Chương 26

Tùy Chỉnh

  "Tìm người? Các ngươi trèo tường là để tìm người?" Diệp Thừa Tầm giống như không tin, kinh ngạc hỏi.

Thượng Quan Thi Vũ cười nhẹ, Huyết Hồ vốn hay thích làm những chuyện như thế này, chẳng hiểu tại sao nàng ấy không thích làm việc theo cách bình thường.

"Đây là Vũ Vương Phủ, các ngươi tìm ai?"

Diệp Thừa Tầm không thể nào hiểu được hành động của các nàng, nhàn nhạt lên tiếng hỏi.

"Chúng ta tìm Vương Phi." Hai người đồng thanh đáp.

Thượng Quan Thi Vũ đột nhiên hiểu ra, cười nói: "Các ngươi là Nhược Phong, Nhược Vũ đúng không? Nàng kể về hai ngươi cho ta nghe."

"Thật? Thật? Lão ...Vương Phi thật sự nói về chúng ta?" Nhược Vũ hưng phấn túm lấy y phục của Thượng Quan Thi Vũ, kích động hỏi, thiếu chút nữa liền gọi to một tiếng lão Đại.

Thượng Quan Thi Vũ khẽ mỉm cười, gật đầu một cái, nói: "Đi thôi, ta mang các ngươi đi gặp nàng."

Diệp Thừa Tầm nghe vậy, liền ngăn cản: "Ngươi thật sự tin bọn họ sao?"

Thượng Quan Thi Vũ cười nhẹ, làm người ta cảm giác như thấy một tia ấm trong ngày đông giá rét.

"Chỉ có người của nàng mới leo tường vào Vũ Vương Phủ, bọn họ không gạt ta đâu, ngươi đi trước đi! Ta mang họ đi Yên Huân Các."

Thượng Quan Thi Vũ nhẹ nhàng đáp lại Diệp Thừa Tầm, sau đó liền dẫn Nhược Phong, Nhược Vũ đi đến Yên Huân Các. Diệp Thừa Tầm nhìn bóng lưng của Thượng Quan Thi Vũ đang xa dần, trên mặt lộ ra vẻ tịch mịch, trong lòng giống như bị thứ gì đó đè nén thật chặt.

Trong Tư Tình Các, một nữ tử có khuôn mặt dữ tợn đang nhìn mình trong gương đồng, thù hận đã sớm thiêu rụi lý trí của nàng, khuôn mặt thối rữa từng chỗ một, vết thương ghê tởm làm cho nàng không cam lòng, trong mắt chỉ toàn là oán hận.

Từ khi Liễu Tư Nhiễm bị Ly Yên hạ độc liền tới tìm Thái Hậu giúp một tay, Thái hậu mời rất nhiều ngự y đến chữa trị cho nàng, nhưng vẫn không có tác dụng, ngược lại vết thương càng lúc càng lan ra, cả khuôn mặt đã sớm không còn bộ dáng xinh đẹp của ngày trước.

Liễu Tư Nhiễm cẩn thận suy nghĩ điều gì đó, rồi đeo mạng che mặt vào cung tìm Thái Hậu.

"Tham kiến Thái hậu nương nương."Liễu Tư Nhiễm cung kính hành lễ.

Thái hậu đoan trang ngồi trên ghế, mặc cẩm y hoa lệ, đầu đội phượng sai, khí chất duyên dáng sang trọng, da dẻ vô cùng mịn màng, không hề có dấu hiệu nếp nhăn của năm tháng, chẳng qua là mi tâm có một loại khí thế uy nghiêm mà nữ tử chốn khuê phòng không có.

"Đứng lên đi!" Thái hậu nhàn nhạt nói, thấy Liễu Tư Nhiễm vẫn mang khăn che mặt, thử dò xét hỏi: "Mặt của ngươi vẫn chưa khỏi?"

"Bẩm báo Thái hậu nương nương, chưa khỏi, hơn nữa càng ngày càng nghiêm trọng, nương nương, ngài nhất định phải báo thù cho nô tì! Đều là chuyện tốt của Mộc Ly yên đó làm." Liễu Tư Nhiễm phẫn hận nói.

Thái hậu hơi híp mắt một cái, ánh mắt xoẹt qua tia quỷ dị, dĩ nhiên không thể lưu Mộc Ly Yên, nhưng Liễu Tư Nhiễm này, e rằng cũng k thể lưu nữa.

"Tư Nhiễm, ngươi theo ai gia đã nhiều năm rồi phải không?"

Liễu Tư Nhiễm ngẩn người, không hiểu Thái hậu tại sao lại hỏi cái này, nhưng vẫn thành thật trả lời: "Đúng vậy, thưa Thái hậu nương nương."

"Như vậy, ngươi cũng hiểu rõ tính ai gia đi?" Mắt Thái hậu bỗng hiện lên sát ý, lạnh lùng nói: "Mặt của ngươi đã bị hủy chứng tỏ ngươi đã không còn hữu dụng nữa, ai gia giữ ngươi lại có ích gì?"

Liễu Tư Nhiễm luống cuống: "Nương nương, ngài không thể như vậy, nô tì vì ngài nhẫn nhục nhiều năm như vậy, luôn báo cáo tin tức của Vương gia cho ngài, ngài tại sao có thể đối với nô tì như vậy?"

Thái hậu cười lạnh một tiếng, quát lên: "Đừng tưởng rằng ai gia không biết, ngươi yêu Lăng Dạ Vũ, tin tức ngươi đưa cho ai gia đều không quan trọng, ai gia nghĩ ngươi đi theo ai gia nhiều năm như vậy, hơn nữa bộ dáng ngươi xinh đẹp như vậy, ai gia cho là một ngày nào đó ngươi có thể làm cho hắn thích ngươi, lại không nghĩ rằng ngươi thua một nữ nhân chỉ gả vào có mấy tháng."

"Khi ngươi xinh đẹp còn không thể đoạt lấy tâm của Lăng Dạ Vũ, hủy dung rồi càng không thể nào, người đâu, dâng trà."

Liễu Tư Nhiễm hầu hạ Thái hậu nhiều năm như vậy há có thể không biết "Dâng trà" là ý gì?

Sau đó Liễu Tư Nhiễm bị người cứng rắn đổ trà vào miệng, khóe miệng từ từ rỉ ra một tia máu, cuối cùng ngã xuống đất, ánh mắt còn tràn đầy oán hận.

"Trắc phi Liễu Tư Nhiễm đột nhiên mắc trọng bệnh không thể qua khỏi, đã hương tiêu ngọc vẫn." Ngoài cửa truyền lệnh ra.

Thái hậu hài lòng gật đầu một cái, trong lòng tiếp tục tính kế.

Lăng Dạ Vũ đang xử lý công vụ, thấy Diệp Thừa Tầm bộ dáng tịch mịch đi tới.

"Ngươi nói đi, nàng tại sao không thể chú ý nhiều đến ta một chút?"

Lăng Dạ Vũ thấy hắn như thế, đại khái cũng hiểu chuyện gì xảy ra, khi hắn đưa nữ nhân kia đến Vương phủ, Tiểu Yên liền nhìn ra được, tim của hắn e rằng đã đặt ở trên người nữ nhân kia rồi.

"Thích nàng liền cố gắng, dáng vẻ ngươi bây giờ càng làm ta coi thường ngươi mà thôi." Lăng Dạ Vũ liếc Diệp Thừa Tầm một cái, lạnh nhạt nói.

Nghe vậy, Diệp Thừa Tầm tự lẩm bẩm: "Thích nàng? Ta thích nàng?"

Lăng Dạ Vũ liếc liếc dáng vẻ ngu ngốc của hắn, lại quên rằng ban đầu hắn cũng là được người khác nhắc nhở mới nhận ra được tâm tư của mình.

Một lúc lâu sau, trên mặt Diệp Thừa Tầm toát ra ánh sáng, trong lòng tràn đầy kiên định.

"Đã như vậy, ta cố gắng cưới nàng về phủ."

Mặt Lăng Dạ Vũ không chút thay đổi, ánh mắt mang theo ý khích lệ, bạn tốt của mình nỗ lực, mình càng phải nỗ lực mới được.

Cửa sau của Vũ Vương phủ, mấy nữ nhân lưu luyến không rời nói lời tạm biệt.

"Sư tỷ, cẩn thận." Ly Yên nắm thật chặt tay của Lạc Y Cầm nói.

"Yên tâm đi, ta lần này nhất định phải thành công, Nhược Phong, Nhược Vũ, chiếu cố tốt Ly Yên."

Thấy Nhược Phong, Nhược Vũ một mực gật đầu, Lạc Y Cầm mới chậm rãi rời đi.

Ly Yên nhìn bóng người cưỡi ngựa ngày càng xa, ngực có cảm giác chút buồn, dự cảm có điều gì đó không tốt.

Nàng lắc lắc đầu, tự an ủi mình, sẽ không, sư tỷ sẽ không có việc gì.

"Vương Phi, Thái hậu cho mời." Một nô tỳ quỳ xuống nói.

Ly Yên trầm tư một lát, quyết định vào cung xem "Lão vu bà", chuyện của Liễu Trắc phi nhất định có liên quan đến bà ta.

Nhược Phong, Nhược Vũ vốn định đi theo đi, nhưng lại bị ngăn cản: "Thái hậu chỉ truyền Vương Phi vào cung."

Hai người thầm lo lắng, Ly Yên mỉm cười lắc đầu một cái, sau đó ngồi lên kiệu đi vào hoàng cung.

Nàng nghênh ngang đi vào tẩm cung của Thái hậu, sau đó tùy ý ngồi xuống, không có ý tứ muốn hành lễ.

"Lớn mật, dám vô lễ với Thái hậu?" Nhũ mẫu bên cạnh Thái hậu phẫn nộ quát.

Ly Yên nhẹ nhàng liếc nàng một cái, không thèm để ý, nói thẳng: "Có chuyện gì nói nhanh, thời gian của ta rất quý."

Nhũ mẫu kia lại đang định quát lớn, Thái hậu nhẹ nhàng nâng tay ngăn trở nàng.

Khuôn mặt tươi cười đi đến gần Ly Yên, vẻ mặt hiền lành nói: "Ai gia chẳng qua là nghe nói Vương Phi rất được Vũ nhi sủng ái, liền muốn xem một chút thôi."

"Nhìn cái gì? Xem mặt của ta?" Ly yên giả bộ nghi ngờ, chỉ vào trên mặt cái khăn che mặt nói.

Thái hậu trong mắt lóe lên tia sắc bén, ngay sau đó liền giống như chưa từng phát sinh qua, che miệng cười khẽ: "Vương Phi thật biết nói đùa, ai gia chỉ là muốn biết ngươi là thế nào lấy được tim của hắn thôi."

Ly Yên nâng lên một nụ cười khát máu, nói: "Lấy được tim của hắn? Moi ra là được, dễ lắm!"

May mắn Thái hậu là người đã từng trải qua nhiều sóng gió, không hổ là gừng càng già càng cay, trong lòng mặc dù rất tức giận, nhưng sắc mặt vẫn không thay đổi.