Chương 2: Bữa ăn

Tùy Chỉnh

Douma bước ngang qua chàng trai, nâng đỡ cô gái lên, nở một nụ cười đầy lịch thiệp: "Chào buổi tối! Quý cô xinh đẹp. Có thể cho ta hỏi đây là đâu? Được không?".
Dù có là tên điên nhưng không thể bỏ qua khuôn mặt đẹp trai này được. Trước mắt cô gái như hóa thành bong bóng màu hồng, mặt cô đỏ lên, tim đập thình thịch, ngơ ngác để Douma nâng lên.
Ah~ Đẹp trai quá ~ Phải làm sao đây~
"Đây... đây là quận 11, Tokyo, Nhật Bản"- Giọng lắp bắp trả lời.
"A. Vậy đây là thời Taishō sao?"- Douma chú ý tới cách ăn mặc mới lạ của hai người.
"Không. Bây giờ là thời kỳ Heisei rồi. Thời Taishō đã qua trăm năm rồi"- Cô gái nghi hoặc trước câu hỏi của Douma, anh đẹp trai này mới từ trên núi xuống sao?
Douma suy tư, hắn đây là xuyên đến tương lai sao? Phúc lợi gì đây?
Chàng trai bị ngó lơ nãy giờ trông rất buồn bực, khi thấy cô gái đỏ mặt với tên kia thì lại tức giận hơn. Rõ ràng cô là bạn gái của gã mà bây giờ lại dám tình nồng mật ý với người khác ngay trước mặt gã sao.
Mắt thấy rõ ràng hai người kia như muốn dính lại với nhau, máu nóng dâng lên tới não, gã xông đến nắm lấy vai Douma, chửi đổng lên.
"Mày là thằng nào? Mau buông bạn gái tao ra! Có tin hay không tao đập...".
Lời nói chưa dứt, cảm giác đau đớn lan tràn khắp toàn thân, chàng trai không thể tin được nhìn cánh tay xuyên qua lồng ngực mình. Máu bắt đầu từ miệng chảy ra, hai mắt trợn ngược ngã ra đất, chết không nhắm mắt.
Khiếp sợ trước cảnh giết người trước mắt, cô gái trừng mắt , khuôn mặt tái nhợt vặn vẹo lại, định hét lên thì bị Douma bịt miệng lại.
Douma đưa ngón trỏ dính máu lên miệng, đôi mắt cong lên, miệng cười để lộ đôi ranh năng, nói: "Suỵt! Yên lặng nào quý cô xinh đẹp. Sẽ thật rắc rối nếu cô kéo thêm nhiều người vào đây"- Douma nghiêng nghiêng đầu rồi nói tiếp: "Ta không có đủ thời gian để giải quyết bọn chúng, mà ta lại không thể ăn hết chúng được, ta không muốn bị bội thực đâu. Chắc cô cũng không muốn bị như thế, phải không nè?".
Cô gái sợ hãi, cô bắt đầu khóc, hai tay nắm chặt lấy tay Douma vùng vẫy muốn thoát ra mà không được. Cô không ngờ sức của hắn mạnh đến nổi cô cứ ngỡ quai hàm của mình đã bị bóp nát.

"Ưm... ưm..."- Cô chú ý đến lời hắn nói, ăn?, ăn thịt người? Hắn là quỷ ăn thịt!!! Cô gái bắt đầu tuyệt vọng, vùng vẫy dữ dội, tay chân đều đấm đá lên người Douma nhưng vẫn không thể thoát khỏi cánh tay như gọng kiềm ấy.
Mắt cô dại ra, mặt đã đẫm đầy nước mắt, không lẽ cô phải chết ở chỗ này sao? Cô không muốn... Tại sao mọi chuyện lại xảy ra như thế này?
"Nào nào, đừng khóc chứ. Làm dơ hết khuôn xinh đẹp này thì sao"- Douma gạt hết nước mắt trên mặt cô gái và hiển nhiên máu trên tay hắn cũng dính hết lên mặt cô.
Mùi máu xộc thẳng vào mũi, là máu của bạn trai cô, cô tuyệt vọng nghĩ. Thế là hết...
"Thấy quý cô đây rất yêu bạn trai của mình, vậy thì ta tác hợp giúp hai người nhé, ta ăn cô được không? Để con đường hoàng tuyền của cậu ta không cô đơn. Chà chà, ta mong rằng kiếp sau hai người vẫn có thể yêu nhau như vậy. Mà chắc cô không muốn nhìn cảnh bạn trai mình bị ăn thịt đâu nhỉ? Vậy, xin phép cho ta ăn cô trước nhé!"- Nở nụ cười đầy dã tính, Douma nói là làm, hắn há miệng để lộ đôi răng nanh sắc bén.
*Phập*
...
Từ sâu trong con hẻm truyền đến từng đợt mùi máu tươi nồng nặc. Nếu ai đi vào đây thì cũng sẽ phải khiếp đảm mà hét lên.
Giữa những bãi máu loang lỗ, Douma ngồi xổm ở đấy, miệng còn đang gặm một cánh tay không rõ là của ai trong cặp đôi xấu số kia.
Trận chiến bên kia không biết ra sao rồi. Thượng huyền quỷ đã muốn chết toàn bộ chỉ còn mỗi Kokushibou-dono, chắc hắn sẽ không sao.. nhỉ?
Douma thở dài nghĩ.
Muzan-sama sẽ nghĩ gì khi biết hắn chết bởi vì... ngộ độc thức ăn đây. Ah, trời ạ. Hắn không muốn nhìn thấy biểu tình của ngài ấy đâu... xấu hổ quá đi...
Để giải quyết nỗi buồn, hắn quyết định ăn tiếp, chén một bửa no nê.
Huh? Có thứ gì đó đang đến. Không phải con người...
Mang tâm trạng chào đón, Douma xoay người về hướng ấy.
"Chào buổi tối, anh trai, ăn ngon miệng chứ?"