Chap 13

Tùy Chỉnh

Vốn dĩ cứ nghĩ rằng chỉ có mình cậu và Phác Chí Mẫn, Jungkook không ngờ đến cả 5 tên vương gia lại cùng đi theo. Cậu mặc kệ, không để ý đến  bọn họ , tâm trạng  thoải mái dạo trên đường.
Trên phố xuất hiện hình ảnh vô cùng mĩ lệ. Thiếu niên mặt baby đáng yêu nhỏ nhắn cùng những nam nhân vóc dáng cao lớn khí chất lãnh đạm quyền lực đi bên cạnh nhau khiến ai nấy đều dõi theo. Áng mắt ghen tị cùng ngưỡng mộ nhìn về phía cậu nhóc xinh đẹp được dỗ dành vô cùng ôn nhu.
Jungkook cùng  Chí Mẫn đảo quanh quan sát xung quanh,  không để ý tới những nam nhân thỉnh thoảng trộm vía nắm tay sờ má xoa đầu cậu. Hai mắt đầy sao  long lanh sáng lên , chỉ tay về hàng quán bên đường :
- Chí Mẫn, thịt xiên , Chính Quốc muốn ăn.
Phác Chí Mẫn ôn nhu xoa đầu cậu :
- Được , mua cho em.
Jungkook cười ngọt sung sướng :
- Ưm, nhanh lên.
Phác Chí Mẫn bỏ tay cậu ra đến chỗ cậu chỉ. Jungkook ngoan ngoãn đứng đợi , Mân Doãn Khởi nhanh chân đứng sát cạnh cậu thủ thỉ :
- Chính Quốc, có muốn đi đâu nữa không.
Jungkook kinh ngạc nhìn khuôn mặt đẹp trai của hắn ngay bên cạnh ấp úng :
- Ta , không, ta ...
Đôi mắt ánh lên ý cười nhìn cậu mặt đỏ lúng túng. Da mặt thỏ nhỏ đúng là mỏng. Jungkook quay mặt đi ôm tim đập thình thịch liên hồi : Jeon Jungkook, mày thật thiếu nghị lực.
Kim Thạc Trấn cầm một chiếc đèn lồng hình thỏ ngọc đi tới nhẹ giọng :
- Chính Quốc, cho ngươi.
Jungkook ngẩn ngơ cầm lấy :
- Vương gia , ngài mua ở đâu thế , ta mua trả người một cái .
Kim Thạc Trấn vội lấy tay chạm lên môi mọng ướt át :
- Chính Quốc, ở đây không được gọi vương gia, phải gọi tên của ta , nếu không sẽ gây chú ý.
Jungkook gật gù đẩy tay hắn ra :
- Ân , ta biết rồi. Thạc Trấn.
Kim Thạc Trấn có chút sung sướng, tên của hắn phát ra từ miệng nhỏ xinh xắn thật hay , còn có chút rạo rực ngứa ngáy. Liếm nhẹ tay dính ít hương vị đọng trên môi cậu khi nãy : thật ngọt.
Phác Chí Mẫn cầm thịt xiên trở về thấy cậu lơ mơ cầm một chiếc đèn lồng, lông mày kiếm nhíu nhẹ :
- Chính Quốc, thịt xiên.
Jungkook vui vẻ cầm một cây lên ăn nhồm nhoàm :
- Ngon quá.
Phác Chí Mẫn hài lòng vén tóc mái dài giúp cậu tránh bị thức ăn dính vào . Jungkook nhìn dòng người tấp nập bên đường đi vào một tiểu lầu. Có chút tò mò nhìn vào :
- Chí Mẫn, chúng ta vào kia có được không.
Kim Tại Hưởng vội lên tiếng :
- Chính Quốc, chỗ đó ngươi không đi được.
Bọn hắn nhìn cậu chỉ tay về phía  Hàn Thiên  lầu , nơi đó không chỉ  có rượu , còn có sắc . Chính Quốc trong sáng như vậy , không thể  để cậu tiếp xúc , hơn nữa, cậu rất xinh đẹp vô cùng hút ánh mắt , dễ trở thành tâm điểm của sự chú ý ,  lỡ may bị ai làm hại hoặc bị dụ dỗ theo người khác, bọn hắn sẽ mất cậu.
Jungkook bĩu môi hờn dỗi, tay nắm lấy Phác Chí Mẫn:
- Chí Mẫn , đi mà , chúng ta vào một lúc thôi.
Trịnh Hạo Thạc mở lời dỗ dành :
- Chúng ta đi chỗ khác, ta mua cho ngươi nhiều đồ ăn hơn có được không?
Jungkook lắc đầu không chịu , ôm chặt lấy Phác Chí Mẫn nhõng nhẽo lần nữa :
- Chí Mẫn, Chính Quốc muốn mà.
Phác Chí Mẫn mềm lòng , thụ nhược trước cái ôm của cậu :
- Được rồi, vào , sẽ vào.
Jungkook cười thích thú :
- Hihi , ta biết ngươi tốt nhất mà.
Kim Nam Tuấn cười khổ :
- Con thỏ này , ngang bướng như vậy , còn rất biết cách làm nũng.
7 người đi vào trong quán khiến ai nấy che miệng , hai mắt nhìn chằm chằm cậu : một tiểu thụ xinh đẹp đến động lòng người, chà hàng mi cong vút kia , hai má bánh bao thật muốn cắn , đôi môi mỏng đọ , nếm thử sẽ thật kích thích. Những nam nhân mặt lạnh quét quanh đám người dùng ánh mắt không trong sạch nên người cậu , trong lòng cười khổ : Vương phi của bọn hắn quả là mị lực không nhỏ. Đám người kia run sợ quay mặt đi không dám nhìn cậu.

Jungkook cùng 6 nam nhân điển trai ngồi vào bàn góc trái gọi thức ăn. Lúc sau liền có một vị cô nương mặc thân váy đỏ thướt tha duyên dáng cầm đàn bước lên sảnh lớn . Giang Thư Nhã mỉm cười đắc ý nhìn đám người say mê ngắm cô ta , hai mắt đảo quanh về phía bàn của Jungkook, tia kinh ngạc cùng chiếm hữu dâng lên : Đám nam nhân điển trai kia sẽ sớm bị cô ta hạ gục.
Dịu dàng ngồi xuống rồi gẩy tiếng đàn êm ái , vang lên âm thanh trong trẻo cuốn hút lòng người. Jungkook ngồi bên cạnh Phác Chí Mẫn nhìn lên chỗ Giang Thư Nhã thầm đánh giá.Hưm, thật xinh đẹp, dáng người cũng rất chuẩn , đàn cũng thật hay . Jungkook khều nhẹ tay hắn :
- Chí Mẫn, người  nhìn xem, vị cô nương kia giỏi thật đó.
Phác Chí Mẫn nhàn nhạt uống trà , nhìn một cái rồi lại thôi. Jungkook thắc mắc nhìn sắc mặt không thay đổi nhiều của hắn :
- Này , người không để ý ư . Cũng tốt , ngươi là của ta , không được nhìn nữ nhân khác.
Phác Chí Mẫn nhìn Jungkook cười ngốc liền nhếch mép : thiên hạ này chẳng ai sánh bằng cậu.
Mân Doãn Khởi đưa bánh đến miệng cậu , Jungkook ngửi thấy mùi thơm liền cắn ăn ngon lành .
Kim Thạc Trấn liền giúp cậu lau vụn bánh bên mép , ôn nhu xoa tóc mềm mại.
Hai má đỏ ửng phồng lên thật khả ái vì ăn bánh liên tục do cả 6 tên nam nhân lần lượt đưa tới. Jungkook không quan tâm, cậu thích đồ ngọt . Kim Nam Tuấn ôn nhu một câu :
- Chính Quốc, ngon không.
- Ngon , ngon lắm.
Tiếng đàn bất chợt dừng lại, giọng nói mềm mỏng của nữ nhân vang lên hướng mắt về bàn của Jungkook :
- Cho hỏi lục công tử ở kia , tiếng đàn của ta không lôi cuốn được các ngài sao.
6 tên nam nhân lười biếng không đáp trả , Jungkook bị Phác Chí Mẫn kéo ngồi lên đùi đưa chén trà uống vì nghẹn bánh. Trịnh Hạo Thạc dịu dàng vỗ lưng cậu :
- Tiểu Quốc , ăn từ từ thôi , không ai dành với em hết.
Giang Thư Nhã mất kiên nhẫn liền tiếp lời :
- Các ngài có thể đến chỗ Thư Nhã  đàm đạo không.
Mọi người xung quanh kinh ngạc, xưa nay Giang Thư Nhã giữ thân như ngọc , nay lại mời người khác gặp riêng. Nhưng mà , nhìn cậu nhóc được 6 nam nhân dịu dàng thân mật kia , thật xinh đẹp, đẹp gấp bội phần những nữ nhân trong này ,  nàng ta có lẽ là không thể so sánh. Hơn nữa nàng ta lại bán nghệ tại tiểu lầu phong lưu này , chắc gì còn có trong sạch. 
Jungkook trong vòng tay của Phác Chí Mẫn vẫn chưa nhận biết được chuyện gì xảy ra. Giang Thư Nhã căm hận nhìn về phía cậu , đến khi cảm nhận được sát khí liền run nhẹ , quay mặt về phía đối diện nhìn nàng ta : cậu đã đắc tội người này sao?
Giang Thư Nhã nhìn rõ diện mạo của cậu càng tức tối, trên đời không thể có người đẹp hơn cô ta , khuôn mặt kia không thể tồn tại.
Mân Doãn Khởi quan sát tình hình, hắn lăn lộn bốn phương tám hướng, loại nữ nhân tỏ vẻ thanh cao bên trong thì lẳng lơ dâm đãng còn chưa gặp qua sao. Ánh mắt kia là đang muốn hại cậu , lạnh giọng một tiếng :
- Chúng ta không có hứng thú với ngươi.
Tiếng xì xào lại vang lên, không ngờ Giang Thư Nhã cũng có ngày bị từ chối thẳng mặt như vậy. Khuôn mặt tái đi trông thấy, cô ta bị bẽ bàng, xỉ nhục trước bao nhiêu người. Tất cả là tại tên nhóc kia.
Jungkook cảm thấy  chuyện này thật phi lí, cậu ghét bị người khác nhìn căm hận như vậy mà không có lí do :
- Này , cô nương nhìn ta nãy giờ là vì điều gì.
Jungkook dựa đầu trên vai Chí Mẫn nói lớn , lại không nhận ra tư thế thân mật giữa cậu và hắn. Có lẽ là vì thói quen cùng tư tưởng thoáng đãng ở thế giới hiện đại mà quên mất mình đang sống tại cổ đại.
Giang Thư Nhã liền khinh bỉ : giữa bao người lại không có ý tứ ôm ấp ân ái , thật không biết xấu hổ :
- Công tử , ta chỉ muốn mời lục công tử bên cạnh ngài thôi , chắc là ngài nhìn nhầm..
Jungkook nhíu mày, cậu nhìn nhìn nhầm sao :
- Các người  thấy ta có vấn đề gì không.
Phác Chí Mẫn cười nhếch mép, 5 tên còn lại nhìn cậu ngồi trên đùi hắn mà nóng máu : có , vấn đề là  ngươi sao không ngồi trên người ta mà ngồi trên người Chí Mẫn.
Jungkook gãi nhẹ đầu , cất giọng ngọt ngào vốn có :
- Vậy sao , xin lỗi.
Jungkook có chút chán rồi, ôm cổ Phác Chí Mẫn thì thầm :
- Chí Mẫn, chúng ta trở về có được không.
- Ân , theo ý ngươi.
Phác Chí Mẫn nhấc bổng cậu lên cùng 5 người còn lại chuẩn bị ra cửa lớn. Giang Thư Nhã không cam tâm trơ mắt nhìn những nam nhân ưu tú này không để ý đến cô ta , cất giọng lớn :
- Xin dừng bước, nếu các ngài không chê , tiểu nữ Giang Thư Nhã bằng lòng hầu đàn lục công tử mỗi ngày đến khi cảm được tiếng đàn của ta.
Jungkook kinh ngạc, không phải nói cổ đại cổ hủ sao? Nữ nhân này ẩn ý muốn bán nghệ cũng là bán thân với bọn họ. Thật mất giá. Bĩu môi anh đào mỏng :
- Chí Mẫn, ngươi không được đồng ý , ta sẽ ghen đó.
Phác Chí Mẫn thật muốn cười lớn, cậu ghen vì hắn , tức là cũng để hắn trong lòng. Kim Tại Hưởng cũng bồi một câu:
- Vậy bọn ta thì sao.
Jungkook đánh mắt nhìn Giang Thư Nhã rồi lại chuyển hướng về những tên nam nhân còn lại. Đầu hiện lên cảnh bọn họ thân mật liền bức bối :
- Các người cũng không được, các người là của ... À các người là vương gia , không thể mất mặt đem cô nương lạ mặt ở chốn phong lưu về phủ. Ta , ta ..
Kim Thạc Trấn nhìn cậu bối rối, lúc nãy còn suýt lỡ lời thừa nhận bọn hắn là người trong lòng của cậu liền nhếch mép lưu manh :cậu vốn dĩ vẫn để ý bọn họ , chỉ là vì lí do gì đó mới không tiếp nhận tình cảm của bọn họ thôi.
Trịnh Hạo Thạc hào sảng, Giang Thư Nhã cũng coi là quân cờ giúp bọn hắn nhận ra cậu vẫn quan tâm bọn hắn đi.
Mân Doãn Khởi ôn nhu nhìn con thỏ xấu hổ bám lấy Phác Chí Mẫn  không dám ló đầu ra . Giọng nhàn nhạt đáp trả lạnh lùng Giang Thư Nhã :
- Chúng ta không muốn thê tử đau lòng, cô nương không cần gượng ép . Tiếng đàn của cô được mọi người trong đây yêu thích là được rồi. Xin khước từ lời mời.
Giang Thư Nhã chảy nước mắt , cô ta đã hạ mình vậy rồi mà bọn họ vẫn không hề lay động. Cô ta có gì không bằng cậu ta , chỉ vì xuất thân hèn mọn thôi sao. Cô ta không cam tâm.
Phác Chí Mẫn nhanh ôm cậu ra ngoài, để lại tiếng xì xào bàn tán sỉ nhục Giang Thư Nhã bên trong không ngớt.
Jungkook dụi mặt vào hõm cổ hắn tìm hơi ấm rồi thiếp đi lúc nào không hay. 6 người đàn ông nhìn gương mặt nhỏ nhắn nhắm mắt mệt mỏi, dịu dàng cùng che chở cậu quay về vương phủ.
Ngày mai chắc chắn sẽ là một ngày dài đáng mong đợi...
_________________________________
Hi vọng mọi người có thể vote ủng hộ để mình có động lực ra chap tiếp theo. Thank you so much💜