46

Tùy Chỉnh

"taehyung ah, em nhớ anh quá đi mất !"
bạn làm nũng trước màn hình điện thoại.












"sao đấy ? khuya rồi bé ngủ sớm đi, mai anh lại sang chơi với bé nhé ?"
taehyung vuốt vuốt mái tóc mềm mại.









"nhưng mà em cứ bị nhớ anh ý, không thể ngủ nổi..."
bạn bĩu môi, rưng rưng nước mắt. hôm nay bạn bị điểm kém, nên là nhớ anh lắm ý !











"ơ này ! sao bé lại khóc ? thôi nhé, nín đi, anh xin lỗi mà !"
anh hoang mang lên giọng an ủi bạn.











"không, em mới phải xin lỗi, khuya rồi là lại còn gọi làm phiền anh..."
t/b buồn tủi, cúi gằm mặt xuống.














"thôi nào, bé đừng nói thế, em chẳng bao giờ làm phiền anh hết. hay bây giờ anh sang với em nhé ?"









"thôi ạ, như thế thì mệt lắm, 2 giờ sáng rồi chứ có phải sớm đâu"
bạn xua tay phủ nhận.












"vậy em đặt điện ở bàn ấy, anh hát cho em nghe, khi nào em ngủ anh sẽ tắt đi ?"
taehyung tươi cười nhìn bạn.















"thật ạ ? anh hát cho em nhé ?"















"thật chứ, anh sẽ hát cho bé con nghe"