Chap 7: Rắc rối nhỏ

Tùy Chỉnh

For you - Chen, Beakhyun, Xiumin
-----------------------------------------------------
- Mẹ kiếp! Nụ hôn đầu của tao! My first kiss!!!!!! Oahuhuhuhu... Không thể nào, 17 năm cuộc đời tao để dành nụ hôn đầu cho nửa kia của tao mà, cho một cô gái đẹp dịu dàng nết na cơ mà!!!! Yaaaaahhhhh!!!!
Phạch! Phạch! Phạch!
Một đàn chim ồ ạt bay toán loạn khỏi cái lùm cây gần hiện trường bởi cái giọng oang oang thất thanh vừa rồi.
- Mày ngậm cái mỏ lại giùm tao! Có mỗi cái kiss thôi mà cũng làm quá! _Song Tử vừa đi bên cạnh vừa mở mồm khó chịu, còn mắt và tay hoàn toàn dán vào chiếc smartphone.
- Nói hay quá ha? Nếu đó là con gái thì mắc gì bố mày như thế này, là con trai, CON TRAI đấy!!!! _Nhân Mã dường như trút hết tức giận lên lỗ tai của Song Tử, khiến anh chàng giật mình xém làm rớt điện thoại.
- Cũng tại chú mày cả, ai bảo chạy nhảy lung tung không để ý đường xá làm gì, tự mình gây họa rồi còn la làng! _Xử Nữ liếc nhìn Nhân Mã bằng nửa con mắt, Nhân Mã ức chế cãi lại:
- Tại ai hả?! Tại đứa nào rượt dí tao hả?!!!
- Thế tại sao tao rượt mày? Tại cái mỏ mày chứ đâu! _Xử Nữ nhởn nhơ đáp trả, thái độ ung dung tự mãn, thế quy ra... vẫn là lỗi của thằng nhỏ. Nhân Mã cạn lời, nhưng không thể chấp nhận sự thật này được...
- Thằng điên này phản ứng như vầy, thế còn thằng ma mới kia thì sao nhỉ?
Câu hỏi của Song Tử thật... làm cho hai đứa còn lại cảm thấy tò mò...
.
.
Rì rào... Rì rào...
Chiều tà, ánh sáng đã nhạt dần, những tia sáng yếu ớt ấy dường như sắp vụt tắt khi đang cố len lỏi qua khẽ lá. Gió bắt đầu nổi lên, trườn nhẹ trên mặt cỏ xanh mướt tạo một  làn sóng xanh mượt trên bờ sông Moonlight... Gần gần đó có một hàng ghế đá giành cho những ai muốn ra đây hóng gió, nhưng hiện tại, chỉ có hai bóng người... ngồi cách xa nhau hai chiếc ghế...
- Có chuyện gì thì nói nhanh đi!
Cuối cùng, cô gái cũng lên tiếng trước, phá vỡ bầu không khí im lặng ngột ngạt hiện tại. Nhưng sau đó, ngoài những tạp âm như tiếng gió, tiếng ồn ào xa xa từ thành phố vang lên, thì chẳng có tiếng ai đáp lại. Mãi tới khi...

- Cậu... vẫn sống tốt chứ?
Thiên Yết khó khăn lắm mới có thể mở miệng thốt lên những từ ngữ mà anh từng nghĩ, sẽ chẳng bao giờ dùng đến, nhất là với người khác giới. Và anh cũng biết, mình chẳng có tư cách gì để nói lời ấy với Thiên Bình...
- Tốt, tốt hơn trước rất nhiều! _Âm giọng của Thiên Bình vẫn vậy, lạnh lẽo và vô cảm.
Thiên Yết nghe câu trả lời mà vô thức cười đắng, vậy là tốt rồi, chỉ cần vậy, nhưng... thế chẳng phải nói là thời gian trước, cái quãng thời gian hai người quen nhau là không tốt hay sao?
- Chuyện đã nói xong, tôi đi được rồi chứ?
Dù câu nói mang trường nghĩa hỏi trước, nhưng Thiên Bình đây đã đứng lên rồi, và không lấy một cái liếc mắt dành cho người kia mà toan bước đi... Nhưng lại bị ai đó giữ lại:
- Tôi... xin lỗi!
.
.
Quán gà Family...
- Ui, thiệt là, mới lao động xong mà mẹ lỡ lòng nào lại bắt con đi giao gà thế chứ! Còn thằng Thiên Yết kia thì sao? Sao lại là con cơ chứ, thật là bất công mà!!!!
- Gì đấy, còn chưa đi nữa à?! _Giọng của mẹ Kim Ngưu từ trong quán vọng ra, Kim Ngưu nhăn mặt, cau có đáp lại:
- Đang vặn chìa khóa!
Nói rồi Kim Ngưu đội mũ bảo hiểm vào, lao lên con xe đã 10 năm của quán gà, nhiệm vụ của cô là đi giao gà cho một căn hộ ở gần đấy, phố Zendis. Nhưng...
- Aisss!!! Đáng lẽ bây giờ mình đã được tắm rửa và nằm nghỉ ngơi rồi, vậy mà giờ lại!!!! Hừ, cái thằng nhóc tiểu tử kia, đi đâu mà giờ chưa về nhà, nếu không, người đang ngồi trên xe này là nó chứ không phải bổn cô nương đây rồi!!!!
Vâng, như các bác đã thấy, chị đại Ngưu Ngưu vừa lái xe, vừa lẩm bẩm trong đầu vì bị mẹ sai vặt thế này. Sau khi giao cơm xong, cô quay xe ra về, phóng cũng nhanh hơn lúc đi, vì nóa muốn về nhà thật nhanh...
- Bắt lấy nó! Không được để thoát như lần trước!!!!!
Đang thong thả trong con hẻm gần nhà mình, Kim Ngưu bị cái giọng nói dữ tợn vừa rồi làm giật mình, quay sang nhìn thì thấy bên kia đường có một cậu thanh niên đang bị một đám người đầu trâu mặt ngựa đuổi theo, trông cứ như trốn nợ ấy... Với cái bản tính anh hùng (rơm) trời cho, thấy người gặp nạn, đương nhiên là cô không thể đứng im bỏ qua được...
- Nhanh lên! Bắt lấy nó!!!!
Tên lùn lùn đen đen chạy gần cuối gào cuống họng lên mà hét, đám người chân dài hơn hắn thì dốc hết sức đuổi theo người kia, tụi nó chạy dàn ra chiếm hết cả đường khiến một số người xung quanh phải vội né sang một  bên... Nhưng mà, tụi côn đồ đó cũng phải né qua một bên mới phải, vì...
Tiiiiin.... Tinnnnnn!!!!
Bỗng từ đâu, một chiếc xe máy có logo của tiệm cơm gà đuổi theo bọn họ và bấm còi rên tai, khiến cả đám theo phản xạ tự nhiên mà hoảng hốt né ra hướng khác để tránh va chạm... 
- Mau, lên xe!
Kim Ngưu dừng xe chỗ người thanh niên kia, mặt mày khẩn trương lệnh cho người đó lên xe, còn mắt thì ngoái lại nhìn hành tung của mấy người kia xem sao... Song Ngư ngạc nhiên nhìn Kim Ngưu, đúng hơn là nghệt mặt ra khi thấy chiếc xa "con gà" của ân nhân.
- Nhanh! Bọn nó đuổi sắp kịp rồi kìa!!! _Kim Ngưu vội túm lấy áo của Song Ngư mà kéo lên xe, khiến anh chàng bất đắc dĩ phải leo lên, sau đó, Kim Ngưu rồ ga, trông cứ như nó đang ngồi trên siêu moto ấy, cất giọng nghĩa khí:
- Bám chắc nhá đồng chí!... ĐI ĐÂY!!!
Brừm... Brừm...
Vèo~
- Bye bye lũ ngốc!!!! 
Vừa chạy, Kim Ngưu còn tinh nghịch đưa tay vẫy chào tạm biệt bọn thua cuộc, gương mặt toát lên nụ cười xả láng và thích thú... khiến Song Ngư hơi thững người ra một chút... Đồ ngốc là cô ta mới đúng!
Két!!!!!
Chiếc xe dừng lại ở tiệm cơm gà Family. Song Ngư bước xuống, định bỏ đi thì Kim Ngưu nán lại:
- Đi đâu vậy, tôi cứu cậu mà một  câu cảm ơn cũng không có sao? _Kim Ngưu tháo nón bảo hiểm, quang vào trong xe, trong khi cậu con trai kia chưa kịp trả lời thì cô lại nói tiếp:
- Coi cậu kìa, đẹp trai, sáng sủa... ơ... cậu... _Đang nói thì Kim Ngưu dừng lại, nhìn chăm chăm gương mặt đẹp trai khiến ai đó hơi nhăn mặt, Kim Ngưu bỗng đập tay cái bốp, cười kinh ngạc:
- Cậu là Doãn Song Ngư, học cùng lớp tớ đúng không????
- !!! 
Mặt Song Ngư rất chi là 3 chấm... vậy... nãy giờ cô không nhận ra cậu sao, thế vì cớ gì mà rảnh rỗi ra tay cứu cậu vậy, nhưng mà... Song Ngư hơi có chút khó chịu khi không bị cô bạn này nhớ mình, học chung một  lớp, tuy chỉ gặp nhau hai lần thôi nhưng trong lớp, dù có vô tâm với mọi thứ bao nhiêu, Song Ngư anh cũng có thể biết hết mặt của các bạn cùng lớp, ấy thế mà...
- Tôi không bảo cậu lo chuyện bao đồng! _Song Ngư băng lãnh phán ra một câu rồi quay mặt lạnh như rờ bước đi, Kim Ngưu nhíu mày, ngán ngẩm một cái rồi túm lấy cổ áo của Song Ngư lại:
- Ai bảo tôi làm chuyện bao đồng, tôi không bao giờ cứu người không công đâu!
...
- Mẹ! Cho con hai phần gà đặc biệt, nhớ cho nhiều nước sốt vào nhá! _Kim Ngưu ấn người Song Ngư xuống ghế ở một bàn xéo xéo trong góc, rồi to tiếng gọi món. Mẹ Kim Ngưu ngó đầu ra khỏi cửa bếp, nhăn mặt:
- Lại giở trò gì thế? Mày nghĩ mẹ rảnh không?
- Đâu phải con gọi cho con, cho bạn con mà! _Kim Ngưu trương bộ mặt ngây thơ ra, chỉ tay vào Song Ngư. Nhìn thấy Song Ngư, một cậu nhóc có vẻ lạnh lùng, nhưng mà nó cao, lại điển giai nữa, mẹ Kim Ngưu lập tức tỏ thái độ khác:
- Vậy hả, chờ chút, mẹ làm liền!
- ... _Kim Ngưu đơ mặt nhìn bà mẹ khó hiểu của mình, thật là, với ai ngoài cô ra thì bà đều đối xử như vậy...
- Tôi không ăn, cậu bảo bác gái đừng làm nữa! _Song Ngư mặt lạnh nói, định đứng lên thì bị đôi đũa của Kim Ngưu chắn trước mặt:
- Đừng mất lịch sự thế, đây là cách phải cậu cảm ơn tôi – góp phần làm tăng thu nhập cho tiệm!
Song Ngư hơi ngạc nhiên trước câu trả lời và thái đô tự nhiên của Kim Ngưu...
Cạch! Cạch!
- Xong, vừa thổi vừa ăn nhé hai đứa! Muốn ăn thêm cứ nói, cô sẽ làm thêm cho! Chúc cháu ngon miệng! _Mẹ Kim Ngưu đặt hai dĩa cơm và hai phần gà đặc biệt nóng hổi lên bàn, nụ cười bà khá thân thiện và nhiệt tình. Song Ngư chỉ hơi cúi đầu nhẹ một cái để đáp lại sự nhiệt thành ấy.
Soạt!
Song Ngư hơi ngạc nhiên khi Kim Ngưu tự tiện đổ hết nước sốt gà lên phần cơm trắng của anh, sau đó còn đổ hết gà vào, và cho một  đống rau xà lách vào, trộn đều lên, Kim Ngưu nhe răng cười tươi:
- Ăn như vậy mới là ăn!
- ...
Bỗng... trước nụ cười ấy, một cảm giác khó hiểu và lâng lâng dâng lên trong người Song Ngư... trông cái nụ cười không chút phiền muộn và chất đầy vô tư lự kia... khóe môi anh bất giác cong lên.
-------------- End chap 7 -------------