Chương 4: Gia nhập

Tùy Chỉnh

"Aogiri Tree? Đó là gì?".
Eto nghi ngờ nhìn Douma, tên này quả nhiên đến từ chỗ khác, chậm chạp trả lời: "Aogiri là một tổ chức tồn tại để tạo ra một thế giới tốt đẹp hơn cho loài ngạ quỷ, một thế giới mà trong đó ngạ quỷ có thể sống cởi mở và tự do. À, chắc ngươi không biết. CCG, một ủy ban chống quỷ ăn thịt, đào tạo ra những thanh tra- mà bọn ta gọi là bồ câu -nhằm chống lại sự tàn sát con người của quỷ ăn thịt. Và đó là kẻ thù của toàn bộ loài quỷ".
"Ồ! Thật thú vị! Được thôi, ta sẽ gia nhập, chắc hẳn sẽ rất vui đây!"- Douma cảm thấy vô cùng hứng thú.
Eto liếc mắt nhìn Douma, cô tự hỏi không biết đây có phải là quyết định đúng đắn hay không? Đâm lao thì phải theo lao thôi, cô tự cảm thấy mời hắn gia nhập cũng không có gì xấu.
Eto dẫn đường cho Douma theo con đường tắt để tránh gặp phải bọn bồ câu đi tuần tra. Douma nhìn kiến trúc nhà cửa nơi đây rất khác so với nơi mà hắn ở. Có lẽ hắn phải ở nơi này dài dài rồi.
Một lúc sau thì hai người cũng tới được địa bàn của Aogiri. Trước mắt hắn là một mảnh đất trống với những tòa nhà lớn san sát nhau đã bỏ hoang được bao quanh bởi những cánh rừng và biển . Nơi đây là căn cứ của Aogiri tại quận 11.
Douma đánh giá căn cứ, một nơi tồi tàn, không như chỗ hắn ở lúc trước, hắn nghĩ thế.
"Đi vào thôi"- Eto nói.
...
Hai người đi đến trước một căn phòng, lúc này cuộc họp vẫn chưa bắt đầu. Mà trong phòng, ngoài hắn và Eto ra còn có hai người đàn ông đeo mặt nạ đang đứng cuối phòng và hai người đó cũng chú ý đến hắn.
Eto tiến lên phía trước và bọn họ nói chuyện khá lâu, là đang nói về hắn.
Một lúc sau, ba người có vẻ đã nói xong và đồng loạt nhìn về phía Douma vẫn còn đứng ở cửa. Thấy họ nhìn mình, Douma liền cười, nâng tay vẫy vẫy tỏ vẻ chào hỏi và tiến lại gần.
Lúc này, người đàn ông tóc trắng bước lên trước một bước nhìn thẳng vào Douma, nói: "Mọi chuyện ta đã nghe Eto kể hết. Ta tên Tatara, người bên cạnh ta là Noro. Nếu Eto đã muốn ngươi gia nhập thì ta rất hoan nghênh ngươi, Douma-san"- Ngưng một chút, Tatara đánh giá Douma từ trên xuống rồi nói tiếp: "Mặc dù không biết ngươi mạnh ra sao, nhưng nếu ngươi có bất kì sự nguy hiểm nào đối với loài quỷ ăn thịt thì ta chắc chắn sẽ giết chết ngươi".
Douma lúc này có thể cảm nhận thấy sát khí của Tatara, hắn liếm môi đầy thích ý.

“Được thôi, Tatara-san~”.
Tatara híp mắt nhìn Douma, làm lơ giọng điệu ngã ngớn của hắn: “Và giờ, ta muốn nhìn thấy thực lực của ngươi. Đấu cùng ta một trận đi Douma-san”.
Dứt lời, không để Douma nói lời nào, Tatara đã nhanh chóng tiếp cận, dễ dàng tung một cú đấm xuyên qua lồng ngực Douma. Hắn yếu thế sao- Tatara nghĩ vậy. Nhưng ngay sau đó, một ánh sáng chớp nháy, Tatara như cảm nhận được điều gì,hắn liền nhảy ra xa Douma.
Tatara sờ trên mặt mình, có một vết cắt trên đó, máu chảy ra nhưng mau chóng liền lại. Hắn nhìn về phía Douma thì thấy Douma trên tay đang cầm một cặp quạt màu vàng, có khắc họa hình bông sen trên mặt quạt và một chuỗi dây màu ngọc bích treo phía cán quạt. Tatara cảm thấy nếu như khi nãy hắn mà không tránh thì cái đầu của mình đã bị cắt rớt rồi.
Mà hắn lấy cặp quạt đó từ đâu ra vậy? Nó ắt hẳn là vũ khí của Douma và nó có thể làm hắn bị thương sao? Những vũ khí bình thường không thể nào gây ra thương tổn đối với ngạ quỷ ngoại trừ quinque.
Lỗ thủng trên lồng ngực Douma theo tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy mà liền lại như thể chưa hề có vết thương nào trên đó vậy.
Hứng thú đối với Douma của Tatara được khơi ra, tròng mắt hắn chuyển từ trắng sang đen, đôi đồng tử màu đỏ, kagune xuất hiện phía sau, nó trông giống một cái đuôi dài đỏ như máu, mỏng, xương và đầu của nó là một mũi nhọn, kagune hung mãnh quất về phía Douma.
Douma ngạc nhiên khi thấy biến hóa của Tatara, hắn liếm môi mỉm cười ranh mãnh. Hóa ra đây là hình dạng của ngạ quỷ trong lời của Eto-chan.
Douma dùng quạt đỡ lấy kagune, hắn thấy được sức nặng của kagune, tên phía trước rất mạnh, điều này khiến hắn càng hưng phấn hơn. Tay dùng lực hất kagune ra, dùng tốc độ nhanh mà nhanh chóng tiếp cận Tatara.
Eto và Noro đứng ngoài cuộc chiến nhàm chán xem hai người kia đánh nhau, mắt thấy Douma dùng quạt cắt đứt một đường lên kagune của Tatara và cuộc họp sắp bắt đầu, Eto liền hô lên: “Dừng lại”.
Hai người đàn ông tư thế như thể sắp nhào vào nhau nghe vậy liền dừng lại và nhìn Eto.
“Cuộc họp sắp bắt đầu rồi, những người khác cũng sắp đến rồi đấy”- Eto nhắc nhỡ Tatara.
Tatara gật đầu, đối với Douma đưa tay ra và nói: “Hoan nghênh gia nhập, Douma-san”.
Douma cũng cười và nắm lấy tay Tatara: “Cám ơn, Tatara-san”.
Trong trận đấu, hai bên đều không hoàn toàn xuất hết lực ra, như thể muốn giữ lại con át chủ bài của chính mình và nhận thấy người dối diện mình cũng như thế. Hai người ngoài mặt đều mỉm cười không muốn nói ra điều đó, giống như có một dòng điện vô hình xẹt cháy giữa hai người.