Kết và Bảo Bình trợn mắt nhìn nhau, cả người như có dòng điện chạy xẹt qua, cảm giác ấm ấm ở đầu môi rõ ràng hơn bất cứ thứ gì được gọi là hiện thực. Chỉ là Ma Kết định lên tiếng cùng lúc với Bảo Bình quay ra sau nên cả hai đã vô tình môi chạm môi trong hoàn cảnh gần gũi này. Mọi thứ đều tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy nhịp tim đập của hai người.
Sau vài giây, khi Bảo Bình nhận ra tình trạng thực tại, cô vội vàng đẩy Ma Kết ra. Tất cả đều là do sự cố ngẫu nhiên, giống như tình cảnh của Thiên Yết và Nhân Mã lúc đầu năm. Dù biết là vậy, nhưng hai má Bảo Bình vẫn đỏ ửng, cô lúng túng lên tiếng:
- Ờ... bọn họ đi rồi, nên... ra ngoài thôi!
- Thầy cũng nghĩ vậy!
Một bầu khí ngượng ngùng bao trùm lên cả hai người.
Nhà vệ sinh nam...
Tình hình là, Thiên Bình đang đứng trước khu vực nhà vệ sinh nam. Chẳng là Song Tử đang ở trong đó, nên cô đứng chờ ở ngoài. Hy vọng cậu ta giải quyết xong trước khi lượt tấn công bị đổi lại.
- ...!
Đột nhiên, có một vật gây sự chú ý của Thiên Bình ở góc tường gần đấy, đó là chiếc giày bị rơi của cô. Thật kỳ lạ, sao nó lại ở đây, nó có thể là một cái bậy chăng? Nhưng dẫu sao lúc này phe số chẵn đang có lợi thế, trước khi bị đổi lượt tấn công, cô nên tranh thủ. Nếu lấy được nó, cô chắc chắn sẽ thoát khỏi cái "vác" đầy ám ảnh của Song Tử. Nghĩ vậy, Thiên Bình liền đề phòng nhìn xung quanh, thấy chẳng có ai nên cô nhanh chóng chạy đến đó để lấy lại nó. Tiếc thay dây giày đã bị tuột, cô phải buộc lại dây giày.
ROẸT!
Trúc Thảo chỉ vừa mới chạm vào bảng tên của Thiên Bình, còn chưa kịp nắm chặt, đã bị ai đó xé mất bảng tên của mình. Thiên Bình bị âm thanh vừa rồi làm cho giật mình, theo phản xạ mà quay ra phía sau, đập vào mắt cô là Trúc Thảo, sau Trúc Thảo là Song Tử, và

1 2 »