Chương 18

Tùy Chỉnh

  Ly Yên cố làm ra vẻ mặt trấn định đi qua trước mặt hắn, vốn tưởng rằng đã giấu diếm được, bỗng nhiên hắn lại gọi: "Vị công tử này, có phải chúng ta đã từng gặp qua hay không?"

Khóe miệng nở ra nụ cười trêu tức như lấy hết rực rỡ của mọi người chung quanh, Ly Yên cảm thán người này thật chói mắt mà.

Ly Yên khẽ cắn môi, lập tức mỉm cười, xoay người lại, nói: "Ngươi nhận sai người rồi."

"Phải không?" giọng nói từ tính chậm rãi phát ra, đi đến trước mặt Lạc Y Cầm, giả bộ không biết chuyện hỏi han: "Đây không phải là tỳ nữ bên ngừơi vương phi sao? Sao lại ở trong này? Lại còn mặc nam trang, đây là muốn làm gì?"

"Thân thiết không được à?" Ly Yên thốt ra.

Ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm Ly Yên, cười nói: "Đi thanh lâu thân thiết thật đúng là chưa từng nghe thấy a!"

Nhìn ý cười trên mặt hắn, Ly Yên cảm thấy sợ nổi da gà, cho tới bây giờ chưa thấy qua hắn cười, hôm nay hắn làm sao vậy?

Hừ lạnh một tiếng, "Ai cần ngươi lo." Nói xong xoay người rời đi, lại bị lăng Dạ Vũ một tay giữ chặt.

Theo Bản năng liền phản kháng, sau đó hai người liền đánh nhau ở trong Luyến Vũ Các.

"Oa? Hình như đây là Vũ Vương gia a, không phải nói Vũ Vương gia cũng không gần nữ sắc sao? Như thế nào hôm nay lại đi dạo thanh lâu?" Một nam tử nhận ra thân phận Lăng Dạ Vũ, vạch trần nói.

"Đúng là Vũ Vương gia, Có lẽ là không gần nữ sắc, cho nên bây giờ nghĩ lại muốn thử một phen."

"Sao bây giờ lại đánh nhau cùng mỹ công tử kia rồi hả ?"

Chung quanh bỗng dưng vang lên tiếng người ồn ào, cũng đang thảo luận về hai người. Bọn hắn cho ra đáp án mỗi cái không giống nhau, nhiều cách nói.

Đồng tử mắt đen bóng vừa chuyển, mâu trung Ly Yên hiện lên một tia giảo hoạt, nhào mạnh vào trong lòng Lăng Dạ Vũ.

"Vương gia, tuy rằng ngươi đối với ta tình thâm ý trọng, vì tìm ta không tiếc hủy diệt danh tiết mà bước vào thanh lâu, nhưng trước sau gì đoạn tụ cũng không tốt a a!" Vẻ mặt vô cùng chân thành tha thiết, bất kì ai cũng nhìn không ra nàng đang nói dối.

Vừa dứt lời, chung quanh một mảnh ồn ào.

"Nguyên lai Vũ Vương gia là vì mỹ công tử này mới đến thanh lâu a ."

"Vũ Vương gia danh tiếng lẫy lừng lại bị đoạn tụ, hèn chi không gần nữ sắc a!"

Khóe miệng nở một nụ cười chiến thắng, Ly Yên khiêu khích nhìn Lăng Dạ Vũ.

Ngoài dự đoán của Ly Yên Lăng Dạ Vũ lại không có nổi giận, mà ngược lại thái độ lại khác thường dơ tay ôm eo của nàng, trong mắt tình ý dạt dào.

"Đúng vậy a! Bổn vương đối với ngươi tình thâm ý trọng như vậy, có phải ngươi nên báo đáp bổn vương hay không?"

Ý cười trên mặt trong nháy mắt trở nên cứng ngắc, sững sờ một phen, rời khỏi ngực hắn , mắng: "Ngươi bị thần kinh a?"

Cơ thể nhuyễn ngọc rời khỏi, cái mũi còn có thể ngửi được nhàn nhạt hương hoa lài, còn chưa có tiêu tan.

Hung hăng trừng mắt nhìn Lăng Dạ Vũ, nói với Lạc Y Cầm: "Đi."

"Vương Phi của bổn vương đây là muốn đi đâu?" Lăng Dạ Vũ bỗng dưng lên tiếng , thân thể Ly Yên cứng đờ, dừng bước.

Những lời này lại nhấc lên một hồi sóng to gió lớn.

"Vương phi? Cái gì mà vương phi? Vương phi của Vũ Vương gia không phải là một người quái dị sao?"

"Không lẽ là bọn hắn đã lén bái đường, vị công tử này mới đúng là Vương Phi trong lòng Vũ Vương gia đi?" (

Hỏa lúng ta lúng túng gật đầu, bình thường đều nghe người khác nói làm như vậy là được .

Lăng Dạ Vũ lấy tay vuốt cằm, suy nghĩ xem phải làm như thế nào mới chứng minh được tấm lòng của mình với Ly Yên.

Có ai thấy a Vũ ghen rất là đáng iu hem