47

Tùy Chỉnh

taehyung và em đang đi bộ ra siêu thị, em tự nhiên lại dở chứng thèm ăn bánh gạo phô mai.
khổ nỗi là nhà lại vừa hết phô mai xong.















"aigoo, sao mua nhiều thế ? ăn có hết không mà lắm vậy ?"
"thì cứ mua, mình để dành ăn dần"















"đồ con lợn !" anh lè lưỡi trêu chọc em.
"nào ! em không thích đâu" em bực mình đánh vào vai anh một cái.
"không thích thì kệ, đồ t/b lợn !"















taehyung toàn trêu em cáu mãi thôi















"ơ ? sao em lại bỏ lại ?" anh thắc mắc khi thấy em đặt lại mấy gói bimbim lên kệ.
"..." em chẳng phản ứng, cứ tiếp tục bỏ lại















"này, t/b, giận anh à ?" taehyung vuốt vuốt mái đầu em.
"không ạ" em giận thật nhưng mà cứ giấu.
















"thôi mà, bé cho anh chin nhỗi nhớ ?"
anh phụng phịu ôm em, tay còn xoa lưng em nữa.




















"ai bảo anh suốt ngày trêu em thôi, anh chẳng nhường nhịn em tí gì cả"
bạn uất ức, mắt cứ ngấn nước í.














"được rồi, bé đừng khóc, lỗi tại anh hết, bé đáng yêu quá nên anh mới trêu thôi."
"..."
"đừng khóc nữa nhé ? anh xót thật đấy"























đúng là chả bao giờ giận nổi cái con người này !




















































chúc mừng 7 năm bên nhau ( ˘ ³˘)