Chap 71: Tỏ tình

Tùy Chỉnh

Starry night - Mamamoo (Nhóm nữ ta cuồng là đây hihi)
Dành tặng cho baonganjuniađề cập đến một người dùng vì đã chiến thắng minigame ở chap trước nhé ❤❤❤
----------------------------------------
Ngoại ô thành phố...
Sau hai tiếng đồng hồ chạy xe, cuối cùng Bảo Bình cũng nhìn thấy điểm đến, đó là một ngôi nhà nhỏ bằng gỗ, nằm bên trong khuôn viên của một mảnh đất có nhiều cây cối, được rào lại bởi hàng cây dâm bụt. Bên trái nó là một cái hồ nhỏ, ở giữa lòng hồ có một ngôi nhà lục trụ mái tròn, khung cảnh đơn sơ mộc mạc trông vô cùng thanh bình.
Nhưng khoan, đây là đâu và tại sao ông thầy lại đưa cô đến đây. Bảo Bình nhìn Ma Kết đầy nghi ngờ:
- Này, không phải thầy tính giết tôi hay làm gì đại loại vậy chứ?
- Phải! _Bất ngờ, mặt Ma Kết trông vô cùng đểu cáng, anh dần dần tiến gần đến cô, khóe môi cong lên và ép sát cô vào thành xe:
- Tôi sẽ "ăn sạch" em, sau đó nhốt em lại đây, hằng tuần sẽ đến thăm em!
Bốp!
Lời Ma Kết vừa dứt, đã bị Bảo Bình giáng một cú vào hạ bộ. Anh đau đớn ôm lấy vị trí giao nhau giữa hai cẳng chân, thống khổ lên tiếng:
- Thầy chỉ nói giỡn thôi mà, nếu thầy làm thế thì bà em có để yên cho thầy đâu, sao em có thể ra tay hiểm độc như thế chứ!?
- Đáng đời, tôi đây không muốn giỡn! Tôi ngồi trên xe hơn hai tiếng đến đây rồi chỉ để cùng thầy đùa giỡn à? _Bảo Bình lườm Ma Kết, thiếu điều muốn xuyên thủng đối phương thôi.
- Được rồi, được rồi, đều là do thầy mà! _Ma Kết cười khổ, rồi dẫn Bảo Bình vào nhà: - Thầy đưa em đến đây cũng chỉ là có chuyện muốn nói với em thôi mà, nhưng trước đó, hãy ăn trưa cái đã!
- Ăn trưa? Thầy đặt món rồi à?
- Không, ở vùng ngoại thành này làm gì có dịch vụ đó! _Ma Kết tỉnh bơ đáp, Bảo Bình liền nhìn anh bằng nửa con mắt:
- Này, đừng bảo là tôi nấu cho thầy đấy nhé?
Một tiếng sau...
- Bảo Bình, đồ ăn xong rồi, em đến đây đi!
Đang nằm trên sofa xem truyền hình, nghe giọng của Ma Kết từ bếp vọng ra, Bảo Bình bình thản bước đến đó.
- Hmn...
Bảo Bình khá bất ngờ khi thấy những món ăn được bày trên bàn, nào là nem chua, gà hấp, tôm tẩm bột chiên giòn, thịt heo nướng, súp hải sản. Tất cả làm trong một tiếng đồng hồ sao, cô đưa ánh mắt khó tin nhìn người đàn ông đang đeo tạp dề trước mặt:
- Là thầy làm hết sao?
- Sao hả, thấy ngạc nhiên về thầy lắm đúng không? _Không trả lời đúng trọng tâm, Ma Kết chỉ mỉm cười đầy tự mãn.
- Vậy, chuyện thầy muốn nói với tôi là gì, mà phải đưa tôi đến tận nơi hẻo lánh này? Không phải nói xong sẽ quẳng tôi xuống hồ đấy chứ? _Bảo Bình vừa ăn vừa cất giọng nhàn nhạt: - Hay là đồ ăn này có độc?
- Ai da, em coi nhiều phim quá rồi đấy, sao có thể nghĩ thầy xấu xa như thế chứ? _Ma Kết gắp một ít thức ăn cho Bảo Bình và cười trừ. Sau một lúc im lặng, anh mới lên tiếng lại:
- Chuyện em bài xích thầy cả tuần qua, có phải liên quan đến Milley không?
- Hmn!!!!!
Quả nhiên, Ma Kết đã nói trúng tim đen của Bảo Bình, lúc này thẳng thắn quá mức cần thiết rồi đấy. Thấy Bảo Bình không có động tĩnh gì, Ma Kết mới nhẹ nhàng đi vào vấn đề:
- Em nên biết là, lúc ở hành lang, khi thấy em và Milley trong bộ dạng ngã dưới sàn, và ngay cả khi Milley nói em đẩy cô ấy, thầy vẫn chưa bao giờ cho rằng em đẩy Milley!
-!!!!? _Lời nói của Ma Kết tuy nhẹ nhàng, nhưng vẫn đủ để Bảo Bình kinh động mà ngước mặt lên nhìn anh.
- Cho nên, khi đó thầy bảo em xin lỗi, không phải vì em đẩy Milley, mà là vì em đã có thái độ hỗn với giáo viên! Thầy định khi em xin lỗi rồi, thầy sẽ vạch mặt Milley, nhưng em lại bỏ đi! Và có vẻ, em nghĩ thầy không hiểu em nên em đã tránh mặt thầy cả ngần ấy thời gian?
- Tôi... _Bảo Bình lúng túng, cô không biết phải nên nói cái gì và phải mở lời như thế nào.
- Haizz... cũng một phần do thầy vô ý, mà không nhận ra lý do tại sao em lại như thấy, cho đến ngày hôm qua, khi vô tình bắt gặp được ba đứa đã chọc ghẹo Milley hôm thầy đưa giấy khám sức khỏe cho em, thầy mới hiểu ra được.
- Hả? Vụ đó, sao thầy biết được?! _Bảo Bình ngạc nhiên, cô đã giải quyết đám đó rồi, thì sao ông thầy có thể biết được. Ma Kết điềm đạm giải thích:

- Ây... con bé ngây thơ này, sau khi em đánh tụi nhóc đó rồi, thì Milley lại mướn mấy đứa nhóc đó dàn cảnh chọc ghẹo cô ta và để thầy nhìn thấy được, lúc đấy thầy đã dẹp tụi nó, sau đó cô ta bảo em có chứng kiến cảnh đó nhưng lại bỏ đi, không thèm giúp cô ta. Nhưng mà, thầy vẫn không tin được lời nói đó, tính hôm sau gặp em nói chuyện, nhưng trước đó lại gặp cảnh em và cô ta trên hành lang, và rồi em cạch mặt thầy cả tuần!
- Có chuyện đó nữa sao? Aisss, bà già đó!
Bảo Bình không kiềm nổi nóng giận mà chửi lên một tiếng, nhưng rồi cô lại thắc mắc một chuyện, lén nhìn Ma Kết mà lên tiếng:
- Tại sao... thầy không tin lời của cô ta?
~ Im ắng ~
Một khoảng im lặng bao trùm cả căn phòng, khiến Bảo Bình càng ngày càng hồi hộp. Đoạn, Ma Kết khẽ cười, nụ cười này từng xuất hiện một lần trước đây, đó là khi Ma Kết xuất hiện kịp lúc Bảo Bình xém bị ông chú sát nhân tấn công. Một nụ cười bao dung, ôn hòa:
- Tại sao chứ, vì em là học trò mà thầy hiểu rõ nhất mà!
Thịch! Thịch!
Trong hoàn cảnh này, đối mặt với gương mặt thánh thiện cùng câu nói vừa rồi đã khiến nhịp tim Bảo Bình hụt đi một nhịp, một cảm giác rân ran rạo rực khác lạ xuất hiện canh cánh trong lòng.
Tự dưng, cô cảm thấy người đối diện thật vừa mắt.
Tự dưng, người đối diện thật dễ mến.
Tự dưng, thấy thích người đối diện.
Ấy khoan khoan, cô đang suy nghĩ đi đâu vậy. Bảo Bình vội vàng lắc lắc đầu như để kéo mình ra khỏi những suy nghĩ điên rồ, cô không nói gì cả, chỉ cắm cúi vào ăn.
Rất nhanh chóng, thời gian ăn trưa đã kết thúc.
Chiều, cả hai dạo bước đến ngôi nhà giữa lòng hồ để tận hưởng gió mát chốn thôn quê. Cảm giác vô cùng thanh tĩnh, giống như mọi phiền muộn, âu lo đều được khí trời nơi đây thanh tẩy vậy.
- Sao thầy lại có một ngôi nhà ở ngoài này vậy?
Bảo Bình bất giác lên tiếng tò mò, ánh mắt ngắm nhìn xuống mặt hồ, nước trong xanh, từng gợn sóng nhỏ nổi lềnh bềnh theo lực gió. Ma Kết mơ hồ trả lời:
- Cũng không nhớ nữa, nhưng đây là nơi thầy thường đến mỗi khi có chuyện sầu não! Có nghĩa rằng chuyện em tuyệt ngôn với thầy chính là chuyện sầu não đấy!
- Thầy bớt điêu chút đi! _Bảo Bình chẳng ngần ngại mà ném cho Ma Kết cái nhìn nửa vời, sau đó cô cười khẩy:
- Nhưng con người lúc nào cũng cười, cười bất chấp tình huống, có khi trong đám tang cũng cười như thầy, mà cũng có chuyện sầu não sao?
- Đều là con người mà, sao có thể không có chuyện sầu não được? Hơn nữa, con người, đâu nhất thiết vui mới cười, đúng không?
Lần đầu tiên, phải, đây chính là lần đầu tiên Bảo Bình cảm thấy Ma Kết có một lời nói nghiêm túc. Cô không phủ nhận điều Ma Kết nói, nhưng cô không thích kiểu giả tạo như thế:
- Thầy nên học cách tiết chế nụ cười của mình đi! Tôi không biết thầy nghĩ thế nào, nhưng nhiều người sẽ rất khó chịu nếu như lúc nào thầy cũng cười như thế, thầy tức giận một chút thì chết người sao?
- Sao nhỉ, từ nhỏ thầy đã sống một cuộc sống phải mỉm cười cho dù là trong hoàn cảnh nào đi nữa, vì vậy cho đến bây giờ, nó đã trở thành thói quen rồi chăng? _Ma Kết cười nhạt, nhưng Bảo Bình lại lưu tâm đến lời nói đó.
Cô nhìn anh, phải, cho đến bây giờ cô mới nhận ra, mình không biết bất cứ điều gì về gia cảnh của con người này cả, nó như một trang giấy thấm dầu trắng, không thể viết lên nó cũng chẳng thể đọc được điều gì, vô cùng mất phương hướng. Bất giác, Bảo Bình thốt lên:
- Gia cảnh của thầy, rốt cuộc là như thế nào?
.
.
Mái ấm Happy...
Cũng giống như mẹ Sư Tử, mẹ Cự Giải vô cùng thân thiết với những đứa trẻ tại mái ấm này. Có lẽ do đặc thù công việc là một luật sư, nên tại các phiên tòa, bà đã chứng kiến rất nhiều cảnh thân nhân của bị cáo và thân nhân của nạn nhân đau khổ. Có một trường hợp, cả gia đình kia đều bị sát hại bởi một tên bệnh nhân tâm lý, nếu như cảnh sát không đến kịp thời, có lẽ sinh linh bé bỏng cuối cùng trong gia đình cũng sẽ bị sát hại. Đứa bé đó chẳng phải ai khác, chính là cậu nhóc Lâm Nhật Thiên kháu khỉnh và năng động kia. Đứa bé không còn một ai thân thích, họ hàng đều từ chối nhận nuôi, nên bà đã đưa nó đến mái ấm Happy này, và hằng tháng đều đến đây cùng Cự Giải để thăm nó. Cũng đã được 5 năm rồi.
Lần này, Cự Giải còn lôi thêm em trai của mình là Lâm Tử Hàn đi cùng. Nhưng có nằm mơ cũng không ngờ, cô lại bắt gặp Sư Tử tại đây.
Sau khi nấu bữa trưa và để các nhóc nghịch ngợm kia nghỉ ngơi, hai bà mẹ cùng ngồi lại dùng trà với sơ trưởng. Lâm Tử Hàn lại lăn đùng ra ngủ cùng đám trẻ vì mệt mỏi từ ngày hôm qua dồn dập đến ngày hôm nay. Cuối cùng, ngoài sân chơi, nơi có gốc cây to lớn mát mẻ, chỉ còn Sư Tử và Cự Giải.
Nghe Cự Giải kể về hoàn cảnh của thằng nhóc cứng đầu Lâm Nhật Thiên, Sư Tử cảm thấy có chút đồng cảm với thằng bé. Anh không nghĩ rằng một đứa nhóc tăng động, ngổ ngáo đấy lại có một gia cảnh như thế. Nhưng dù thế nào đi nữa, thì việc gặp Cự Giải ở đây thật là trùng hợp quá đi.
- Tớ đến đây bắt đầu từ khi học lớp 8, khi đó thằng bé chỉ được vài tháng tuổi, thấm thoát trôi qua đã được 5 năm, giờ nó đã học lớp một, nhìn lại, tớ cảm giác mình đã già đi vậy haha!
Cự Giải tự nói rồi tự cười, nụ cười của cô có chút nghẹn ngào. Sư Tử chỉ biết nhìn mà chẳng mở lời nói câu gì, đoạn, ánh mắt của Cự Giải có chút phiền muộn:
- Bên ngoài thì hoạt bát như vậy, nhưng thực ra thằng bé rất cô đơn! Hôm trước, nó nói với tớ rằng nó muốn gặp ba mẹ mình, thằng bé muốn được khoe thành tích học tập của mình cho ba mẹ nó, nó bảo nó rất tủi thân khi ngày đầu đến trường, các bạn của nó đều được ba mẹ dẫn dắt, đưa đón! Thật sự, thằng bé rất đáng thương! Nếu khi đó mẹ tớ tìm ra được tên giết người hàng loạt nhanh hơn một chút, hoặc là cảnh sát đến hiện trường nhanh hơn thì thằng bé vẫn còn ba mẹ...
- Này!
Bỗng, Sư Tử cắt ngang mạch cảm xúc của Cự Giải, khiến Cự Giải bất giác quay sang với đôi mắt đã đỏ ngầu. Nhìn vào đôi mắt ấy, Sư Tử có chút lúng túng, anh quên mất điều mình muốn nói, nên chỉ thốt được vài từ không trọn vẹn:
- À... Tôi ghét... con gái khóc lắm... Cậu... đừng có trưng cái vẻ mặt ấy ra!
- Hả? _Cự Giải giật mình, vội lấy tay chùi chùi khóe mắt, vô cùng thành khẩn:
- Tớ xin lỗi!
- Aissss... đừng có chùi nữa! _Sư Tử cầm cổ tay Cự Giải mà kéo ra: - Có nước mắt đâu mà chùi, coi chừng rách mắt bây giờ!
Chỉ là, anh thấy cô có vẻ sắp khóc nên mới nói thôi, ai ngờ cô lại nhiệt tình lau nước mắt như vậy.
- Ê khoan... _Bỗng nhiên, mặt Sư Tử trở nên vô cùng cẩn trọng: - Cậu đứng im, cấm nhúc nhích!
- Hả?
Dù không biết tại sao Sư Tử lại nói vậy, nhưng Cự Giải vẫn ngoan ngoãn đứng bất động. Cả người Sư Tử bất ngờ áp sát lại gần Cự Giải, khiến cô đột ngột thấy mặt nóng ran, khoảng cách ngày càng rút ngắn đến mức cô có thể nghe được tiếng nhịp tim của anh. Sư Tử, rốt cuộc anh đang làm gì vậy?
- Xong, cậu an toàn rồi đấy!
- Hả? _Đối với câu nói của Sư Tử, Cự Giải vô cùng khó hiểu. Thấy vẻ mặt ngáo ngác của Cự Giải, Sư Tử xòe bàn tay ra, bên trong là một con sâu:
- Hể???
Thì ra, là Sư Tử lấy con sâu đang lơ lửng phía trên đầu Cự Giải. Cự Giải có chút giật mình khi nhìn thấy con vật mềm mềm màu xanh lá, cô ái ngại nhìn Sư Tử:
- Cậu cầm nó bằng tay không, có sao không vậy?
- Hở? Cậu không sợ à? _Lần này, Sư Tử có ý định muốn dọa Cự Giải một phen, nhưng lại không thể ngờ đến phản ứng của cô lại điềm tĩnh như vậy. Cự Giải thản nhiên trả lời:
- Gì chứ, chỉ là con sâu thôi mà, tớ đâu có phải là Bạch Dương! Cậu xem thường tớ quá đấy!
- Ai biết, đứa con gái nào chẳng sợ sâu! _Sư Tử nhún vai rồi quẳng con sâu kia đi, Cự Giải cười nửa miệng:
- À ha, đừng đánh đồng cả bọn thế chứ!
Tính ra, con người của Cự Giải không mềm yếu giống như Sư Tử nghĩ, anh đã dần dần thay đổi ánh nhìn về cô, cũng không còn ghét cay ghét đắng như hồi đầu năm nữa.
Tiếng lá xào xạc trong buổi xế chiều, làn gió mơn man nhè nhẹ cuốn theo những cánh lá bay lượn lờ trong không trung. Bây giờ đang ở cuối mùa thu, khung cảnh lá vàng rơi tại khoảng không gian tĩnh mịch này vô tình khiến hai con người kia đứng ngẩn ra. Mùa thu là mùa lãng mạn nhất trong năm quả không sai, chỉ nhìn đôi nam nữ này đứng trong khung cảnh lá vàng rơi cũng cảm thấy đẹp nao lòng rồi.
Mặc dù bọn họ không phải hẹn hò.
Lâm Nhật Thiên tỉnh dậy sớm hơn bất cứ đứa trẻ nào, bởi vì ngày hôm nay cậu nhóc được chị Cự Giải ghé thăm. Không thấy Cự Giải đâu, cậu nhóc lật đật đi tìm, và rồi chứng kiến cảnh ông anh mặt ngáo đang đứng cùng Cự Giải trông vô cùng đẹp đôi. Một người dịu dàng tha thướt, một người mạnh mẽ nam tính. Trong lòng cậu nhóc dấy lên một cảm giác khó chịu, cậu bé liền xông ra chen giữa hai người:
- Hai anh chị đang làm gì thế!!!!!!
Nhật Thiên đẩy Sư Tử ra xa Cự Giải, nhăn mặt phùng má trừng mắt nhìn anh. Sự xuất hiện của cậu nhóc khiến cả hai đều bất ngờ, Cự Giải lên tiếng:
- Nhật Thiên, em dậy rồi à?
- Phải! Em rất giận chị Cự Giải đấy!
- Ha... hả? _Tự nhiên bị thằng bé hờn dỗi, Cự Giải ngơ người ra. Nhóc Nhật Thiên nắm lấy tay của Cự Giải, ôm chặt, rồi câng mặt lên nhìn Sư Tử:
- Này anh mặt ngáo, đừng có nhân lúc tôi ngủ mà anh lén lút với chị Cự Giải, tôi không cho đâu!!!
- HẢ???
Cự Giải và Sư Tử nghệt mặt ra nhìn Nhật Thiên, Nhật Thiên chẳng để tâm đến hai vẻ mặt đó, liền hùng dũng tuyên bố:
- Sau này lớn lên, tôi sẽ cưới chị Cự Giải, vì vậy, hỡi kẻ thứ ba kia, anh đừng hòng cướp Cự Giải khỏi tay tôi, đừng tưởng tôi còn nhỏ mà dễ bắt nạt nhé!
- What the f?!!!!!
- Hahahahahaha!!!!
Bỗng, một giọng cười phá lên, xen ngang màn kịch hay, chẳng ai khác là tên tiểu tử Lâm Tử Hàn, cậu ôm bụng cười sặc sụa:
- Xem chị tôi kìa haha, được cầu hôn bởi một thằng nhóc 5 tuổi hahaha!!! Cười ỉa mất hahaha!
- Hahaha, Tử Hàn, mày - muốn - chết - hả? _Từng lời Cự Giải thốt ra đều vô cùng nhẹ nhàng, nhưng ẩn ý thì chứa đầy hắc khí. Sau đó cô quay sang vỗ vai Nhật Thiên:
- Nhật Thiên, em còn nhỏ, sau này chắc chắn sẽ hối hận về những điều vừa nói đấy!
- Em không hối hận! Em yêu chị mà! _Thằng bé nói chắc nịch.
- Nhưng khi này lớn lên, em sẽ thích cô gái khác...
- Không đâu, chẳng ai xinh đẹp bằng chị Cự Giải đâu! _Thằng bé cướp cả lời của Cự Giải khiến cô thở dài:
- Nhưng sau này chị đã già, em sẽ không thích chị đâu!
- Không đâu, trong lòng em, chị mãi mãi xinh đẹp và trẻ trung!
<Chời má!> _Cự Giải ngạc nhiên nhìn vẻ mặt nghiêm túc của thằng bé, rồi cô bật cười, đưa tay lên xoa đầu thằng bé:
- Em buồn cười quá đi mất haha! Được rồi, giờ chúng ta sẽ vào đánh thức các bạn dậy nhé!
- Có gì mà chị lại cười chứ! Em hoàn toàn nghiêm túc mà! _Thằng bé khó chịu khi Cự Giải không xem lời của nó ra gì, nhưng Cự Giải chỉ cười trừ:
- Nếu em không đi thì chị đi vậy!
Thằng bé cứ đứng đó nhìn Cự Giải đi vào trong, Sư Tử nhìn vẻ mặt tội nghiệp của nó mà bật cười:
- Đúng là đồ con nít ranh!
- Này đồ mặt ngáo, anh đã nói xấu tôi với chị Cự Giải đúng không?! _Thằng bé quay sang nạt Sư Tử. Sư Tử lúc này ngưng cười lại, làm vẻ mặt ngông ngạnh nhìn Nhật Thiên:
- Tại sao anh phải làm vậy?
- Vì anh thích chị Cự Giải, anh muốn loại bỏ đối thủ của anh là tôi!
- Ha! _Sư Tử cười khẩy: - Nhóc cứ đứng đấy mà ảo tưởng đi!
Rồi anh bước vào trong, Tử Hàn đành phải đi tới, dắt thằng nhóc vào cùng. Tử Hàn cũng đã chứng kiến cái sự "nam tính" của thằng nhóc này, nên nửa đùa nửa thật nói nhỏ với nó:
- Anh cho nhóc biết một bí mật, rằng anh Sư Tử là người chị hai thích thầm 3 năm rồi đấy!
- Hả????
Thằng bé nghe như sét đánh ngang tai, kinh ngạc nhìn Tử Hàn, đáp lại chỉ là cái nháy mắt tinh nghịch của ông anh. Ba năm ư, tức là khi cậu nhóc chỉ mới 2 tuổi á, vậy là... Cự Giải thích người khác rồi sao.
- Oaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!!!
Bỗng dưng có một bé gái òa khóc khi Sư Tử đang phân phát sữa cho đám trẻ, khiến anh chàng lúng túng không biết phải làm sao. Sư Tử có một điểm yếu chí mạng, đó chính là sợ con gái và trẻ em khóc. Vì thế mà chân tay anh luống cuống hẳn ra, vẻ mặt ngông cuồng cũng chẳng còn nữa, thay vào đó là biểu cảm hoang mang.
- Cự Giải, giúp tôi với! _Hiếm khi được Sư Tử cầu cứu như vậy, Cự Giải đành bước đến dỗ dành cô bé:
- Em gái, sao thế? Anh này đã bắt nạt em à?
- Chị Cự Giải, anh Sư Tử không chịu làm bạn trai em oaaaaaaahuhu!
O_O
Cự Giải ngớ người ra, còn Sư Tử thì đập tay vào trán tỏ vẻ mất mặt. Cuộc đời anh, đây là lần đầu tiên được tỏ tình, ấy vậy mà còn là một đứa con nít ba tuổi. Cự Giải bắt gặp hình ảnh chịu nước đường cùng của Sư Tử, không nén nổi là bật cười một tiếng. Thật khác thường mà.
Hôm nay là ngày gì vậy, là ngày con nít tỏ tình với người lớn sao haha.
---------------- End chap 71 --------------