Chương 3: Eto

Tùy Chỉnh

Eto đang trên đường đến địa bàn của Aogiri, có một cuộc họp sắp diễn ra, có vẻ như họ đã có được vài thông tin về Kamishiro Rize. Người đàn bà đó thật biết chạy trốn, mất mấy tháng mới có thể tìm được cô ta.
Khi đi ngang một con hẻm, Eto ngửi được một mùi máu nồng nặc. Có một quỷ ăn thịt ở đây sao, nhưng đây không phải thời gian đi săn của Aogiri. Vậy chỉ có thể là những con quỷ từ nơi khác, họ không biết quận 11 là địa bàn của Aogiri sao?
Mang lòng hiếu kì, Eto liền đi vào con hẻm. Dù sao vẫn còn sớm cho đến khi cuộc họp bắt đầu.
Càng đi vào mùi máu càng nồng hơn, khi tới nơi Eto phát hiện có một người đàn ông đang ngồi xổm giữa một bãi máu nhìn về phía cô mà cười cười. Hắn biết cô tới sao?
Để đáp lại, Eto cũng cười, nói: "Chào buổi tối, anh trai, ăn ngon miệng chứ?".
...
Douma nhìn người trước mặt, ngoại hình khá thấp bé giống trẻ con. Những dải băng quấn toàn bộ cơ thể, với một chiếc áo choàng rách màu hạt dẻ và đôi tai rủ xuống trên đầu, có một chiếc khăn hoa được quấn quanh cổ. Nghe giọng thì chắc chắn là con gái.
Mùi của cô gái này khá kì lạ, không có mùi của con người nhưng lại không phải quỷ giống hắn. Nhưng mà, trông cô ta rất ngon miệng. Thật muốn ăn tiếp!
*Liếm môi*
Trong khi Douma đang đánh giá mình thì Eto cũng đánh giá ngược lại.
Không phải con người cũng không phải quỷ hút máu. Hắn là thứ gì vậy? Từ trước tới nay cô chưa gặp ai giống như hắn.
Đôi bên ăn ý mà trầm mặc nhìn đối phương. Đến khi Douma mở miệng cất lời đầu tiên đánh tan sự yên tĩnh giữa hai người bằng một giọng điệu ngã ngớn.

"Xin chào, cô bé! Ban đêm ra đường mà không có cha mẹ bên cạnh thì rất nguy hiểm đấy, không cẩn thận gặp quỷ thì nguy".
'Cô bé? Hắn nói mình?' Mặc dù bề ngoài cô rất giống trẻ con nhưng nghe ngữ điệu của hắn thật quá đáng ghét rồi.
"Ah! Anh trai nói rất đúng. Nhưng mà em lỡ gặp phải rồi, có một con quỷ đang ở trước mặt, không phải sao?"
"Cũng phải ha!"- Douma làm ra vẽ mặt ngạc nhiên, sau đó nhìn Eto, nói: "Mà nè. Bé không phải con người đúng không? Vậy bé là thứ gì vậy?".
"Ngạ quỷ, ngươi đã từng nghe qua chứ? Tuy bề ngoài bọn ta không khác gì con người nhưng chế độ ăn và cấu tạo cơ thể không hề giống con người. Và tất nhiên, bọn ta sinh sống bằng cách ăn thịt người, nên được xem là đại họa của nhân loại. Mặc dù thấy ngươi cũng ăn thịt người"- Eto chỉ chỉ cái đống dưới chân Douma, nói tiếp: "Nhưng ngươi không phải ngạ quỷ , ta nói đúng chứ?"
Ngừng một lát, Eto lại nói tiếp: "Hơn hết, bề ngoài của ta tuy rất giống trẻ con nhưng ta đã hơn 20 tuổi rồi đấy, thưa quý ngài đây".
Douma- bề ngoài 20 thực chất đã vài trăm tuổi - nhướng mày nhìn Eto. Chắc hẳn hắn không nên nói ra tuổi thật, nếu không cô bé sẽ đã kích lắm đây.
"Ngạ quỷ?"- Douma chú ý đến lời nói của Eto.
"Phải".
"Có vẻ giống loài hai chúng ta có nhiều điểm giống nhau nhỉ! Nhưng con người thường gọi bọn ta là quỷ (鬼, Oni), không phải ngạ quỷ (喰種, gūru) như các ngươi".
"Oni? Theo những gì mà ta biết thì oni là một loài quỷ chỉ xuất hiện trong những câu chuyện cổ xưa. Ta nghĩ đó chỉ là truyền thuyết"- Eto suy tư.
"Vậy thì cô có còn gặp ai khác giống ta không?"- Douma chú ý đến lời nói của Eto.
"Không".
Douma im lặng. Nơi này chỉ có một mình hắn, cùng là Nhật Bản nhưng khác thời gian. Nếu đã không phải tương lai, vậy hắn đang ở đâu đây?
Nhìn Eto, Douma quyết định tạm gác chuyện này sang một bên: "Mà nè. Ta tên Douma, cô tên gì vậy?".
Eto: "...".
Douma: (^∀^)
"Eto".
"Được rồi, Eto-chan".
"Ngươi có thể gọi Eto-san".
"Eto-chan~~~".
"..."- Mặc dù khuôn mặt bị dải băng bao lại không nhìn thấy biểu hiện trên mặt nhưng Douma đoán Eto đang muốn nổi điên rồi.
Eto trầm mặc nhìn Douma, người này đột nhiên xuất hiện ở đây. Hắn nói hắn là oni, nhưng trước tới nay cô hoàn toàn không gặp bất cứ ai giống như hắn.
Sự xuất hiện của hắn có ý nghĩa gì? Hơn hết là có gây nguy hiểm cho quỷ hút máu hay không?
Suy nghĩ hồi lâu Eto liền quyết định.
"Douma-san, ngươi có muốn gia nhập Aogiri Tree không?".
Đặt hắn trong tầm mắt thì sẽ dễ dàng quan sát hơn. Không phải sao?