Ngoại truyện: câu chuyện của hai người đồng cảnh ngộ!

Tùy Chỉnh

Thích mà hông tải được 😧😧
Love Scenario <3
Tặng cho bạn _HadakaArata_ vì bạn ấy là người đầu tiên đoán trúng tất cả các couple trong truyện ở chap 4, không biết bạn ấy còn đọc truyện này nữa không haha, có khi còn không nhớ vụ này nữa ấy, hơn 1 năm rồi còn haha!
-----------------------


Kênh Lisa...
Ánh đèn đường đã được bật lên từ lâu, tia sáng màu vàng yếu ớt chỉ chiếu sáng được một vòng tròn nhỏ. Nằm ngoài bóng tối là hình bóng một nam một nữ đang ngồi tựa trên chiếc ghế gỗ nằm cạnh bờ con kênh, thờ thẫn đón những đợt gió mát ùa vào.
- Hẳn là có lý do nào đó khiến cậu sang nhà Sư Tử ở?
- Lý do ư... _Thiên Bình nhếch môi cười nhạt, Song Tử đã kể về chuyện của cậu ta và mối quan hệ với Ma Kết, thật không công bằng nếu cô không trả lời:
- Là vì tôi bị ép đính ước với một tên con trai nào đó!
- Hả?
Song Tử đã dự trù rất nhiều lý do khiến Thiên Bình phải qua nhà Sư Tử ở, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến cái lý do này, hay nói đúng hơn, thật là quá trùng hợp đi, khoé môi anh lại vẽ lên một đường cong ma mị:
- Thật sự chúng ta rất có duyên, vì tôi cũng bị ép đính ước với một cô gái nào đấy!
- Hở?
Thiên Bình bất giác quay sang nhìn Song Tử bằng ánh mắt khó tin.
- Cậu đang nghĩ tôi nói dối đúng không? Nhưng không hề! _Song Tử như đọc được suy nghĩ của Thiên Bình, anh nhếch khoé miệng cười tự giễu:
- Cậu cũng biết đấy, Ma Kết kiên quyết không muốn thừa kế tập đoàn, nên người thừa kế nó sẽ là tôi! Tôi vốn dĩ chỉ là người thay thế cho hắn ta, cũng giống như diễn viên đóng thế vậy, số phận của tôi không ít thì nhiều, đều bị ảnh hưởng bởi hành động của hắn ta! Nếu hắn ta đồng ý kế thừa, thì tôi có thể đi theo con đường của riêng tôi, nhưng đáng tiếc hiện thực là không!
- ... _Thiên Bình im lặng, không biết từ lúc nào mà cô cũng tò mò điều mà Song Tử đang nói.
- Việc chọn tôi làm người thừa kế, tất nhiên ba tôi cũng phải tìm một đối tượng để tôi đính ước, dù sao tôi cũng đã đủ 18 tuổi! Và tôi cũng đã có thái độ quyết liệt phản đối cái thứ đính ước vớ vẩn đó giống như cậu, nhưng ông ta lại lôi hạnh phúc của mẹ tôi ra làm điều kiện...
Nói đến đây, Song Tử im lặng, màn đêm đen tối vây bủa khiến Thiên Bình không thể nhìn rõ biểu cảm trên mặt của Song Tử lúc này là gì, nhưng nội dung lời nói và giọng điệu của anh, có lẽ cô có thể đoán ra. Đoạn, Song Tử đổi giọng, bất cần lên tiếng, vẻ mặt tâm trạng nhanh chóng biến đổi thành vẻ quỷ quyệt, khinh bỉ:
- Nhưng suy cho cùng, tôi đã hẹn hò với đủ loại con gái, bọn họ đều giống nhau, nhõng nhẽo và hay dựa dẫm, giả tạo và lừa dối. Tôi đã quen hết rồi, nên đối tượng đính ước là ai tôi cũng chẳng mấy bận tâm, chỉ cần tôi đóng tốt vai trò là một người đàn ông trong mắt cô ta và gia đình hai bên là được rồi, thích hay không, không quan trọng!
- Cậu thực sự nghĩ vậy? Không quan trọng?
Bất ngờ, Thiên Bình lên tiếng, tuy giọng điệu vẫn bất cần lạnh nhạt nhưng vẫn thể hiện được sự không đồng tình.
- Cậu định đóng kịch cả cuộc đời này?
- Ha...
Song Tử có chút giật mình trước câu nói của Thiên Bình, cả cuộc đời sao. Bỗng, khoé môi anh cong lên, ánh mắt chứa đựng đầy tia ranh mãnh nhìn Thiên Bình:
- Vậy tôi nên làm thế nào đây, người cùng cảnh ngộ?
Nhớ lại câu hỏi của Song Tử tối hôm qua, Thiên Bình cảm thấy thật rắc rối, quả này cô đã chuốc phải phiền phức lớn rồi, khi không lại dính dáng đến cái người mà cô nên tránh nhất – Dương Song Tử.
- Thiên Bình!
Không phải linh vậy chứ, mới nhắc đến mà tào tháo đã tới. Thiên Bình vờ như không nghe, đành phải bỏ lại Sư Tử ở canteen một mình, nhanh chóng bước đi trước.
Song Tử khẽ cong môi, lập tức đuổi theo:
- Này, này, bạn gọi thì không nên bỏ đi như thế! _Song Tử đi kè kè ngang với Thiên Bình, vẻ mặt trông rất ngây ngô.
- Xin lỗi, tôi đang bận, có gì nói sau! _Thiên Bình vẫn không đá để gì đến người đang đi cạnh mình, bước càng ngày càng nhanh.
- Ok, vậy hẹn cậu vào giờ ra chơi trên sân thượng nhé, nếu không, hình ảnh "Spider Man" của cậu sẽ được lên báo đấy!
- Cậu...
Thiên Bình khẽ dừng bước, vẻ mặt sắc lạnh nhìn Song Tử, đáp lại, chỉ là điệu cười vô tội và cái vẫy tay đầy khiêu khích của Song Tử:
- Thế nhé bạn hiền!
- Aissss!!! Thật phiền phức!
3 phút sau...
- Hể? Thiên Bình đâu rồi? _Sư Tử rời khỏi canteen với túi đồ ăn trên tay, nhưng lại không thấy Thiên Bình đâu mất. Điều này khiến Sư Tử có chút lo lắng. Anh vội chạy đến lớp nhanh nhất có thể.
Xạch!
- Thiên Bình có đây không??!!!
Vừa mở cửa lớp ra, Sư Tử đã lớn giọng thăm dò, vẻ mặt cực kỳ khẩn trương. Đáp lại là những gương mặt ngỡ ngàng và chưa phản ứng kịp của mấy đứa học sinh trong lớp. Và...
- Chuyện gì?

Thiên Bình bất cần nhìn Sư Tử, khi không lại cuống lên như vậy. Thấy Thiên Bình đang ngồi thảnh thơi trong lớp, Sư Tử không khỏi bốc hoả, bằm bằm sát khí bước tới, chống tay lên bàn Thiên Bình:
- Con ngốc này! Lên lớp trước cũng phải nói tớ một tiếng chứ! Không thấy cậu đâu, tớ còn tưởng cậu bị đứa nào bắt nạt! Aissss!!! Lo lắng cho cậu làm gì trong khi cậu đang ngồi thư thản ở đây hả?!
- Cậu rõ dở hơi, bắt nạt gì chứ!
- Cái gì? Cậu còn nói như vậy được hả?
Dù thờ ơ phủ nhận sự lo lắng của Sư Tử, nhưng Thiên Bình vẫn có chút ngỡ ngàng đối với Sư Tử, chắc cậu ta còn nhớ đến vụ của Lương Nhã Ý nên tâm trạng mới sốt vó như thế. Cũng tại tên Song Tử, tự dưng xuất hiện làm gì để cô buộc phải bỏ đi trước.
Nhìn Sư Tử với Thiên Bình như thế, khoé môi Song Tử khẽ cong lên, trong tích tắc đôi mắt kia lại biến đổi.
- À Nhân Mã, chú mày gọi anh có gì không vậy, sáng nay mở điện thoại ra mới thấy!
Sư Tử từ bỏ việc đối đáp với Thiên Bình, tính con này anh đâu phải không biết. Nhân Mã vừa đến lớp đã được Sư Tử nêu tên, rồi mới nhớ ra chuyện quan trọng:
- À, có lẽ các cậu khó mà tin được, nhưng... Bạch Dương gặp tai nạn rồi!
- Cái gì? Bạch Dương bị tai nạn á???
Không hẹn mà Song Tử, Sư Tử và Cự Giải đều kinh ngạc. Song Tử sốt rột lên tiếng:
- Tại sao bây giờ mới nói cho bọn này biết?
.
.
Giờ ra chơi...
"Thiên Bình, sân thượng!"
Nhìn dòng chữ trên mảnh giấy được gửi đến từ Song Tử, mặt Thiên Bình trầm xuống, cho đến khi mở mảnh giấy thứ hai là hình trắng đen của bức ảnh kia, cô không tự chủ mà đứng dậy, xé ảnh giấy đó và đi ra khỏi lớp.
Chỉ có điều, Thiên Bình không hề biết rằng Song Tử đang đứng ngoài lớp và thích thú quan sát từng biểu cảm của cô.
Sân thượng...
Vẫn như lần trước, trên sân thượng không hề có ai. Thiên Bình khẽ thở dài, lại do cô khẩn hoảng nữa rồi. Vốn dĩ từ lần trước trở đi, chẳng thấy Song Tử đem tấm hình kia ra đe doạ cô nữa nên cô quên mất việc này, cô cần phải có cách xoá tấm ảnh kia khỏi máy của Song Tử, phải, nên là thế.
- Không được đâu!
Thoáng giật mình khi có giọng nói đột ngột vang lên, Thiên Bình quay ra sau thì thấy Song Tử, cô còn đang thắc mắc cái câu nói của anh thì Song Tử lên tiếng:
- Cậu đừng nghĩ đến việc xoá tấm ảnh kia, vì tôi đã lưu nó vào máy tính ở nhà tôi rồi! Có phải tôi thông minh lắm đúng không?
Thiên Bình bắt đầu cảm thấy sợ cái điệu cười toả nắng của Song Tử, tuy rất chân thật nhưng câu nói đó thì không hề, cậu ta có thể đọc được suy nghĩ của cô sao?
- Này, cậu có giật mình, thì cũng nên thể hiện lên trên mặt đi chứ, chẳng lẽ cậu bị đứt dây thần kinh cảm xúc thật sao? _Song Tử ngộ nghĩnh bước đến buông vài lời đùa cợt, nhưng vẫn khiến Thiên Bình đề phòng:
- Đừng đóng kịch trước mặt tôi, Song Tử! Tôi cũng không giấu cậu, tại sao... cậu lại biết tôi đang tìm cách xoá tấm ảnh đó?
- Tại sao ư?... _Dường như Thiên Bình đã thành công trong việc triệu hồi một Song Tử khác, ánh mắt anh lại trở nên ma mị, giọng nói cũng bội phần ranh mãnh:
- Lần trước tôi cũng bảo cậu lên đây vì tấm hình đó, nhưng một thời gian, đến bây giờ tôi mới gọi cậu lên đây lần nữa, nên nhất định cậu sẽ có ý nghĩ như vừa rồi! Tôi cũng chẳng phải là thần thánh gì đâu, chỉ là xuất phát từ tâm lý mà đoán thôi, cũng không ngờ là đoán đúng!
- Vậy cậu có chuyện gì muốn nói với tôi? Có thể nói nhanh nhanh được không? _Thiên Bình nhàn nhạt đề nghị, trông có vẻ chuyên tâm nhìn Song Tử. Đáp lại, chỉ là cái nghiêng đầu và nụ cười tự tiếu phi tiếu của Song Tử:
- Có gì đâu, chẳng phải chúng ta nên có ít thời gian bên nhau để tâm sự sao, bạn đồng cảnh ngộ?
.
.
Sau giờ học, cả đám đi đến bệnh viện để thăm tình hình của Bạch Dương và đồng thời, cũng chứng kiến luôn tình cảnh như người mất hồn của Xử Nữ.
Khi Bảo Bình tiến đến đả kích Xử Nữ, như nhận ra điều gì đó, Thiên Bình đã tự ý bỏ đi, tất nhiên, Song Tử cũng bám theo.
Canteen bệnh viện...
- Này, cậu bỏ đi vì có suy nghĩ giống tôi phải không? _Song Tử đứng cạnh lải nhải bên tai Thiên Bình khi cô đang gọi món, sau khi thanh toán xong, cô nhàn nhạt cất giọng:
- Tôi chỉ đói thôi!
- Đừng ngại nói, đúng là cậu ăn khoẻ thật, nhưng sao có thể ăn hết 12 phần cơm chứ!? Là vì cậu biết Bảo Bình sẽ đả kích Xử Nữ thành công đúng chứ? _Song Tử đưa tay cầm lấy 2 bịch đựng cơm hộp mà nhân viên bệnh viện đưa cho trước khi Thiên Bình nhận nó, ra vẻ nói.
- Coi như tôi với cậu có nhiều điểm tương đồng đi! _Thiên Bình hững hờ bước sang quầy nước. Song Tử không dừng ở đó, tiếp tục cười nói:
- Tôi nói rồi mà, chúng ta thật sự rất giống nhau đấy, có xung đột với gia đình này, có đính ước này, có nhiều chuyện để nghĩ này, nhưng mà cậu định cứ thế mà ở nhà của Sư Tử sao? Ba mẹ cậu thấy cậu bỏ đi hơn một tuần rồi mà không phát động người đi tìm cậu à? Chỉ cần đến lớp học là bắt được cậu ngay mà bla... bla...
- Cậu đừng rẽ chuyện, chẳng phải cậu ra đây là vì tránh mặt thầy giáo sao?
- ...
Song Tử đang thao thao bất tuyệt, liền im bặt. Thoáng chốc, anh cười khẩy, cất giọng bất cần:
- Tôi đang làm quen với điều đó đây – xem anh ta là người xa lạ!
Nói rồi Song Tử mang đồ ăn về phòng của Bạch Dương. Câu nói của Song Tử khiến Thiên Bình cảm thấy lạnh gáy, Song Tử chỉ có thể cư xử bình thường nếu xem Ma Kết như người xa lạ, nghe có vẻ đơn giản nhưng đó lại là đỉnh điểm của sự hận thù. Tuy lỗi lòng của Ma Kết thế nào thì cô không biết, nhưng cũng đoán sơ sơ được phần nào.
Nhiều lần, Thiên Bình vẫn phải bất đắc dĩ đi "tâm sự" cùng Song Tử, rốt cuộc, cô cũng không còn đề phòng và khó gần nhiều như trước nữa. Mặc dù trước mặt bạn bè và khi chỉ có mình cô, Song Tử là hai con người hoàn toàn khác nhau, nhưng những suy nghĩ của cậu ta vẫn rất hợp với suy nghĩ của cô. Dần dần, Thiên Bình cũng cởi mở hơn với những gì cô nghĩ.
Sân thượng...
- Này Thiên Bình, ngoài tôi và cậu ra, vẫn có người khác bị cha mẹ ép đính ước này!
Thiên Bình vừa mới mở cánh cửa dẫn ra sân thượng, thì Song Tử đã báo cho cô một tin mới. Thiên Bình hờ hững ngồi dựa vào thành tường, nhàn nhạt cất giọng:
- Chuyện đó thì liên quan gì đến tôi!
- Không liên quan, nhưng đây là tin hot trên MXH đó, đứng thứ nhất về tìm kiếm luôn, ờ ha... _Nói tới đây, Song Tử mới nhận ra một điều:
- Cậu không xài điện thoại nên không biết cũng phải, nó chỉ mới đăng trong ngày hôm nay thôi!
- ... _Thiên Bình vẫn không mấy bận tâm, nhàn nhã lấy ly trà đào Song Tử mua và uống.
- Trong buổi ra mắt bộ phim điện ảnh "I can do it!", một phóng viên đã hỏi nữ diễn viên chính của bộ phim – Lưu Tử Yên câu hỏi " Lưu Tử Yên, tôi thấy hầu hết các dự án điện ảnh mà bà tham gia đều là những vai trẻ trung, năng động và lạc quan về gia đình của mình, dù đã ở tuổi tứ tuần, vậy cho hỏi, gia đình hiện tại của bà có như vậy?"
- Khụ!!!!
Thiên Bình đang uống nước, không khỏi sặc khi Song Tử đang đọc bài tin kia, vẻ mặt của Thiên Bình từ bất cần đều chuyển sang hoang mang, điều đó khiến Song Tử tò mò:
- Này, cậu sao thế?
- Song Tử... _Thiên Bình vẫn còn ngây người: - Lưu Tử Yên là mẹ tôi!
- Hả??? _Song Tử không tin vào tai mình, rồi vội nhìn vào màn hình điện thoại:
- Vậy con gái bà ấy là người sẽ có đính ước mà bà ấy nhắc đến ở đây, là cậu – Hạ Thiên Bình ư???
- Cái gì?
Thiên Bình vội vàng đoạt lấy điện thoại của Song Tử, đôi mắt xám tro vô hồn khẽ động đậy, đọc dòng tin tức mà khiến cô không khỏi lo lắng. Nội dung là Nữ hoàng điện ảnh Lưu Tử Yên lần đầu tiên công bố về gia đình nhỏ của mình cho truyền thông, dù không biết tên và hình dáng chồng và con gái bà ra sao, nhưng bà cho biết, vì lịch làm việc dày đặc của mình và chồng, vợ chồng bà đã quyết định đính ước cho con gái bà với một đối tượng hoàn toàn tốt, con gái bà cũng đã xem qua đối tượng của mình và có ấn tượng rất tốt, bà tin rằng con gái bà sẽ rất hạnh phúc và điều đó khiến bà hạnh phúc theo... v...v...
- Còn làm đến mức này nữa sao?
Thiên Bình dường như bị đả kích vô cùng lớn, đôi mắt kia thoáng nhìn qua cũng thấy có tia máu và sự phẫn nộ. Tuy có chút vô tâm, nhưng Song Tử lại thấy thích thú khi nhìn ra cảm xúc của Thiên Bình trong đôi mắt ấy, khoé môi anh khẽ cong, nhẹ nhàng lấy lại điện thoại và lướt lướt các tin liên quan, giọng điệu ranh mãnh cất lên:
- Tôi thắc mắc tại sao cậu bỏ đi lâu như thế mà ba mẹ cậu lại chẳng đả động gì đến, giờ thì hiểu tại sao rồi! Xem ra, cậu đã không còn đường lui! Lưu Tử Yên là đại minh tinh của nước nhà, suốt mấy chục năm hành nghề đều chưa từng dính phải scandal hay bị lộ chuyện cá nhân ra ngoài, ngay cả khi kết hôn, các tay phóng viên đều không tìm ra lai lịch của chồng bà. Nhưng lần này, bà ấy lại tiết lộ chuyện đính hôn của con gái mình – điều mà chẳng ai làm, dù là đám tài phiệt hay mấy ông tai to mặt lớn. _Nói đến đây, Song Tử nhìn sang Thiên Bình bằng ánh mắt thú vị:
- Điều đấy có nghĩa là cậu không được từ chối... à không phải, là không thể từ chối đính ước mới đúng!
Thiên Bình im lặng không nói gì, vẻ mặt bắt đầu vô thần lại, không ngờ sau một thời gian im ắng không động tĩnh gì, mẹ cô lại làm một việc khôn khéo như thế. Bởi vì bà biết cô sẽ không cả gan dám phá hoại cơ ngơi sự nghiệp của bà vì tạo ra scandal. Song Tử nói đúng, cô không thể từ chối đính ước được nữa. Nếu cô từ chối, báo chí sẽ đưa tin và họ sẽ lợi dụng cơ hội này, thêm bớt tính sự thật, tạo nên scandal cho mẹ cô, ví dụ như nhân phẩm của con gái đại minh tinh không tốt nên bị đối tượng huỷ bỏ đính ước nhưng lại nguỵ tạo là bản thân con gái bà từ chối trước; hay là vì vấn đề tài chính mà đại minh tinh mới để con gái đính ước với người khác, bla... bla... Miệng lưỡi giang hồ, việc gì cũng có thể thêu dệt được.
- Mà, theo như mẹ cậu nói thì cậu đã xem qua đối tượng của mình? Hắn ta trông ra sao? Không phải là một lão già khú đế hay một thằng công tử bị tâm thần phân liệt chứ? _Giọng điệu của Song Tử có chút đùa cợt, nhưng tâm trạng của Thiên Bình lúc này không hề muốn đùa một chút nào. Cô nhàn nhạt đáp:
- Nếu không muốn đính ước thì cậu nghĩ tôi có rảnh mà xem thông tin của anh ta không?
- Ây, như vậy là không được nha, lỡ may cậu từ chối không được, như lúc này này, mà đối tượng của cậu lại là một tên vũ phu hay bị ngốc ngốc thì sao? _Song Tử quay trở lại là một người hài hước, giọng điệu vô cùng trẻ con.
- Nhìn lại cậu đi, cậu thì có xem qua chắc! _Thiên Bình liền vất cho Song Tử ánh nhìn khinh miệt, Song Tử liền cười hề đáp lại:
- Hay ghê ta, sao cậu biết tôi chưa xem qua đối tượng của mình vậy?!
- Nếu đã xem, cậu hẳn chê cô ta đủ thứ, chứ không phải ngồi đây nhiều chuyện của tôi!
- Ồ, thông minh nha, vậy cậu sẽ xử lý tình huống này thế nào đây? Hạ - Thiên – Bình? _Giọng điệu của Dương Song Tử ba phần đùa cợt, bảy phần nghiêm túc. Câu trả lời của Thiên Bình vẫn là một khoảng im lặng.
.
.
- Aissss!!! Con nhỏ Thiên Bình này, lại biến mất nữa rồi!
Sư Tử lẩm bẩm khi đi trên hành lang, dạo gần đây, tần suất biến mất vào giờ ra chơi của Thiên Bình ngày càng dày đặc, nhưng chưa khi nào nó trả lời một cách thành thật, càng khiến đầu của Bạch thiếu gia đây thêm phiền phức.
Một bóng người đi ngang qua Sư Tử, ánh mắt cô ta sáng như đèn oto khi nghe thấy cái tên Thiên Bình, cũng phải thôi, cô ta vừa chứng kiến cảnh Thiên Bình bước lên sân thượng – nơi Song Tử đang chờ sẵn ở đấy mà. Nhiều lần là khác.
.
.
Ngày hôm sau...
Giờ ra về...
Cổng trường...
Ồn ào... xôn xao...
Bước đến lối dẫn ra cổng trường, đám Sư Tử thấy phía trước có nhiều người bu quanh bàn tán, bầu khí vô cùng ồn ào. Giống như có người nổi tiếng đang đứng ở đấy.
- Ê, đó có phải là Lưu Tử Yên không? _Kim Ngưu tinh mắt nhìn ra, khiến cả bọn cũng chú ý quan sát:
- Đúng là bà ấy, Lưu Tử Yên đang ở trường của chúng ta ư? _Nhân Mã cũng phấn khởi không kém. Cự Giải xuýt xoa:
- Đúng là mở mang tầm mắt, khí chất của bà ấy không đùa được đâu!
- Các cậu đang nói đến tường thành nhan sắc của Horoscope đấy! _Song Ngư cũng lên tiếng bất cần.
- Nhưng tại sao bà ấy lại ở đây, trông cứ như đang chờ ai đấy! _Xử Nữ có chút đa nghi, còn Bạch Dương thì hoàn toàn ngược lại:
- Hỏi lắm như thế để làm gì, nếu là người nổi tiếng thì cứ tới đấy xin chữ ký thôi!
Đứa trẻ vô tư kia nói là làm, toan bước đến chỗ Lưu Tử Yên thì bị cả đám kéo lại, Xử Nữ cất giọng đanh thép:
- Nếu xin được thì cũng không đến lượt cậu là người đầu tiên đâu tên điên!
- Thiên Bình... _Giữa những ánh nhìn ngưỡng mộ, trầm trồ, kinh ngạc của đám bạn dành cho Lưu Tử Yên thì Sư Tử lại trầm mặc quay sang nhìn Thiên Bình. Đúng như anh nghĩ, Thiên Bình đang hoang mang. Nhưng chuyện Thiên Bình là con gái của Lưu Tử Yên, không thể để người khác biết được, kể cả đám Nhân Mã.
- Quay... quay vào trong trước đi... _Thiên Bình khẩn trương quay trở vào khuôn viên lớp học, Sư Tử cũng chạy theo.
- Ủa, không về à? _Bạch Dương ngơ ngác lên tiếng.
- Mấy cậu về trước đi, tôi quên đồ! _Sư Tử trả lời vọng lại.
Hành lang tầng trệt...
- Song Tử, chuyện này em đã nói với anh rất nhiều lần, cả lần này cũng vậy, em không chịu nổi nữa, tại sao giờ ra chơi ngày nào anh cũng gặp...
- Mẹ cậu đang ở ngoài kia, giờ cậu định thế nào đây? Nhất định cổng sau cũng có người!
Trúc Thảo đang trách móc thì một giọng nam vang lên. Chất giọng tuy lo lắng nhưng vẫn pha chút ngông ngạnh quen thuộc này, chắc chắn là của...
- Sư Tử! Thiên Bình!
Song Tử trực tiếp bỏ qua Trúc Thảo, tiến đến đôi trai gái quen thuộc kia. Anh cất giọng tò mò:
- Hai người vẫn chưa về sao?
- Hả, à thì chưa, tụi này... _Sư Tử gãi gãi đầu, lời vừa rồi không biết Song Tử với bạn gái cậu ta có nghe không. Song Tử quay sang nhìn biểu cảm của Thiên Bình, nét mặt vẫn đứt mạch cảm xúc như thường lệ, nhưng ánh mắt thì toát lên vẻ bối rối.
- Này, Lưu Tử Yên đang ở trước cổng trường mình kìa!
- Thật không? Mau ra xem!
Hai bạn học sinh chạy ngang qua, vô tình để Song Tử nghe thấy và chẳng mất giây nào để Song Tử nhận ra tình hình.
- Lại đây!
Bỗng, Song Tử kéo tay Thiên Bình và dẫn lên khu lớp 12S, khiến cả Sư Tử lẫn Trúc Thảo, nhất là Thiên Bình đều không phản ứng kịp.
Phòng thay đồ nữ...
- Này, cậu định làm gì? _Thiên Bình có chút đề phòng khi Song Tử trực tiếp dẫn cô vào phòng thay đồ nữ. Cho dù ở đây không còn ai, nhưng ai cho phép một thằng đực rựa bước vào đây, chưa kể lần trước cậu ta đã bị đám con gái xử rất nặng.
- Cậu thay đồ thể dục đi, đưa bộ đồng phục đây cho tôi! _Song Tử dường như còn nhớ đến vị trí tủ đồ của Thiên Bình, bước đến đó và ra hiệu cho Thiên Bình mở nó.
- Này...
- Thằng điên kia, mày làm gì vậy, chui vào đây làm gì hả?
Sư Tử cũng kéo cửa bước vào, và cũng không thể nào thiếu bạn Trúc Thảo được. Chẳng thèm để Sư Tử vào mắt, thấy Trúc Thảo, Song Tử kéo cô vào luôn:
- Trúc Thảo, nhờ em một chuyện!
10 phút sau...
Cổng trường...
- Thiên Bình, đợi tôi với!!!!!
- Hửm?
Lưu Tử Yên lập tức chú ý chủ nhân của giọng nói vừa rồi, đồng thời để ý luôn đến cô gái đội mũ vành đang vội vàng rời đi kia, khoé miệng bà cong lên:
- Đi theo hai người đó!
Nhìn Lưu Tử Yên cùng đám vệ sĩ của bà ta đã rời đi, Sư Tử mới dám lên tiếng:
- Lừa được rồi, chúng ta đã an toàn!
- Tranh thủ rời khỏi đây thôi! _Thiên Bình không nói nhiều, lập tức kéo mũ trùm đầu xuống, đi ra khỏi cổng trường. Sư Tử phụ hoạ thêm, quàng vai bá cổ cô và đi cùng, trông vô cùng thân thiết:
- Tên đó cũng nhạy đấy, bảo cậu đưa đồng phục cho bạn gái cậu ta để đóng giả cậu, còn cậu thì mặc đồ thể dục và cái áo hoodie của cậu ta, trông kiểu gì cũng chẳng nhận ra đâu! Nhưng mà... _Đoạn, Sư Tử thắc mắc:
- Sao Song Tử lại biết Lưu Tử Yên là mẹ cậu??
- Thật ra... _Thiên Bình ngập ngừng một chút, rồi lên tiếng:
- Tớ đã kể cho cậu ta...
- Cái gì? Vậy ra mấy ngày nay cậu mất tăm là do ở chỗ cậu ta???
Sư Tử không nhịn nổi bất

1 2 »