Trường đại học của tôi

Tùy Chỉnh

Trước khi chính thức làm sinh viên của trường, dĩ nhiên tôi là một con bé suốt ngày lên mạng tìm kiếm hình ảnh của trường trên google, xong ngồi đần mặt cả buổi tưởng tượng bản thân được đi trong khuôn viên xinh đẹp đó.
Khi đã đậu rồi thì tôi nhận ra, trường tôi đẹp hơn rất rất nhiều so với tôi tưởng tượng.
Nếu chỉ được miêu tả trường trong một từ, tôi sẽ dùng "cổ kính".
Trường tôi cũng có những tòa nhà láng bóng, sang chảnh nhìn xịn xò vô cùng nhưng những tòa nhà cổ xưa mới là nét đặc sắc của trường. Tòa nhà thọ nhất trường vẫn có cửa sổ bằng gỗ sơn xanh, tường thì lỗ chỗ vết hằn thời gian. Vâng, ai đi check in phong cách vintage thì mấy tòa nhà đó là nhất rồi.

Trường còn có chùa trong khuôn viên. Nếu chịu khó tĩnh lại lắng nghe một chút, mọi người có thể nghe tiếng chuông chùa vang vọng giữa những tiếng cười đùa của sinh viên và tiếng chim chóc lanh lảnh trong tán lá mấy cây cổ thụ trong chùa. Nghe nói, chùa là một trong những ngôi chùa cổ nhất Hà thành này và dính líu kha khá với mấy đời vua đấy. Mỗi lần đi qua chùa, tôi lại không ngừng tưởng tượng đến việc mấy nhân vật lịch sử đó đang đi ngược lại về phía tôi, chỉ là gần nghìn năm trước mà thôi.
Lại còn con đường rợp bóng lộc vừng nên thơ và lãng mạn. Mùa lá xanh mướt thì có gió mát rười rượi. Mùa nở hoa thì rải thảm đỏ nơi đường đi. Còn mùa lá đổ vàng, thì haiz, tôi còn chẳng thể về kí túc của mình vì người đến chụp ảnh đông cứng.
Giảng đường thì cũng có nơi này nơi nọ. Có nơi thì y như lớp hồi cấp ba. Còn có nơi thì đẹp chà bá. Cứ tưởng tượng một cái lớp to tổ bố có nguyên một cái tường là kính nhìn ra bên ngoài. Vâng, nguyên một phía của căn phòng là kính nhìn ra trời xanh nắng vàng đó các cậu ạ.  Và cái đứa chuyên bay bổng ra ngoài cửa sổ bây giờ có thể chọn đại bất cứ cành cây nào đó mà treo ngược tâm hồn mình lên. Và mỗi lần có gió nổi lên, các cành cây lại chao đảo, lá bay tá lả ngập trời ngoài cửa kính kia. Đặc biệt, nếu lớp có cửa kính hướng về phía chùa thì sẽ được ngắm cây xoài cổ thụ hình trái tim nhìn dễ cưng vô cùng. 
Chậc, kể ra mới thấy trường tôi đúng đẹp tuyệt cú mèo. Chỉ cần đứng trong khuôn viên trường thôi, thêm một cái flycam là thấy mình đang ở trong thước phim thanh xuân vườn trường rực rỡ và trong trẻo nào đấy rồi.
Tất nhiên, ờ, là nhân vật quần chúng.