Chap 8: Tất cả đều đã qua...

Tùy Chỉnh

Khuyến cáo những ai không thích thiên vị Thiên Bình: Đây là chap nói về quá khứ của Thiên Yết và Thiên Bình, ai không thích thì có thể pass, mất công hiểu làm au thiên vị.
Gomen...
*video trên mang tính giải trí ấy mờ *😅😅😅
---------------------------------------------------------------------------------------------------
4 năm trước...
SM secondary school...
- Ê, con kia, mày tưởng mày đẹp thì chảnh hả?! _Một cô gái trông có vẻ bặm trợm liếc nhìn và chỉ chỉ tay vào đầu cô gái tóc xám tro đang bị đồng bọn của cô ta giữ lấy. 1 đứa con gái đứng cạnh cũng lên tiếng:
- Đi qua bọn chị mà không chào một tiếng, còn dám thể hiện cái thái độ khinh người đấy, mày có ai bảo kê đằng sau à?!
- Này, dù mày có tá trai đẹp đi theo bọn tao cũng không sợ đâu ha!
- Ê này, nói nãy giờ mà nó cứ nhìn chị em mình bằng nửa con mắt đấy, tao là chịu hết nổi rồi nha!
Con nhỏ đứng trước mặt cô gái xoắn tay áo lên, đúng là không thể ưa khi đã tới nước này, con nhỏ đó không những không khóc lóc nài xin mà còn nhếch môi, khinh khỉnh nhìn cả bọn.
- Tao sẽ rạch cái mặt chó mày ra để mày hết dụ trai và vênh váo nữa!
Pặc!
Mãi mà không thấy đau đớn, cô gái kia thả lỏng môi và he hé mở mắt ra, gì... gì đây??? Một người con trai dáng người cao ráo, ánh mắt sắc lạnh, gương mặt toát lên một vẻ sát khí vô hình từ đâu xuất hiện, giờ đã đứng trước mặt cô và giữ cái bàn tay đang muốn cào rách mặt cô của con nhỏ kia.
- Định làm gì... bạn gái tôi vậy? _Thiên Bình xém sặc không khí vì câu nói vừa rồi của cậu trai lạ, còn bọn con gái kia thì khỏi nói, miệng há to như cái bô, thấy cả đám cứ đứng trân trân đấy, người con trai nhíu mày:
- Còn không biến đi?
- À... bọn... bọn chị đi ngay! _ Cả đám bánh bèo ấy nói không ra lời vì sốc và sợ hãi, vội vàng kéo nhau bỏ chạy một cách vụng về.
- Không sao chứ? _Bất chợt, người con trai ấy lên tiếng, bắt gặp ánh mắt như không đáy ấy đang nhìn mình, Thiên Bình chỉnh chỉnh tà áo, ấp úng trả lời:
- Không... cảm ơn...
- Unmh... để tôi đưa cậu về!
- Không, không cần đâu, tôi tự về được, cảm... cảm ơn cậu! _Thiên Bình vội vàng từ chối khi người con trai kia vừa dứt lời, nói xong cô bỏ chạy, mặc cho người kia đang nhìn mình với tâm trạng phức tạp...
Và đó là lần đầu cô gặp cậu...
Lần thứ 2...
- Này, nghe tin gì chưa, Lãnh Thiên Yết lớp 8A đang hẹn hò với Hạ Thiên Bình lớp 8B đấy!
- Cái gì?! Không thể nào, sao con nhỏ bánh bèo đó...

Xì xầm... xì xầm...
Thiên Bình đi tới đâu đều bị mọi đứa con gái nhìn kiểu dò xét và đánh giá, một số đứa cười mỉa ra mặt, khiến cô thật khó chịu và khó xử...
- Ê, lại kia hỏi nó coi! _Một người có vẻ là đàn chị bước tới, đang định chặn Thiên Bình thì lại bị người khác tiến lên nhanh hơn. Thiên Bình tròn mắt nhìn con người đứng trước mặt, người con trai đó nhanh tay kéo cô đi với nụ cười hòa nhã:
- Chúng ta tới lớp thôi!
Thiên Bình ú ớ vụng về rảo bước theo Thiên Yết, để lại đằng sau một đống cái mặt sững sờ và sốc.
Lần thứ 3...
Canteen...
- Tao nghĩ mãi không ra sao Thiên Yết lại hẹn hò với con nhỏ đó! _NS 1
- Hôm bữa đúng là ngầu thiệt, nắm tay con người ta giữa thanh thiên bạch nhật luôn! _NS2
- Chắc vài bữa nữa chia tay thôi à! _NS3
Vân vân, bao nhiêu là lời bàn tán xì xầm diễn ra khiến Thiên Bình không thể tập trung dùng bữa được, thật là, phải đứng lên nói rõ cho mọi người biết chuyện không phải vậy rồi...
Cạch!
Trong khi Thiên Bình định buông đũa để đứng lên minh bạch một lời thì một khay cơm đặt xuống trước mặt cô, kèm theo một giọng nói:
- Tôi ngồi đây được không?
...
Lần thứ 4...
- Này em gái, cho anh xin số điện thoại đi!
Thiên Bình đang trên đường đi bộ về nhà thì có một anh chàng lái xe moto đi tà tà song song và xin số điện thoại, cô mặc kệ, cứ coi như không nghe, thế mà thằng cha đó cứ đeo theo, cô đành nói xạo:
- Tôi không xài điện thoại...
~Haru natsu aki fuyu...~
Chưa dứt câu thì tiếng chuông điện thoại trong túi áo reo lên, khiến Thiên Bình phải nuốt nước bọt vào trong, mẹ nó, kêu đúng lúc vler...
- Đấy, thế mà em kêu không xài điện thoại! _Thằng cha kia cười cười nham nhở, Thiên Bình lia nửa ánh mắt nhìn anh, bà đây cố nói khéo như vậy mà mày nghĩ không thông, thế thì để bà đây ra mặt hẳn cho nhá...
- Xài thì sao? Số điện thoại cô ấy chỉ có mình tôi được biết thôi! _Giọng nói vừa rồi khiến thằng kia nheo mắt nhìn và nhất là Thiên Bình. Thiên Yết bước tới, cười nhẹ với Thiên Bình trong khi cô nàng chẳng hiểu gì, cảnh cáo tên kia:
- Định tán bạn gái tôi sao? Xin lỗi nha, đi tìm người khác đi..nếu anh muốn sống yên ổn!
Đoạn sau của câu nói khiến tên kia hơi lạnh gáy, vì đã tận mắt chứng kiến cái tia sát khí trong ánh mắt sắc lạnh của Thiên Yết, tay lập tức rồ ga và phóng đi.
- Cảm ơn, không biết đây là lần thứ mấy cậu giúp tôi, tôi cũng không biết nên trả ơn cậu thế nào... _Thiên Bình nhìn Thiên Yết, khóe môi có chút cười. Không nhanh không chậm, Thiên Yết đáp lại:
- Vậy cậu làm bạn gái tôi đi!
- Hả?
Chỉ sau 4 lần gặp nhau với những hoàn cảnh không hề bình thường, Thiên Bình và Thiên Yết đến với nhau là vì vậy.... nhưng, điều ấy chẳng kéo dài được bao lâu...
Vào một ngày mưa...
- Chúng ta chia tay đi! _Đứng dưới trạm xe buýt, Thiên Yết lạnh lùng thốt ra câu nói khiến cả hai đau như cắt ấy... Khóe môi Thiên Bình giật giật, có phải tại trời mưa mà cô nghe không rõ... câu nói của Thiên Yết không, nhưng, điều đáng sợ là câu nói đó cô nghe rất rõ...
- Vì tôi sẽ đi du học, với lại, khi ở bên cô, tôi đã trở nên vô dụng và học hành sa sút lắm rồi, tôi muốn được thành công nên... xin lỗi!
Lời nói của Thiên Yết cay độc khiến Thiên Bình muốn ngạt thở, chân tay cô cứng đơ, muốn cử động cũng không được, vì sao lại...
- Vì vậy nên chúng ta chia tay đi!
Nói rồi Thiên Yết bước đi, bỏ Thiên Bình lại ở đó một mình. Thiên Bình cứ đứng đấy, cảm xúc rối ren nhìn bóng lưng đang dàn dần biến mất vào màn đêm và màn mưa của Thiên Yết. Tại sao nãy giờ cô không nói một lời nào? Tại sao cô không đuổi theo Thiên Yết? Tất cả những điều ấy, vì Thiên Bình tôn trọng quyết định của Thiên Yết... Mỗi con người, đều có cuộc sống riêng của nhau... cô và cậu cùng lắm chỉ mới quen nhau 3 tháng... Nhưng 3 tháng ấy có rất nhiều kỉ niệm của 2 người... nhưng nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng cô lại cảm thấy trái tim đau quặn lại, khiến cô cảm thấy rất trống trải và cô đơn... vì Thiên Yết là người bạn đầu tiên trong cuộc đời cô, và cũng là người con trai đầu tiên cô dành nhiều tình cảm cho cậu...
- Ái... có chỗ trú rồi!
Vài giây sau đó thì có một cậu con trai hấp tập chạy vào và đứng dưới mái che của trạm xe. Khẩn trương giũ đống nước trên quần áo rồi anh ta mới chỉnh chỉnh lại mái tóc vàng hơi ướt của mình. Ngó xung quanh để dò hỏi coi khi nào thì mưa mới tạnh, nhưng nhìn thế này, chắc lâu lắm đây...
- Ô... _Cuối cùng cậu ta cũng phát hiện ra có người đang ngồi ở ghế chờ, cậu thanh niên cúi đầu xuống nhìn cô gái kia vì bản tính tò mò, chậc, xinh ta, cơ mà...
- Cậu khóc à?
- Hmh... _Thiên Bình giật mình, quay sang nhìn chàng trai tóc vàng trông có vẻ ngổ ngáo đang nhìn mình kia, cậu ta, đứng đó từ khi nào vậy??? Nhưng, giờ không phải lúc thắc mắc chuyện đó, cô vội đưa tay chùi đi nước mắt, hắng giọng:
- Đồ ngốc, ai bảo tôi khóc, cậu mù hay sao không thấy mưa hả?! Là nước mưa đấy!
- À...
Anh chàng đó gật gù hiểu ra, đứng thẳng người lại, là cô ngốc thì có, trong đây là trạm xe mà, làm gì mưa hắt trúng...
- Này! _Thiên Bình hơi ngạc nhiên khi thấy chiếc khăn đưa ra trước mặt, chưa kịp lên tiếng thì người kia nói:
- Cậu lau nước mắ... à, nước mưa đi, tôi sẽ hiểu lầm là cậu khóc mất! _Thiên Bình lén nhìn cậu con trai kia, bàn tay vô thức nhận lấy chiếc khăn, đơn giản vì cô cần nó...
- Tôi là Bạch Sư Tử lớp 8D trường SM secondary school, khi giặt sạch nó rồi thì trả cho tôi! _Nói rồi người tên Sư Tử vội trùm áo khoác lên đầu và băng thẳng ra ngoài trời mưa... Thiên Bình nhìn theo, nhìn lại chiếc khăn, con gái sẽ rất dễ rung động trước một người khi cô ấy đang bị tổn thương... nhưng, trái tim cô lại không thể quên người ấy...
Thiên Bình ngồi trong phòng, nhìn bức ảnh mà cô đã chụp với Thiên Yết 4 năm về trước, Thiên Bình đang uống nước, còn Thiên Yết đang ăn ở canteen và bị  một đứa chụp được, kết quả là đã mua lại tấm ảnh ấy với giá cắt cổ, chỉ vì muốn không ai nhìn thấy cảnh ấy. Khóe môi cô khẽ nhếch lên, bàn tay vô thức xé tấm ảnh đấy đi, mặc dù nó đã có nhiều vết dán...
.
.
Nhớ lại lúc ấy, Thiên Bình dù đã nghe câu nói của Thiên Yết nhưng vẫn lạnh nhạt hất tay bỏ đi, không chút đoái hoài gì... CHậc, cũng đúng thôi, vì lúc đó người sai là anh mà, anh đâu có tư cách xin lỗi cô...
4 năm trước...
Sân bay quốc tế Zodiac...
Thiên Yết đang đứng trước cái máy kiểm tra kim loại trước khi lên máy bay, anh đang kiểm tra lại giấy tờ và vài thứ nữa. Ánh mất anh vô tình nhìn xung quanh sân bây và bắt gặp cô gái tóc xám tro quen thuộc...
- Cậu... tới đây làm gì? _Thiên Yết lạnh lùng nhìn người con gái trước mặt, tuy trong lòng không ngừng ngạc nhiên và vui mừng.
- Tớ... sẽ đợi! 
- Hmnh?! _Thiên Yết nhất thời không hiểu được ý của Thiên Bình là gì, Thiên Bình ngẩng cao đầu, đối mặt với Thiên Yết, ánh mắt trở nên cứng rắn:
- Tớ sẽ đợi, dù 1 năm, 2 năm hay cả đời, tớ vẫn sẽ đợi!
- !!! _Thiên Yết ngạc nhiên trước thái độ dứt khoát của Thiên Bình, nhưng, Thiên Bình là một cô gái tốt, cô ấy có nhiều người theo đuổi, sẽ rất khổ cho Thiên Bình nếu cứ mãi chờ anh, vì anh không muốn Thiên Bình phải chịu cô đơn trong những ngày anh xa cô... nhìn thấy cô không bạn bè, cô độc, anh thật sự không muốn... 
- Buồn cười! Thiên Bình, cậu hãy tỉnh lại đi, và đừng hi vọng gì ở tôi! _Thiên Yết cười khẩy, nụ cười đậm chất mỉa mai. Trước vẻ cứng đờ người của Thiên Bình, anh đã vô tâm bỏ đi, nhưng Thiên Bình giật mình tỉnh lại, chạy theo và níu tay Thiên Yết:
- Không đâu, tớ sẽ chờ cậu, tớ hứa!
- Buông ra! _Thanh âm của Thiên Yết lạnh như chưa bao giờ hơn, cậu nhíu mày, tò vẻ khó chịu:
- Thiên Bình, làm ơn, đừng làm phiền tôi!
1 tháng sau... 
Điện thoại Thiên Bình nhận được tin nhắn và cô rất đỗi ngạc nhiên khi người gửi là... Thiên Yết. Nhưng, khi xem xong nội dung tin nhắn, Thiên Bình xém nữa là làm rớt điện thoại, vì cái mà Thiên Yết gửi không phải là lời hỏi thăm hay gì mà là... bức ảnh cậu đang âu yếm  một cô gái khác...
.
.
- Về rồi hả, nhóc đi đâu từ chiều đến giờ vậy?!
Thiên Yết cứ lo nhớ lại quá khứ đau thương ấy mà không để ý, mình đã về tới nhà, bằng chứng là cái giọng vừa rồi... là cái giọng của bà chị họ Kim Ngưu...
- Không liên quan tới chị! _Thiên Yết lia nửa con mắt sang nhìn bà chị già nhiều chuyện, cơ mà, trong đáy mắt anh phất lên tia ngạc nhiên khi nhìn thấy... Song Ngư đang ăn cơm rất ngon... khi trên bàn cậu ấy là ba đĩa cơm sạch láng.
- À, là chị cứu cậu ta ngoài đường, thấy tội tội nên dắt về đây cho ăn cơm! _Kim Ngưu nhận ra Thiên Yết đang nghĩ gì, cười cười và cất giọng chính nghĩa, cơ mà...
Cốp! 
Song Ngư cốc đầu Kim Ngưu bằng đầu thìa, lườm cô:
- Nói gì đấy, là tôi đang giúp quán cậu tăng thêm thu nhập nhá!
- Cái gì mà thu nhập, cậu ăn 4 phần mà chỉ tính tiền 2 phần, giúp cái kiểu đó á hả?! _Kim Ngưu vặn lại, Song Ngư ăn nốt miếng gà, đáp:
- Ai bảo cậu bảo giảm giá 50 phần trăm làm gì!
- Đó là mẹ tôi chứ có phải tôi!
- Bla... Bla...
Nhìn hai người đó cãi qua cự lại làm Thiên Yết càng nhớ về những kỉ niệm trước kia với Thiên Bình... anh khẽ cười đắng... chuyện đã qua hết rồi...
------------ End chap 8 --------------