12. Lễ Vật

Tùy Chỉnh

   Thủy Vĩ (Sa Pa ngày nay) là khu vực đồi và cao nguyên nằm ở phía Tây Bắc lãnh thổ Đại Việt. Người dân địa phương chủ yếu xẻ núi làm ruộng bậc thang hay lên rừng đốt nương làm rẫy, số ít làm buôn bán cùng săn bắt.
   Thủy Vĩ không có đồng bằng nhiều lắm, bù lại đồi núi rừng rậm rất phong phú. Núi đồi xanh mướt nối tiếp nhau nhấp nhô trải dài đến tận bầu trời xanh thẳm, mang trong mình nguồn sống vô cùng vô tận chẳng bao giờ chấm dứt. Rừng già ngàn năm uy nghi sừng sững, ẩn chứa vô biên báu vật vô giá của thiên địa.
   Một con ngựa tía thảnh thơi gặm cỏ. Độc nhất một sinh vật khác biệt nổi bật trên cả một miền sắc xanh. Gần đó lạc lõng đứng một gốc cây cổ thụ to lớn, rễ cây già cỗi thâm lại, chui sâu vào đất, cành lá xum xuê vĩ đại, tưởng chừng ôm trọn cả bầu trời, đến nỗi dưới bóng cây cũng là một thế giới khác. Nguyệt Hàn trên người vẫn là y phục bộ hành lam y, làm nổi bật lên nét ôn hòa, nhã nhặn vốn có, nằm thảnh thơi dưới gốc cây, ánh mắt toàn bộ hướng về trên người ngựa tía kia.
   Thân hình Xích Mã cao lớn tám thước, vạm vỡ. Cơ thể mang theo khí chất uy phong, lẫm liệt khác hẳn với những con ngựa thông thường khác, tưởng chừng như ngựa chiến của một vị Tướng quân vĩ đại. Tính tình cơ hồ có linh tính, không phải ai cũng có thể gần được. Còn nhớ ngày mới được Trưởng thôn giao coi sóc Xích Mã, Nguyệt Hàn đã ăn biết bao "mướp đắng" mới có thể chạm vào Xích Mã. Vậy mà hắn nghe nói, Xích Mã ngay từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy Tiểu thư đã lập tức cúi đầu, đến Trưởng thôn cũng không dễ dàng như vậy. Cẩn thận ngẫm nghĩ, Nguyệt Hàn càng lúc càng cảm thấy Tiểu thư nhà hắn quả thật không phải người thường. Mà thật thế, nữ tử bình thường bằng tuổi nàng đã có thể có một thân thành tựu khiến người người kinh hách như vậy sao?
   Loạt xoạt có tiếng giẫm lên cỏ, Nguyệt Hàn cảnh giác quay đầu, lập tức trong mắt toàn bộ đều hóa ấm áp. Một thân tố y đơn giản không mang theo bất kì đồ trang sức gì, Nguyệt Nhã trên tay cầm một giỏ trúc từ từ bước lại gần.
   "Nguyệt Hoa cô nương nấu chút canh, bảo ta mang đến cho ngươi."
   Nguyệt Hàn híp mắt nhìn Nguyệt Nhã cúi đầu không nhìn hắn, khóe miệng không kìm được mà giương cao: "Nhã Nhã..."
   Quả nhiên, đúng như Nguyệt Hàn suy tính, khuôn mặt "đơ thâm niên" của Nguyệt Nhã nháy mắt bạo hồng, tay cầm bát canh cũng run nhè nhẹ. Nguyệt Hàn trong lòng càng vui vẻ, thậm chí cười đã ra tiếng.
   "Mau... mau uống!" - Nguyệt Nhã vội đánh trống lảnh.
   Nhận bát canh, ánh mắt từ đầu đến cuối chưa từng rời khỏi Nguyệt Nhã dù chỉ một giây, Nguyệt Hàn một hơi uống hết, vị canh hơi đắng nhưng trong lòng hắn lại cảm thấy ngọt tựa như nước mía. Nguyệt Nhã vươn người định tiếp lấy bát không, ai biết được Nguyệt Hàn đột nhiên rụt tay lại khiến nàng bắt hụt, cả người đổ vào lòng nam tử. Ngộ ra mình bị trêu chọc, Nguyệt Nhã mặt đỏ bừng bừng cố duy trì bình tĩnh chống người dậy, thế nhưng Nguyệt Hàn rất thức thời, cánh tay ôm chặt lấy thân thể Nguyệt Nhã làm nàng không dễ dàng được như ý nguyện.
   "Nhã Nhã!" - Nguyệt Hàn lại cất tiếng gọi.
   Mặt càng lúc càng đỏ, Nguyệt Nhã thấy đẩy Nguyệt Hàn không xong, tay càng lúc càng trở nên luống cuống: "Ngươi... mau buông tay... đang là ban ngày..."
   Nguyệt Hàn bật cười: "Hóa ra là nàng muốn ban đêm. Được, vậy tối nay ta đến cùng nàng."
   Nguyệt Nhã trừng mắt nhìn Nguyệt Hàn: "Không phải!" - Rõ ràng nàng không có ý đó.
   Nguyệt Hàn cướp thời cơ lén hôn một cái lên đôi môi thanh tú của Nguyệt Nhã. Nguyệt Nhã kinh ngạc đưa cả hai tay ngây ngốc che môi mình, mặt đỏ đến mức đã chẳng còn từ ngữ gì có thể hình dung được.
   Xen giữa giây phút ngọt ngào ngượng ngùng của hai người, một giọng nam rắn rỏi từ xa dội đến: "Nhã muội!" 
   "Biểu ca!" - Nguyệt Nhã hoảng hốt đẩy tay Nguyệt Hàn ra đứng bật dậy.
   Nam tử một thân y phục lục sắc chân gần như là đạp trên cỏ lao đến, bên hông đeo ngọc bội trắng, khuôn mặt có thể nói là tuấn tú nhưng không biết sao thần sắc lại rất khó coi: "Nhã muội! Muội về lúc nào? Thân thể vẫn tốt chứ?"
   Nguyệt Hàn nâng mắt nhìn nam tử trước mặt đầy mất hứng. Nam tử này tên Mạnh Thuận, chính là biểu ca (anh họ) của Nguyệt Nhã. Mạnh Thuận cùng một nhà Mạnh gia vốn là người từ Kinh Thành chuyển lên Thủy Vĩ này sinh sống đã được mấy chục năm, so với những người dân bản địa thì Mạnh gia có thể được coi là tầng lớp Trung lưu. Nhưng điều duy nhất làm Nguyệt Hàn bận tâm là tên Mạnh Thuận này có ý với Nguyệt Nhã.
   Trước mặt biểu ca từ nhỏ lớn lên cùng mình, khuôn mặt Nguyệt Nhã cũng có phần "cảm xúc" hơn: "Muội vừa về chưa lâu. Tất cả đều vô sự. Ở nhà bá phụ, bá mẫu vẫn khỏe chứ?"
   Mạnh Thuận mỉm cười đưa tay tự nhiên xoa đầu nàng: "Mọi người đều rất khỏe! Muội nếu lo lắng thì bây giờ về nhà xem mọi người một chút đi!"
   Nguyệt Hàn cau mày, hiển nhiên là rất không ưa động tác này của Mạnh Thuận. Chậm rãi đứng dậy, không hề khách khí gạt bỏ cái tay khó ưa của Mạnh Thuận ra khỏi Nguyệt Nhã, đồng thời Nguyệt Hàn cũng nở một nụ cười hòa nhã: "Mạnh huynh, đã lâu không gặp."
   "Ồ, Nguyệt Hàn ngươi cũng ở đây sao? Thứ lỗi ta không thấy!" - Mạnh Thuận nhướng cao mày, giả vờ giả vịt buông một câu.

   Đối lại, Nguyệt Hàn cười nhẹ: "Mạnh huynh dạo gần đây làm gì? Nguyệt Hàn vẫn nhớ mấy bận Mạnh huynh đua ngựa, kiếm cũng kha khá, không biết giờ còn hay không, Nguyệt Hàn nhàn rỗi cũng rất muốn tham gia."
   Nguyên là Mạnh Thuận tuy thật là người Mạnh gia nhưng lại không giống cả một nhà họ Mạnh cần mẫn làm ăn buôn bán, hắn chỉ đặc biệt ham mê ngựa cùng những thứ liên quan đến ngựa. Dù phụ mẫu đã nhiều lần khuyên bảo, thậm chí to tiếng mắng chửi, đánh đòn hắn, hắn cũng sẽ không vì vài quán trọ của nhà hay là việc có phần thừa kế hay không mà bỏ lỡ bất kì một cuộc đua hay một chuyến đi săn ngựa nào. Trước đây, rất nhiều lần Mạnh Thuận thắng được vị trí đầu tiên, hoan hỉ còn chưa đủ, phần thưởng chưa kịp vác về đến ngưỡng cửa đã ngay lập tức bị Mạnh Phụ (ông Mạnh) cầm roi đánh đuổi khỏi nhà, làm huyên náo khắp Châu Thủy Vĩ này.
   Biết là Nguyệt Hàn cố ý đả động đến chuyện cũ, Mạnh Thuận mặt đen lại, hừ mạnh một cái: "Ta gần đây bộn bề nhiều việc, đã sớm rời xa trường đua, đâu có thời gian nhàn tản như ngươi."
   Nguyệt Hàn cười càng thêm ôn hòa lại cũng lắc đầu nói: "Ồ, thật đáng tiếc, thật đáng tiếc! Nguyệt Hàn tôi còn đang định nhờ Mạnh huynh chỉ bảo một chút, cũng muốn kiếm chút tiền lo liệu cho tương lai." - Nguyệt Hàn miệng nói, chuyển mắt, không ngừng nhìn Nguyệt Nhã, nụ cười lại càng sâu.
   Nguyệt Nhã bị nhìn ám muội thì mặt liền hồng, đầu cúi gằm đặt toàn bộ chú ý lên mũi giày.
   Mạnh Thuận tuy không hiểu ý tứ của Nguyệt Hàn là gì, nhưng thấy Nguyệt Hàn không biết liêm sỉ đưa mắt quang minh chính đại nhìn Nhã muội của hắn thì lập tức trong lòng bừng lửa giận: "Đó vốn là chuyện của ngươi, ta sẽ không tham gia." - Rồi bắt lấy tay Nguyệt Nhã, Mạnh Thuận nặn ra vẻ mặt vui vẻ - "Nhã muội, cũng lâu lắm rồi muội chưa về nhà. Mọi người ai cũng mong muội. Chi bằng theo ta về nhà một chuyến!"
   Bị bất ngờ, Nguyệt Nhã ngây người, không kịp nói lời nào đã bị kéo đi. Mắt thấy hành động của Mạnh Thuận, Nguyệt Hàn cũng bắt lấy tay kia của Nguyệt Nhã giữ nàng lại, đồng tử lóe lên một chút ánh sáng sắc bén, nhưng trên môi vẫn là nụ cười ôn hòa vạn năm không đổi: "Nguyệt Nhã nàng không thể đi!"
   Mắt thấy có nam tử đường đường chính chính nhìn, rồi chạm vào người biểu muội bản thân yêu quý, còn có bộ dạng mờ ám của hai người khi nãy, Mạnh Thuận cuối cùng không kìm nổi bực bội, trừng lớn mắt nhìn Nguyệt Hàn, thiếu điều thét ra lửa: "Nguyệt Hàn, ngươi đừng có quá đáng! Nàng là biểu muội của ta, cùng ta về thăm nhà, có gì là không thể?"
   "Mạnh huynh chẳng lẽ đã quên rồi?" - Nguyệt Hàn bình tĩnh đối đáp, mặt đối mặt nhìn thẳng Mạnh Thuận, trên người tỏa ra khí chất hòa nhã nhưng không chút nào yếu thế - "Nguyệt Nhã nàng sớm đã là người của Nguyệt Tiểu thư. Nếu như nàng ấy muốn về thăm nhà, cho dù Tiểu thư không cấm đoán nhưng theo lẽ thường vẫn nên xin phép Tiểu thư một tiếng. Mạnh huynh, điều ta nói có đúng không?"
   Giống như người ăn cá bị hóc xương mà cổ họng nghẹn lại, Mạnh Thuận trừng lớn mắt nhìn Nguyệt Hàn mà không thể phản bác được một từ nào. Xác thật là Mạnh Thuận gặp lại Nhã muội của hắn vì quá vui sướng mà nhất thời đã quên. Năm năm trước, trong một chuyến du ngoạn, cả Thúc cùng Thẩm của hắn, cũng là Phụ mẫu Nguyệt Nhã - khi đó là Mạnh Nhã mười ba tuổi - gặp thổ phỉ mà vong mạng. Năm đó Mạnh Nhã nhờ có vị Nguyệt Tiểu thư kia ra tay cứu giúp mới có thể toàn mạng. Sau Mạnh Nhã đi theo Nguyệt Tiểu thư, nguyện lấy thân báo đáp nàng. Cũng từ đó, Mạnh Nhã rời Mạnh gia, tới Nguyệt Viện ở bên cạnh Nguyệt Tiểu thư cùng đám người của nàng, đổi tên thành Nguyệt Nhã theo tên ân nhân cứu mạng.
   Mạnh Thuận đuối lý, không thể nói lại, nhưng không buông tay, mắt vẫn trợn chằm chặp vào Nguyệt Hàn cứ như muốn xiên thủng cái nụ cười ôn hòa trên môi người đối diện. Còn Nguyệt Hàn tựa như gió thổi mây trôi, vẫn thản nhiên cười, nhưng tay vẫn cứ giữ chặt.
   Chỉ tội Nguyệt Nhã bị kẹt ở giữa bị hai người, không cách nào thoát ra.
   "Nhã cô cô! Hàn thúc thúc! Hai người đang làm gì đó?" - Ngồi ngay ngắn trên lưng Hắc Lang, Nguyệt Minh lớn tiếng kêu, hai tay bé nhỏ không ngừng huơ huơ.
   Nguyệt Nhã chớp thời cơ mà vung tay thoát khỏi "ma trảo" của hai người: "Không làm gì hết. Minh Minh, sao ngươi lại chạy ra đây? Không phải ta dặn ngươi ở tại sân trông chừng Tiểu thư sao?"
   Nguyệt Minh nghe ra Nguyệt Nhã đang trách mắng mình thì mặt xị xuống: "Minh Minh nhìn thấy Tam Hoàng của Mẫn cô cô, nên cùng Hắc Hắc chạy đi tìm. Nguyệt cô cô ở trong phòng rất kín, xung quanh sân tường rất cao, còn có Mẫn cô cô cùng Hoa Đà cô cô ở trong Viện... nên Minh Minh mới đi..."
   Nguyệt Viện không phải Mạc Phủ, Vân Tú Thôn lại càng không phải chốn Kinh Thành thị phi, việc thời thời khắc khắc ở bên cạnh Tiểu thư là không cần thiết lắm, Nguyệt Nhã đương nhiên là biết, chỉ là nàng lo lắng cho Tiểu thư.
   "Được rồi. Vậy lần sau nếu muốn ra ngoài chơi, Minh Minh phải nói với người trong Viện một tiếng biết không?" - Nguyệt Nhã điều chỉnh lại âm lượng, nhẹ giọng dạy dỗ hài nữ.
   "Minh Minh nhớ rồi!" - Nguyệt Minh ngoan ngoãn gật đầu.
   Mạnh Thuận đứng phía sau yên tĩnh đưa mắt nhìn hài nữ trước mặt. Hài nữ khoảng năm tuổi, bộ dáng xinh đẹp, nhìn qua rất giống con cái nhà giàu có, nhưng tính tình lại rất ngoan ngoãn, không có vẻ gì là bị nuôi chiều quá mà sinh hư. Còn có, hài nữ bé nhỏ như thế nhưng lại đi cùng với hắc lang bộ dáng dữ tợn, nhất thời làm hắn hiếu kì không biết thân thế hài nữ ra sao. Mạnh Thuận có chút nghĩ ngợi, mấy nhà giàu có ở Thủy Vĩ Mạnh gia hắn kết giao cũng tương đối nhiều, không biết hài nữ này thuộc về nhà nào?
   "Nhã muội, hài nữ này là con cái nhà ai?" - Mạnh Thuận tò mò bước lên phía trước một chút nhìn Nguyệt Nhã.
   Nguyệt Minh lúc này mới để ý tới bên cạnh Nguyệt Hàn và Nguyệt Mẫn còn có một người nữa. Cũng bởi vì người này ăn mặc quần áo lục sắc, trùng với màu của cây cỏ nên bé không quá chú ý.
   "Ta tên Nguyệt Minh, ở Nguyệt Viện. Vị thúc thúc này tên gì?" - Không để Nguyệt Mẫn trả lời, Nguyệt Minh đã mở miệng nói trước.
   Nhìn hài nữ mở to đôi mắt đen láy hiếu kì hướng về phía mình, Mạnh Thuận khẽ cười: "Ta tên Mạnh Thuận. Nương ngươi là người nào ở trong Nguyệt Viện?"
   "Không có!"- Nguyệt Minh lắc đầu.
   "Không có?" - Mạnh Thuận khó hiểu.
   Nguyệt Nhã bèn lên tiếng giải thích: "Là thế này. Nguyệt Minh là hài nữ Tiểu thư bắt gặp trên đường, thấy nó quá đáng thương nên mang về."
   Mạnh Thuận có chút hiểu ra. Thảo nào hài nữ lại tên là Nguyệt Minh. Chuyện giữa đường ra tay tương trợ này đích xác là phong cách của Vị Nguyệt Tiểu thư kia.
   "Nhã cô cô, Minh Minh đói bụng!" - Nguyệt Minh ngộ nghĩnh leo xuống khỏi lưng Hắc Lang, bắt lấy tay Nguyệt Nhã làm nũng.
   "Nhìn sắc trời cũng đã tới giờ dùng ngọ phạn (cơm trưa) rồi. Chúng ta quay về thôi." - Nguyệt Hàn tiến tới xoa đầu Nguyệt Minh, trong mắt toàn là cưng chiều.
   Nguyệt Nhã quay đầu nhìn Mạnh Thuận, có chút lúng túng: "Biểu ca, giờ ta phải đi rồi. Ca cứ về nhà trước, ta tìm Tiểu thư rồi sẽ nhanh chóng quay về."
   Mạnh Thuận liếc mắt nhìn Nguyệt Hàn thân thiện đang nở nụ cười đặc biệt ngứa mắt kia, rồi lại chuyển mắt nhìn Nguyệt Nhã: "Được. Vậy ta về trước!" - Rồi phi thân rời đi, chẳng mấy chốc đã không còn thấy bóng dáng.
   Nguyệt Hàn dõi mắt nhìn theo thân ảnh lục y, cả khuôn mặt cùng ánh mắt hóa thâm trầm, quay đầu kêu Xích Mã một tiếng, ba người hai thú cùng nhau trở về.
   Trước Chính Môn Nguyệt Viện lúc này là một đội ngũ năm chiếc xe ngựa chất đầy rương lớn buộc vải đỏ, Quản gia Nguyệt Viện - Tranh Nương - đang nghiêm chỉnh đón tiếp người của đoàn xe.
   Nguyệt Nhã nghi vấn nhìn Tranh Nương: "Tranh Nương, những thứ này là..."
   "Là sính lễ từ Ưng Sơn Trang." - Tranh Nương gật đầu với Nguyệt Nhã.
   Tranh Nương năm nay hai mươi sáu tuổi, một thân tro y đạm bạc, trên người chỉ đeo duy độc một cái vòng tay phỉ thúy lục sắc cùng cài chiếc trâm gỗ, dung mạo ưa nhìn. Nàng là một góa phụ cùng với nhi tử bảy tuổi vốn là sống ở Nguyệt Viện, sau Mạc Tử Như Nguyệt tới, mua lại Nguyệt Viện nhưng vẫn để mẫu nhi nàng ở lại, còn giao cho nàng Quản lý Nguyệt Viện.
   Nguyệt Nhã chợt nhớ là đầu tháng sau Nguyệt Mẫn Đại Đầu Lãnh sẽ sớm gả tới Ưng Sơn Trang cho nên đúng là thời điểm này người bên đó cần phải đưa sính lễ tới rồi.
   "Tranh Nương, ở đây không có chuyện của chúng ta, chúng ta vào trong đây." - Nguyệt Hàn lên tiếng.
   Tranh Nương bận rộn chỉ đạo nô bộc khiêng rương sính lễ vào Viện, chỉ kịp gật đầu với mấy người một cái. Nguyệt Nhã dắt Nguyệt Minh về phía Đông Viện, còn Nguyệt Hàn dắt Xích Mã về phía chuồng ngựa.
   Hai người Nguyệt Nhã và Nguyệt Minh vừa mới đặt chân vào sân đã nghe được tiếng của Diệp Nương cùng Nguyệt Mẫn đang tranh luận gay gắt.
   "Chuyện như vậy tuyệt sẽ không xảy ra!" - Tiếng của Nguyệt Mẫn đột ngột lớn khác thường, mang theo nồng đậm hàn ý.
   "Ôi dào, Hàn Mẫn, ngươi ngại ngùng cái gì! Chúng ta thừa biết đạo lý này, dù ngươi thật có gạt chúng ta qua một bên, chúng ta dĩ nhiên là sẽ không dám oán trách nửa lời!" - Đối lại chính xác là cái giọng trời đất không sợ chỉ sợ ong của Diệp Nương.
   "Diệp Nương! Ngươi nghe cho rõ ràng đây: Cho dù Nguyệt Mẫn ta có đổi thành họ Lã đi nữa, ta vĩnh viễn sẽ không bao giờ chối bỏ mối quan hệ giữa ta với Tiểu thư!"
   "Thì ngươi sẽ không chối bỏ, nhưng cũng sẽ không thể đoái hoài gì đến mọi việc của nàng nữa!"
   Lúc này hai người Nguyệt Nhã và Nguyệt Minh đã đi đến trước cửa phòng khách rồi, cũng rõ ràng thấy được hết mọi việc bên trong, trong phòng trừ hai người đang lời qua tiếng lại kia thì không thấy bất kì một ai. Nguyệt Mẫn thật sự là tức giận, sắc mặt hết sức khó coi, toàn thân đều tỏa ra hàn ý dày đặc, thậm chí là có chút sát ý rồi: "Cho dù ta chỉ có thể động được một ngón tay, toàn bộ cũng sẽ vì Tiểu thư!"
   Nguyệt Minh bị dọa sợ ôm chặt lấy chân Nguyệt Nhã mà Nguyệt Nhã cũng lạnh toát cả người, rõ ràng tình cảnh này của hai người không tốt chút nào, dù trước đây cũng có tranh cãi, nhưng chưa lần nào nghiêm trọng như thế này.
   Diệp Nương vẫn là bộ dáng cây ngay không sợ chết đứng, nhướng cao mày khiêu khích: "Ngay cả khi Trượng phu của ngươi không cho phép?"
   "Hắn sẽ không ngăn cản ta!" - Nguyệt Mẫn quả quyết. Lã Đại Thương hiểu rõ nàng, cũng nhận biết địa vị của Tiểu thư ở trong lòng nàng.
   Diệp Nương nhăn mày, nốt ruồi nhỏ theo mí mắt mà co lại, hiển nhiên là không hài lòng với câu trả lời của Nguyệt Mẫn. Phải biết thời đại các nàng chính là thời đại Nam tôn nữ ti, nữ tử căn bản là không có địa vị gì cả. Diệp Nương dù sao cũng là người từng trải, tính cách Nguyệt Mẫn cứng nhắc như thế, nàng chỉ lo là Nguyệt Mẫn khi về Phu gia sẽ phải chịu khổ.
   Diệp Nương còn định nói thêm thì đã thấy Mạc Tử Như Nguyệt dắt tay Nguyệt Minh đi vào, ánh mắt sắc bén quét qua cả hai người một lượt: "Hai người lại ồn ào cái gì? Còn cứ như hài nhi sao?"
   Diệp Nương chột dạ, né tránh ánh nhìn của Mạc Tử Như Nguyệt. Có vẻ đối thoại hơi "lớn tiếng" giữa hai người đã lọt hết vào tai Mạc Tử Như Nguyệt rồi. Diệp Nương kín đáo đưa mắt nhìn Nguyệt Mẫn, cũng thấy Nguyệt Mẫn đang liếc mắt lại đây, rồi giống như giao hẹn trước, cả hai cùng đồng thanh nhìn Mạc Tử Như Nguyệt: "Không có gì!"
   Nguyệt Nhã nhẹ thở phào. Xem ra dù giữa hai người này có nổi bão lớn đến đâu, chỉ cần Tiểu thư xuất hiện thì đều có thể hóa bình lặng hết.
   "Không có chuyện gì thì ăn cơm." - Mạc Tử Như Nguyệt nhàn nhạt nói, dắt Nguyệt Minh thản nhiên ngồi xuống bàn ăn. 
   Diệp Nương cùng Nguyệt Mẫn cũng an phận ngồi xuống. Nguyệt Nhã nhanh nhẹn cất bước tới Trù phòng trợ giúp Nguyệt Hoa chuyển đồ ăn.
   Trong phòng yên tĩnh đến kì dị. Mạc Tử Như Nguyệt không nói đã đành, ngay cả Nguyệt Minh bình thường nhiều lời cũng không một lời, càng đừng nói đến Diệp Nương và Nguyệt Mẫn vừa trải qua một trận hô mưa gọi gió.
   "Ta nghe nói, Ưng Sơn Trang mang sính lễ tới." - Mạc Tử Như Nguyệt đột nhiên nói ra một câu, ánh mắt cũng nhìn về phía Nguyệt Mẫn.
   Nguyệt Mẫn bảo trì im lặng nhẹ gật đầu. Mạc Tử Như Nguyệt lại nói: "Mẫn ca không ra xem sao?"
   "Trước sau gì cũng sẽ mang trở lại Ưng Sơn Trang, nhiều ít cũng không có thiệt thòi gì." - Nguyệt Mẫn thản nhiên đáp.
   Diệp Nương có chút bất mãn nhìn Nguyệt Mẫn. Nguyệt Mẫn là đang nói Ưng Sơn Trang, dù Ưng Sơn Trang mang sính lễ đến ít hay nhiều thì sau đó cũng sẽ lại mang trở lại, vốn dĩ là đồ của Ưng Sơn Trang, sớm muộn cũng lại quay về nhà kho của Ưng Sơn Trang. Tuy trên danh tính thật là đồ của Tân nương, nhưng cũng không chắc chắn được là nàng có phải dùng đến số sính lễ cho cuộc sống sau này hay không. Mà dù có đi nữa, nữ tử xuất giá lấy sính lễ ra để giúp Phu gia là lẽ thường, cũng không có gì đáng nói. Nhưng mà cái thái độ thờ ơ của Nguyệt Mẫn thật sự là khiến Diệp Nương lo lắng, với cái tính cách không biết giữ gìn này, sau này cuộc sống của nàng sợ là sẽ bị chèn ép.
   "Dù sao cũng là đồ của ngươi, ngươi tối thiểu cũng phải xem qua danh sách chứ!" - Diệp Nương mở miệng nhắc nhở.
   Đối lại, Nguyệt Mẫn chỉ bình thản: "Vậy phiền Diệp Nương xem qua hộ ta. Luận về tuổi tác, kinh nghiệm hay hiểu biết về hôn sự, đương nhiên là không thể so sánh được với ngươi."
   Diệp Nương trợn trừng mắt nhìn Nguyệt Mẫn. Nàng chỉ là có ý tốt mà Nguyệt Mẫn lại móc mỉa nàng như vậy, thật là làm ơn mắc oán!
   "Đã như vậy thì chuyển danh sách tới cho ta. Ngày đó là ta lấy thân phận hai vị Song thân của Mẫn ca mà tác thành mối hôn sự này, dù sao cũng nên làm tận trách nhiệm." - Mạc Tử Như Nguyệt lên tiếng phá giải một hồi khẩu chiến nhen nhóm sắp sửa bùng lên, lại nói thêm - "Của hồi môn của ca, ta cũng sẽ lo liệu, Mẫn ca không cần phải vướng bận."
   Nguyệt Mẫn còn muốn lên tiếng từ chối nhưng ngay lúc đó, Nguyệt Hoa hớn hở bước vào, trên tay là một mâm đồ ăn: "Xin lỗi! Đã để các vị chờ lâu! Thật xin lỗi!" - Nguyệt Hoa nhanh nhẹn bày đồ ăn lên bàn, miệng học theo điệu bộ của tiểu nhị, đôi con ngươi trong trẻo quét qua mọi người trong phòng một lượt. 
   Nguyệt Nhã theo sau cũng y chang bộ dáng của Nguyệt Hoa, tay bê một mâm đầy đồ ăn.
   "Tiểu Tam, ngươi nói xem, mấy món này ở chỗ ngươi của ngươi tên gọi là gì?" - Mạc Tử Như Nguyệt nhướng cao đôi mày thanh tú, hướng Nguyệt Hoa hỏi. Chưa cần ăn, nàng cũng đã cảm nhận được một bàn này nồng nặc dược vị.
   Nguyệt Hoa giảo hoạt đảo mắt một cái nhìn Mạc Tử Như Nguyệt cười đầy nịnh nọt: "Xin giới thiệu với các vị, món này là gà hầm hạt sen, trứng rán ngải cứu, thịt nhồi mướp đắng, cháo chim bồ câu, canh đậu trắng, củ cải đường luộc, bí đỏ xào, chả lá lốt, sườn xào chua ngọt, cá xốt chua ngọt, canh cua nấu mồng tơi. Khách quan, đây toàn là những món nổi tiếng của chúng tôi tuy không phải ngọc thực nhưng cũng là mỹ thực, cam đoan Ngài sẽ thích."
   Nguyệt Hoa vừa dứt lời đã thấy Hoa Thanh Nga bưng theo một bát canh ốc nấu đậu bốc khói nghi ngút tiến vào.
   Diệp Nương trợn tròn mắt. Các nàng quả thực là rất có tâm, chuẩn bị một bàn thức ăn hết thảy đều là đồ không bổ thì cũng là đại bổ. Diệp Nương nghi hoặc Mạc Tử Như Nguyệt ăn xong, không bị bổ đến mức phun máu mũi mới là lạ đấy.
   Hoa Thanh Nga cười nói: "Được rồi, ăn cơm thôi!"
   Mọi

1 2 »