Chương 32: Người yêu cũ

Tùy Chỉnh

Chương 32: Người yêu cũ
Edit: Gián cung đình
Beta: RedHorn
Phân bố của tổ bắn tỉa quân Hàn đã được Duẫn Phong và Kỷ Niệm nắm rõ trong lòng bàn tay, nhanh chóng công phá vô cùng hoàn mỹ.
Thậm chí các tay súng bắn tỉa không biết mình bị nhắm lúc nào, Duẫn Phong và Kỷ Niệm cứ như bóng ma quỷ mị rất nhanh bắn rụng cả đám rồi lại biến mất.
Giải quyết xong tổ bắn tỉa, Duẫn Phong mang binh tiếp tục xâm nhập doanh trại quân địch.
Mà lúc này trời cũng đã hửng sáng, tia nắng ban mai chậm rãi tản ra, lặng yên bao phủ hòn đảo nhỏ.
Mạc Tiểu Lý nghe Duẫn Phong và Kỷ Niệm dùng tiếng Hàn lưu loát nói chuyện, không khỏi ước ao: "Duẫn đội và Kỷ đội, hai người rốt cuộc biết bao nhiêu thứ tiếng?"
Duẫn Phong giơ tay chỉ 9, còn Kỷ Niệm là 7.
Mạc Tiểu Lý há hốc mồm: "Không thể nào, các cậu học hết nhiêu đó sao?"
Duẫn Phong bĩu môi: "Cái tên Nhân yêu cậu muốn theo đuổi à, học ngoại ngữ là chuyện thống khổ nhất mà tôi phải trải qua."
Kỷ Niệm khẽ cười: "Độc nha, có vẻ cậu học không phải 9 thứ tiếng chứ?"
Duẫn Phong rầu rĩ nói: "Tôi nói là thông thạo chỉ có 9 loại ..."
Mạc Tiểu Lý lần thứ hai bội phục Duẫn Phong sát đất.
Bọn họ ẩn nấp nghỉ ngơi gần mười phút, Chu Lâm Lâm hồi báo tình hình chiến đấu ở bãi biển cho Duẫn Phong nắm rõ.
"Đội 2 có hơn phân nửa người đã quang vinh 'chết trận', tổn thất của đội 4 cũng không sai biệt lắm. Đội 1 và đội 3 tổn thất chỉ hai phần. Chúng ta đã thành công cướp được bãi đáp, cứ điểm mặt trận bãi biển của Hàn quân đã bị chúng ta bắt hết." Chu Lâm Lâm báo cáo tình huống: "Độc nha, bên kia các cậu sao rồi?"
Duẫn Phong ung dung trả lời: "Tèo mất hai tay bắn tỉa, đột kích thành công tổ bắn tỉa của Hàn quân, chuẩn bị bắt bộ tư lệnh bên này."

Chu Lâm Lâm cười hắc hắc: "Chúc các cậu chém đầu thành công nhá. Được rồi, còn hai mươi phút, tiểu đoàn 1 và 3 cùng người Nhật sắp tới, các cậu nói chúng ta làm gì nghênh đón bọn họ đây?"
Duẫn Phong cong môi. nói: "Lấy một khuôn mặt thiệt đẹp trai đi đón bọn họ cho họ lặng yên trong gió tí ~"
Chu Lâm Lâm phì cười: "Cậu thật ác mà!"
Duẫn Phong lầm bầm: "Cơm nắm, nói chuyện đàng quàng nhá, tôi ác lúc nào?"
Chu Lâm Lâm ho khan một tiếng: "Ma giáo giáo chủ bất cứ nơi nào cũng đều thi triển sự độc ác ..."
Duẫn Phong nhíu mi, trầm giọng nói: "Ồ? Xem ra là nhà ngươi vẫn chưa hiểu rõ trẫm, để tìm thời gian chúng ta thẳng thắn thành khẩn đối mặt nhau tìm hiểu giao lưu chút ha?"
Chu Lâm Lâm lệ rơi đầy mặt: "....Hoàng thượng! Nô tài biết sai rồi! Nô tài có tội!"
Nghe Duẫn Phong dùng các câu từ vô nhân đạo quấy rối Chu Lâm Lâm, các chiến sĩ cả người giật giật, miệng thiếu chút nữa sùi bọt mép.
Bọn họ rốt cuộc đến từ hành tinh nào vậy! Thời điểm khẩn trương thế này mà còn đùa giỡn được, đây chắc không phải người địa cầu đâu! Mọi người nhất trí ở trong lòng gào thét.
Thật ra Dương Đông Lôi và Kỷ Niệm vẫn giữ được bình tĩnh, bởi vì hai người hiểu rõ, Duẫn Phong và Chu Lâm Lâm chính là hai tên ngốc nổi tiếng trong cảnh cục.
Nghỉ ngơi xong, tiểu tổ ngắm bắn một lần nữa chuẩn bị tiếp tục đi tới.
Mấy phút sau, Chu Lâm Lâm phát tin tức: "Í đù má! Băng thứ, tôi tìm được một phần thông tin bên quân Hàn, lúc phân tích tôi phát hiện ra một chuyện rất thú vị."
Không ngờ bị chỉ mặt điểm danh, Kỷ Niệm nhướng cao đôi lông mày, chậm rãi hỏi: "Chuyện gì?"
Chu Lâm Lâm cười ngây ngô một hồi mới trả lời: "Tư lệnh của Hàn quân đóng ở đây là người yêu cũ đó nhá ~"
Nghe lời hắn nói vậy, Kỷ Niệm thả chậm bước chân: "Hả? Cái gì cũ?" Ngộ ha, cậu có người yêu cũ hồi nào sao cậu không biết.
Không cần Chu Lâm Lâm mở miệng, Duẫn Phong chất vấn Kỷ Niệm: "Cậu khi nào có tình cũ hả?"
Kỷ Niệm suy nghĩ chút, lắc đầu: "Không có...Cậu đó Độc nha, cậu quá đáng lắm, phản ứng thế này là sao? Đáng lẽ cậu phải kích động một chút chứ?"
Duẫn Phong nhìn y, rồi ngượng ngùng mở miệng: "Vì sao tôi phải kích động?"
Được rồi, Kỷ Niệm quên mất, tình cảm của Duẫn Phong tương đương với giá trị âm.
Kỷ Niệm không muốn truy xét thái độ của Duẫn Phong nữa, cậu nói với Chu Lâm Lâm: "Cơm nắm, cậu nói rõ tình cũ kia là ai đi."
"Không thú vị gì hết trơn, phản ứng của Độc nha càng không thú vị! Cậu không hiếu kỳ tình cũ của Băng thứ là ai hả tên kia?" Chu Lâm Lâm không trả lời Kỷ Niệm, mà hỏi ngược lại Duẫn Phong.
Duẫn Phong vừa yểm hộ cho Kỷ Niệm vừa bình tĩnh nói: "Cậu ấy từ nhỏ đã ở bên cạnh tôi, cậu ấy có hay không có tình cũ thì tôi là người rõ nhất. Cậu hà tất gì phải bắt chẹt tôi như vậy, không nổi đâu."
Nghe Duẫn Phong trình bày như vậy, Kỷ Niệm không tránh được thở dài một hơi. Quả nhiên là phong cách của Duẫn Phong.
Các đội viên còn lại thì thấp thỏm, Đại đội trưởng đang cãi nhau chuyện tình cảm? Còn là với Kỷ đội? Vô luận là người, chỉ cần không cẩn thận biết được nội tình thì coi chừng bị diệt khẩu đó nhaaaaaa.
Cả đám hoảng loạn bất an, vì sao tui lại có Đại đội trưởng như vậy hả ông trời ơi!!!
Chu Lâm Lâm phát hiện muốn đấu Duẫn Phong phải xuất lực nhiều lắm, hiển nhiên công lực của mình vẫn chưa đủ, nên đành thôi. An ủi mình một hồi, hắn liền nghiêm chỉnh nói: "Các cậu chuẩn bị đi bắt Tổng tư lệnh quân Hàn là Phác Nguyên Bân."
Vốn nghĩ sẽ có đại nhân nào đó sẽ có phản ứng mãnh liệt, nào ngờ trong micro chỉ là một mảng yên tĩnh, phản ứng gì cũng không có.
Chu Lâm Lâm muốn nói tiếp thì Kỷ Niệm lên tiếng: "À, tôi nhớ rồi, thì ra là Tiểu Bân."
Khóe miệng mọi người co quắp, không ngờ nãy giờ im lặng là do Kỷ đại nhân đang ráng nhớ ai có thân phận là tình cũ đó?
Sau đó Duẫn Phong nhịn không được cười ha hả: "Hèn chi dễ dàng công phá như vậy, thì ra là bại tướng vạn năm dưới tay Băng thứ."
Dương Đông Lôi nãy giờ không lên tiếng nói một câu: "Độc nha, lời này của cậu ác quá đó."
Duẫn Phong: "..."
Chu Lâm Lâm hừ lạnh: "Thế nào đi chăng nữa thì hắn cũng là Tổng tư lệnh trẻ tuổi đẹp trai nhất bên quân Hàn, các cậu chế nhạo hắn như vậy, thật sự không nhân đạo mà."
Duẫn Phong cười: "Cơm nắm, tôi biết cậu vừa ý người ta nhá."
Chu Lâm Lâm lập tức phản bác: "Tôi mới không có!"
Kỷ Niệm không quan tâm Chu Lâm Lâm và Duẫn Phong đang ba hoa, chỉ lẩm bẩm nói: "Nếu Tiểu Bân biết chúng ta úp sọt hắn, không biết phản ứng của hắn sẽ thế nào nhỉ ..."
Mạc Tiểu Lý bên cạnh kích động nói: "Băng thứ, tôi sẽ bảo vệ cậu!"
Kỷ Niệm nhìn hắn, ôn hòa cười: "Được, hi vọng sẽ không biến thành tôi bảo vệ cậu."
Mạc Tiểu Lý: "..."
Duẫn Phong dùng kính viễn vọng quan sát một hồi rồi lên tiếng: "Lần này chúng ta sẽ dương đông kích tây, cùng nhau hành động dễ bị gangbang lắm."
Kỷ Niệm lập tức hiểu ý, sau đó giơ ám hiệu nói rằng mình sẽ là người an bài trận cục, ngoài Duẫn Phong thì những người còn lại không hiểu ám hiệu của Kỷ Niệm nghĩa là gì. Người khác không hiểu là điều đương nhiên, bởi vì đây là ám hiệu riêng do Vùng cấm bọn họ sáng tạo ra.
Duẫn Phong cũng ra ám hiệu với Kỷ Niệm, khi tác chiến hai người không giao tiếp, khiến mọi người không khỏi ước ao vì sự ăn ý phối hợp của bọn họ.
"Nghe đây, tôi và Độc nha ẩn nấp tiến vào. Các cậu yểm hộ chúng tôi, cố gắng hết sức hấp dẫn hỏa lực, để bọn họ tưởng chúng ta là một nhóm nhiều người." Kỷ Niệm nói với mười tay súng bắn tỉa còn lại: "Nên làm thế nào thì các cậu hẳn tự hiểu nhỉ? Độc nha đã dạy các cậu cái chiêu lay động địch nhân đấy."
Được Kỷ Niệm nhắc nhở, cả bọn như bừng tỉnh đại ngộ.
"Cứ giao cho chúng tôi!" Đám Mạc Tiểu Lý tự tin mười phần nói.
"Nhớ kỹ, các cậu muốn giằng co thì phải dụ địch thật tốt." Duẫn Phong nhắc nhở.
Tất cả gật đầu, ghi nhớ sự hướng dẫn của Duẫn Phong và Kỷ Niệm.
"Mười người các cậu sẽ do Nhân yêu, A ba la và Lưu thủy chia nhau chỉ huy hành động, có tình huống dị thường nào phải báo cho tôi ngay lập tức." Duẫn Phong giao phó công việc.
"Tôi là Yêu nhân..." Mạc Tiểu Lý vẫn chưa từ bỏ ý định sửa lại tên mình.
"Độc nha, cậu yên tâm, chúng tôi biết cách phải làm gì." Lưu thủy nghiêm túc nói.
"Chúng tôi nhất định sẽ yểm hộ thành công cho các cậu."A ba la nói với Duẫn Phong và Kỷ Niệm.
Giao việc rõ ràng xong, Duẫn Phong và Kỷ Niệm liền rời khỏi nơi che chắn, ven theo đường biển đi đến chỗ Bộ tư lệnh của quan Hàn đang ẩn nấp.
Mười người còn lại cũng chia nhau hành động, dốc hết toàn lực yểm trợ cho hai vị đội trưởng.
Theo ánh mặt trời chậm rãi ló dạng ở phương đông, bọn Duẫn Phong lần thứ hai bắt đầu khai hỏa.
Hoàn chương 32