15. Du Ngoạn

Tùy Chỉnh

   Yên Tử là một dải núi cao nằm ở phía Đông Bắc của Đại Việt Nam, đỉnh núi thường có mây bao phủ nên từ ngày trước còn có tên gọi là Bạch Vân Sơn. Đường bộ lên đỉnh Yên Tử dài khoảng 6000m với sáu giờ đi bộ liên tục qua hàng ngàn bậc đá, đường rừng núi.... Rừng có thảm động thực vật phong phú, đa dạng.
   Lễ thành hôn kết thúc, khách nhân đã sớm ra về gần hết, chỉ còn lại vài người vì chút tư vụ mặt dày trụ lại thêm một đêm nữa. Sáng sớm nay, khách nhân cũng không một ai có ý kiến gì khi thấy mình Lão Phu nhân mặt mày rạng rỡ, cười như phú ông được mùa cải bắp đích thân ra cửa đưa tiễn bọn họ. Một là vì cớ đêm qua là đêm động phòng hoa chúc của phu thê Trang chủ, tự nhiên sẽ chẳng ai vô duyên phá đám tân phu thê nhà người ta, hai là bởi chỗ "lễ vật" của Ưng Sơn Trang. Một chuyến xuất môn này, họ vừa có của ăn, lại có ưng điểu quý của Ưng Sơn Trang mang về nhà, cao hứng còn không kịp ấy chứ. Những kẻ được mời không thể đến chỉ còn biết tiếc hận không thôi.
   "Sao cơ? Đệ muốn lưu lại?" - Diệp Nương cao giọng, sửng sốt nhìn nam tử vận xám y tầm thường trước mặt. Có thể vì thanh âm của nàng quá đột ngột, lũ ưng điểu trong lồng bị giật mình đập cánh loạn xạ phản ứng lại kêu inh ỏi.
   Nguyệt Phong đang cùng Mạnh Thuận và một nam tử khác đi cùng dàn xếp lũ điểu, chán nản không thôi, lập tức quyết định đem lồng điểu treo ra phía sau xe ngựa, mặc kệ cho dầm mưa nắng khiến mấy vị khách nhân đang rời đi trừng lớn mắt nhìn lại. Ai bảo bọn họ thì che chắn cẩn thận từng li từng tí cho Ưng điểu như là tiểu Hoàng Đế còn mấy người Nguyệt Phong coi chẳng khác gì gà rù đem vứt ra ngoài xe.
   Hoa Thanh Nga nghe động tĩnh liền tiến lại gần: "Diệp Nương tỷ, Công tử, có chuyện gì sao?"
   Hôm nay Mạc Tử Như Nguyệt vận nam trang màu xám ổn trọng, trên khuôn mặt thậm chí có dùng qua phấn màu để giấu đi dung mạo thực sự nhưng vẫn rất khó để che lấp được mỹ mạo của nàng. Chỉ là dung nhan từ tuyệt mỹ tinh xảo hạ xuống còn tuấn tú thanh tao mà thôi. Thấy Hoa Thanh Nga, nàng cũng không ngại mà lặp lại: "Ta nghĩ sẽ ở lại Trùng Khánh chơi mấy hôm. Hiếm khi có dịp xuất môn, ta muốn đưa Minh Minh đến mấy Châu xung quanh du ngoạn. Mọi người cứ trở về trước..."
   "Không được!" - Diệp Nương là người rất dễ xúc động, trực tiếp cắt ngang. Nếu như Nguyệt Hoa còn ở đây, nàng tự nhiên sẽ đồng ý để Mạc Tử Như Nguyệt dạo chơi vài hôm, nhưng mà Hoa Đà cũng không phải ăn không ngồi rồi, nàng có chuyện cần phải làm, cho nên đêm qua đã sớm cùng Nhị Hắc Lang rời đi - "Nguyệt Nhã không có ở đây, Nguyệt Hàn cũng không, ta căn bản không an tâm để đệ ở bên ngoài một mình!"
   Sau sự việc kia, Nguyệt Nhã đã rất thức thời xin ở lại trong Nguyệt Viện chăm chỉ làm tú công (may vá thêu thùa), Nguyệt Hàn đương nhiên là đang ở địa phương bí mật của Vạn Nhãn tiếp nhận lệnh phạt nên chuyến này tự nhiên không thể đi cùng các nàng. Nguyệt Hoa cùng Diệp Nương căn bản là không có thói quen đem người theo bên cạnh. Mạc Tử Như Nguyệt cơ hồ suốt ngày dính cùng một chỗ với bé Nguyệt Minh, còn có Nguyệt Hoa, Diệp Nương đi cùng, căn bản nghĩ cũng chẳng cần mang theo nha hoàn đi làm gì. Cuối cùng chỉ có Hoa Thanh Nga lo xa, mang theo một nha hoàn Tường Vi.
   "Ta không đi một mình, còn có Nguyệt Minh."
   Diệp Nương trừng lớn mắt, bộ dáng giống như sư tử Hà Đông giận dữ: "Đệ còn nói! Nguyệt Minh hiếu động, đệ chắc chắn sẽ thuận theo ý hài tử đó, rồi lại không biết sớm tối gì. Tóm lại đệ không thể ở một mình được!"
   Mạc Tử Như Nguyệt khẽ xoa xoa thái dương có chút đau. Không biết từ khi nào Diệp Nương đã bị lây nhiễm cái lối suy nghĩ coi nàng là hài tử của Nguyệt Mẫn rồi? Còn có bộ dáng kia, thật sự là không kém cái bộ dáng thường thấy của Nguyệt Mẫn những lúc nạt nộ nàng đâu. Tuy nhiên, lần này nàng nhất định phải lưu lại: "Diệp Nương, ta thực sự là nghiêm túc muốn đưa Nguyệt Minh đi du ngoạn."
   Diệp Nương hơi chột dạ nhìn Mạc Tử Như Nguyệt. Bình thường, Mạc Tử Như Nguyệt đều sẽ gọi Diệp Nương nàng là "Diệp tỷ" hay thân cận hơn nữa là "Yến tỷ tỷ", nhưng cũng chỉ có lúc nàng thực sự nghiêm túc hay sinh khí mới dùng đến danh xưng "Diệp Nương" này với nàng. Chẳng qua, Diệp Nương dù sao cũng nhiều tuổi hơn Mạc Tử Như Nguyệt, xét vai vế, nàng là tỷ tỷ, còn Mạc Tử Như Nguyệt là muội muội. Có câu "Trưởng tỷ như mẹ" không phải sao? Nghĩ vậy, Diệp Nương trong lòng yên tâm hơn một chút. Không nhân nhượng, Diệp Nương giơ tay làm biểu hiện ngừng: "Chớ nhiều lời! Theo chúng ta về đi!"
   Sắc mặt Mạc Tử Như Nguyệt lập tức trầm xuống, mím môi không nói thêm bất cứ một lời nào. Bộ dáng thập phần giống tiểu hài tử uất nghẹn xin kẹo mà không được. 
   "Diệp tỷ!" - Hoa Thanh Nga kéo tay Diệp Nương nhỏ nhẹ khuyên bảo - "Công tử nói cũng có lý, hiếm khi có dịp ra ngoài, chi bằng cứ để Công tử chơi khuây khỏa rồi hẵng về. Nhân tiện cùng Nguyệt Minh bồi dưỡng thêm tình cảm không phải tốt sao?"
   Diệp Nương nghiêng đầu nhìn Hoa Thanh Nga, con ngươi nhiễm ý cười hòa nhã của nàng hàm chứa một tầng ý tứ, Diệp Nương lập tức hiểu ra. Hoa Thanh Nga còn nói thêm: "Muội sẽ để Tường Vi và Mạnh Thuận lại theo Công tử, Tường Vi rất hiểu chuyện, Mạnh Thuận võ công cũng tốt, sẽ không có chuyện gì!" - Nàng hướng Diệp Nương cười trấn an.   
   Hoa Thanh Nga cười lên thật sự rất xinh đẹp, dung nhan kiều mỹ mang theo vẻ dịu dàng vốn có của nữ tử nhiễm một tầng phong tình, cơ hồ khiến hoa đào thêu trên bộ y phục của nàng nở rộ, đến cả trong không khí cũng phảng phất thấy mùi hoa. 
   Chẳng trách sao mấy năm đó nàng nắm giữ vị trí Hoa Khôi của Thanh Lâu chắc như vậy - Diệp Nương trong lòng cảm thán - Quả nhiên là phu thê, đến tướng cười cũng đều là một bộ mị nhân tương tự nhau.
   "Nếu Nga muội nói vậy, ta cũng yên tâm phần nào rồi..." - Diệp Nương không đành lòng nói - "Chẳng qua, Băng Băng, đệ nhất định phải chăm sóc tốt cho bản thân..." - Rồi sau đó cũng không ngại có bao nhiêu người đang ở đây, nàng thao thao bất tuyệt dặn dò - "Sáng dậy và tối trước khi đi ngủ, đệ nhớ uống một chén trà cam thảo nóng. Đừng có ăn quá nhiều bánh ngọt, chỉ được ăn vào bữa nhẹ, mỗi bữa chỉ được ăn một cái thôi, nếu không sẽ loãng khẩu vị của đệ mất. Chớ có bỏ bữa, nhất định phải ăn hai bát cơm, đủ năm món! Hừ, ta sẽ bảo Tường Vi để mắt đến đệ! Thời tiết này tuyệt đối không được tắm nước lạnh, đều phải là nước nóng nguội bốn phần. Tắm xong chớ ra gió ngay lập tức, nhớ thong thả một tuần trà để thân thể đệ ấm lên đã. Không ra ngoài trong giờ Tỵ, giờ Ngọ (từ 9 giờ sáng -1 giờ chiều), nhớ trở về trước giờ Tuất (7 giờ tối), nhất định đi ngủ đúng giờ Hợi (9 giờ tối). Đêm Thu có chút lạnh, nhớ đắp chăn mỏng giữ ấm thân thể, còn có thứ trầm hương kia rất tốt, đệ đốt một chút lúc ngủ sẽ rất có lợi với sức khỏe. Da đệ rất mỏng, khi ra ngoài nhớ mang theo ô tránh nắng. Đồ ăn vặt trên đường rất nhiều cũng đừng tùy tiện cái gì cũng ăn, không an toàn! Cẩn thận với mấy hàng hóa Trung Hoa rởm giá rẻ đấy, đệ cảnh giác chút đừng để bị lừa! Còn có ngân phiếu, bạc với tiền xu lát nữa ta sẽ đưa Tường Vi chuyển lại đây..."
   "Diệp Nương!" - Mạc Tử Như Nguyệt hắc tuyến đầy mặt. Diệp Nương thực sự nhận định nàng là tiểu hài tử chưa lớn lần đầu xuất môn sao? 

   Diệp Nương giật mình nhìn Mạc Tử Như Nguyệt, rồi cười ngọt ngào lấy lòng: "Ta chỉ là quan tâm đệ thôi mà! Được rồi! Còn nữa..." - Mắt thấy mặt người đối diện có xu hướng càng lúc càng đen lại, Diệp Nương vội vàng nói - "...có ham chơi thì cũng sớm chút trở về!" - Nói xong, nàng lập tức chạy thẳng không hề ngoái đầu lại.
   Hoa Thanh Nga che miệng cười nhìn theo bóng dáng chạy trối chết của Diệp Nương, lại quay đầu rất có ý tứ nói với Mạc Tử Như Nguyệt: "Công tử, người sẽ còn gặp lại, chỉ là khoảng cách về địa lý mà thôi."
   Mạc Tử Như Nguyệt khẽ giương cao khóe môi cười mờ nhạt. Người tẩu tử này thực sự là rất nhạy bén, trên đời này khó có gì qua được mắt nàng. 
   Đúng vậy, chỉ là khoảng cách về địa lý hữu hạn mà thôi, cũng chẳng phải khoảng cách về tâm lý vô biên. 
   Suy nghĩ thông suốt, Mạc Tử Như Nguyệt gật đầu nhẹ với Hoa Thanh Nga: "Ta đã biết. Cảm ơn tẩu." 
   Sau cùng, Hoa Thanh Nga cũng không có đi theo vết xe đổ của Diệp Nương, chỉ là ngắn gọn dặn dò vài câu: "Công tử giữ gìn sức khỏe, thượng lộ bình an, sớm trở về!"
   Nhìn theo bóng xe từ từ đi xa, Nguyệt Minh hào hứng, hai mắt sáng bừng bừng như đuốc ngước nhìn Mạc Tử Như Nguyệt đứng bên: "Nguyệt cữu cữu, chúng ta sẽ đi đâu?"
   Mạc Tử Như Nguyệt cúi đầu nhìn hài nữ một thân thanh y kín đáo nhưng vẫn không làm mất đi nét xinh xắn linh hoạt của bé, song nhãn lấp lóa sắc hổ phách ấm áp: "Minh Minh thích nơi nào, chúng ta sẽ đi nơi đó!"
   "Tuyệt vời!" - Bé con reo lên - "Vậy chúng ta đi vào rừng bắt dế được không? Lúc đi lên đây, Minh Minh nhìn thấy trong bụi cây có rất nhiều!"
   Hài tử quả nhiên là ham chơi, và đúng như Diệp Nương nói, Mạc Tử Như Nguyệt thuận theo không chút nghĩ ngợi. Gọi một tiếng: "Đại Xích!" - Mạc Tử Như Nguyệt ôm bé Nguyệt Minh đặt trên lưng ngựa rồi cũng lăng thân ngồi lên, động tác rất thành thục. Quay đầu nhìn người đằng sau, nàng ngắn gọn nói - "Chúng ta đến bìa rừng phía trước, hai người cứ thong thả." - Theo dây cương bị giật nhẹ, Xích Mã vạm vỡ nhu thuận phi nước đại mà đi.
   Mạnh Thuận trừng mắt cơ hồ sắp rớt ra đến nơi rồi, hiển nhiên là kinh ngạc không nghĩ nữ tử nhìn gầy yếu, trói gà không chặt kia lại có thể dễ dàng điều khiển Xích Mã hung hăng như vậy, thậm chí so với ngựa nhà lành tính còn có vẻ dễ dàng hơn. Theo am hiểu sâu rộng của Mạnh Thuận hắn, Xích Mã xác thật là con ngựa cực kì tốt, chẳng qua lại bất trị. Nếu không phải hắn có kinh nghiệm nhiều năm mới có thể "hầu hạ" tốt "tiểu tổ tông" này, chỉ sợ đã sớm ngày ngày được ăn móng ngựa thay cơm rồi. 
   Mắt thấy người đã di chuyển, Mạnh Thuận cũng vung roi thúc hắc mã kéo cả cỗ xe ngựa bám theo.
   Lần đầu tiên cưỡi ngựa, Nguyệt Minh hoảng sợ túm chặt lấy cái bờm dài được chải chuốt tỉ mỉ của Đại Xích Mã, cả người đều run lên. Mạc Tử Như Nguyệt cũng không có để cho Đại Xích Mã đi quá nhanh, vừa vỗ nhè nhẹ vào lưng bé con vừa dụ dỗ: "Minh Minh xem kìa, nơi này có rất nhiều hoa đẹp, rất nhiều bươm bướm nhiều màu." - Nguyệt Minh vẫn không có phản ứng gì hết, Mạc Tử Như Nguyệt cũng không có thoái chí, giọng nói đột ngột nâng cao âm sắc - "Minh Minh xem thỏ con kìa! Mau nhìn!"
   Đúng như dự tính, bé con ngẩng phắt đầu, ánh mắt sáng rực đầy hào hứng hoàn toàn quên sợ. Thanh âm hài nữ lanh lảnh vang lên: "Nguyệt cô cô, thỏ con ở đâu? Đâu nào?"
   "Đằng kia." - Mạc Tử Như Nguyệt không nén được mà môi hồng vẽ ra ẩn hiện nụ cười - "Chúng ta qua đó xem một chút."
   Đại Xích Mã thông tuệ hiểu ý tứ chủ nhân, ngoan ngoãn bước từng bước tách khỏi đường cũ, tiến sâu vào trong rừng.
   "Oa! Nhiều hoa quá!" - Nguyệt Minh bật thốt lên - "Ô, Nguyệt cô cô mau nhìn, có dế kìa!"
   Trước mặt là một cánh đồng đầy các cây tán rất thấp, cơ hồ phủ kín cả mặt đất, giữa các tán nở vui mắt những hoa rừng là hoa rừng muôn hình muôn vẻ. Nơi đây là khu vực bên trong rừng rất hoang sơ, hoàn toàn cách biệt với con đường rẽ cỏ lên núi in đậm dấu vết con người.
   "Nguyệt cô cô, Minh Minh muốn bắt dế! Cho Minh Minh xuống nào!"
   Mạc Tử Như Nguyệt ổn định thân thể đứng trên mặt đất. Phía sau, bé con không ngừng vươn tay ra với nàng, giọng nỉ non không ngừng. Mạc Tử Như Nguyệt cười nhẹ không có sự lựa chọn nào khác đành nhấc hài nữ xuống khỏi lưng Xích Mã. Hai chân ngắn vừa chạm đất, Nguyệt Minh đã khởi động sức lực toàn thân lao tới mấy tán cây, đồng dạng con mèo nhỏ thấy thịt mỡ vậy. 
   Bé con đông nghe, tây ngóng, bắc nắm, nam chạy, cơ thể nho nhỏ tựa như tiềm tàng nội lực vô tận, tưởng chừng chạy cả ngày cũng sẽ không mệt. Nguyệt Minh hai mắt đen láy sáng bừng lên như đèn hoa đăng đêm trung thu mang theo vô hạn tinh quang cùng ước nguyện đẹp đẽ. Bé con không biết chán mải miết vạch lá, đào đất bắt dế, thi thoảng lại có tiếng cười trong trẻo rộ lên tựa như tiếng suối reo thần kì làm thanh mát tấm lòng kẻ bộ hành qua vùng hoang vu vắng lặng. 
   Mạc Tử Như Nguyệt lẳng lặng đứng cạnh Xích Mã dõi mắt theo Nguyệt Minh, sâu trong vị trí ngực lại nổi lên cảm xúc tê tê ấm nóng quen thuộc. Thời khắc này, nàng có cảm giác trong trái tim lạnh lẽo của mình có gì đó đang dần dần ấm lên, tựa như mồi lửa âm ỉ cháy làm căn nhà lá lụp xụp ẩm thấp một lần nữa có hơi thở con người, một lần nữa được hồi sinh trong hy vọng. 
   Thật giống như... Mẫu thân?! 
   Mạc Tử Như Nguyệt giật mình đầy kinh ngạc, chợt nhận ra không biết từ lúc nào, nàng đã vô thức đối xử với bé Nguyệt Minh hệt như cái cách Mẫu thân ngày ấy yêu chiều nàng. 
   Lẽ nào Nguyệt Minh là tiểu tiên nữ Mẫu thân gửi đến cho nàng chăng? 
   Ý nghĩ này làm cả người Mạc Tử Như Nguyệt run rẩy trong đợt xúc cảm ập tới, ánh mắt lây nhiễm một tầng sương mù. 
   Có lẽ... Mẫu thân còn muốn nàng ở lại nơi này... để chăm sóc thật tốt cho bé con... 
   Mạc Tử Như Nguyệt chậm rãi nở nụ cười thuần khiết đẹp đẽ tựa như Mặt Trời mới nhú lúc bình minh. Trong đáy đôi đồng tử màu hổ phách kinh diễm kia lần đầu tiên xuất hiện một thân ảnh bé nhỏ màu xanh hoạt bát, tràn đầy sức sống.
   Được, vậy nàng nhất định sẽ dưỡng Nguyệt Minh khôn lớn, nhất định sẽ dùng toàn lực cho bé con cả một đời bình an, vui vẻ.  
   Ở xe ngựa phía sau đuổi đến, nha hoàn Tường Vi một tay vén rèm ngó ra bên ngoài, một tay cẩn thận ôm hộp gỗ chứa ngân phiếu, bạc và tiền xu Diệp Nương giao cho, sửng sốt cực độ nhìn về hai thân ảnh một lớn một nhỏ kia. Tường Vi là nha hoàn đã đi theo Hoa Thanh Nga từ thuở còn ở Thanh Lâu, vị Nguyệt Tiểu thư này, số lần nàng gặp cũng không phải là ít. Trong ấn tượng của Tường Vi, Nguyệt Tiểu thư là một người mặt sắt khó dò, tuyệt không nghĩ nàng ấy cũng có những lúc dịu dàng như vậy.
   Cũng khỏi phải nói Mạnh Thuận bên cạnh tưởng chừng như hóa đá đến nơi rồi. Cả cuộc đời của hắn gặp nhiều nhất không phải là trăm vạn giống ngựa hắn say mê ngày ngày đêm đêm truy lùng mà đau lòng thay chính là bộ mặt của mấy người ở Nguyệt Viện này. Mạnh Thuận có chút không đành lòng nhìn hài nữ đang chơi đùa ở phía xa, thầm cảm tiếc hài nữ ngây thơ đơn thuần này sợ là lớn lên cũng sẽ trở thành "đa diện nhân" (người nhiều mặt, người giả dối) giống như những người bên cạnh nó.
   Cùng bé Nguyệt Minh chơi trong rừng cả buổi sáng, đến gần trưa mấy người Mạc Tử Như Nguyệt mới chính thức xuống núi, đi vào trong thị thành tìm khách điếm.
   Yên Tử Sơn tuy thật là vùng sơn thôn cách xa Kinh Thành nhưng nơi đây quanh năm tấp nập khách nhân lên Chùa trên núi bái Phật cho nên khu vực dưới chân núi thật ra lại nhộn nhịp không mang theo chút dáng vẻ quê mùa gì, nhưng cùng những thị thành gần Thăng Long vẫn kém một chút.
   Xích Mã dừng bước tại một tửu lâu cỡ trung nhìn qua khá khang trang. Mạc Tử Như Nguyệt xuống ngựa, ngước mắt nhìn biển đề hai chữ "Thanh Thu", con ngươi tối đi không ít.
   Mạnh Thuận đánh xe theo sát phía sau, cũng đưa mắt tìm tòi. Tường Vi nâng rèm ngó ra ngoài nhìn thấy tòa tửu lâu thì không khỏi có chút khó hiểu. Vị Nguyệt Tiểu thư này tính vốn ưa yên tĩnh thanh cảnh nhưng lại chọn chốn ồn ào tạp nham này trú lại? Tuy nhiên Phu nhân (Hoa Thanh Nga) có dặn dò qua nàng chỉ cần an phận đi theo hầu hạ nàng ấy là được, thế nên Tường Vi nửa chữ cũng không có nói ra.
   "Vị Công tử này là muốn thuê phòng hay dùng bữa?" - Tiểu nhị không biết từ lúc nào đã đứng chờ ở trước cửa, thấy mấy người Mạc Tử Như Nguyệt ngẩn ngơ liền tiến lên theo quy củ không mặn không nhạt hỏi.
   Mạc Tử Như Nguyệt liếc nhìn tiểu nhị - nam tử khoảng mười lăm tuổi, nước da hơi trắng giống như không có huyết sắc, dáng người nhỏ gầy, bù lại đôi mắt rất sáng toát ra vẻ tinh ranh. Nàng lãnh đạm cất lời: "Một bữa thịnh soạn."
   Ánh mắt tiểu nhị đột nhiên lóe lên đầy hân hoan, ngay lập tức, giọng nói phát ra cũng mang theo chút nịnh nọt: "Quý hóa quá, quý hóa quá! Hoan nghênh Công tử! Xin mời vào trong!" - Nói rồi vươn đôi tay gầy tưởng như vô huyết ra phía Xích Mã to lớn có ý muốn thay nàng dắt ngựa.
   Ai dè, Đại Xích Mã vừa thấy người lạ muốn tiếp cận nó thì nổi đại tính khí: hai mắt long lên, hí vang một tiếng, không lường trước dựng đứng hai chân, hung hăng đạp tiểu nhị ngã lăn ra đất.
   "A!" - Một cái thanh âm non nớt kinh ngạc thốt ra. Nguyệt Minh thấp bé nhẹ cân bởi hành động đột ngột của Đại Xích Mã mà bị hất văng khỏi tọa yên.
   Mạc Tử Như Nguyệt nháy mắt mặt biến sắc cũng hô lên: "Minh Minh!"
   Mạnh Thuận cùng Tường Vi phía sau đều bị giật mình bởi hành động của Xích Mã, còn chưa kịp phản ứng đã thấy một thân hắc y bất thình lình xuất hiện trước mắt bọn họ, gọn gàng bắt được Nguyệt Minh.
   Nguyệt Minh tròn mắt nhìn "ân nhân" của mình, toàn bộ đều là ngạc nhiên cùng cảnh giác, không có lấy bất kì một tia sợ hãi nào.
   "Minh Minh!" - Mạc Tử Như Nguyệt vội phi thân đến, nhìn thấy Nguyệt Minh vẹn toàn thì thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như gánh nặng ngàn cân nơi tim cũng được tháo ra.
   "Nguyệt cữu cữu!" - Thế nhưng bé con ngay khi nhìn thấy thân nhân thì lập tức nức nở rơi nước mắt - "Nguyệt cữu cữu!"
   Tay ôm hài nữ, mày kiếm không khỏi nhướng cao đầy tò mò, Lãnh Dạ, phải, chính là Lãnh Dạ bỗng nhiên nhận ra hài nữ này thật đặc biệt.
   Gấp gáp ôm lấy Nguyệt Minh vào lòng, Mạc Tử Như Nguyệt vỗ nhè nhẹ sau lưng bé con dỗ dành: "Minh Minh tiểu tâm can đừng khóc. Không sao hết, có ta đây rồi, đừng sợ, đừng sợ..." - Từ hành động cho đến lời nói, đồng một dạng như nâng trứng trên tay sợ vỡ, ngậm ngọc trong miệng sợ rơi vậy.
   Một màn này thu hết vào tầm mắt, Lãnh Dạ mất hứng phất tay áo. Hắn vừa mới ra tay nghĩa hiệp cứu giúp các nàng đây, phải biết rằng hắn không phải người tùy tiện, cũng chẳng phải người nhân từ gì, lần đầu hắn ra tay với người ngoài là vì nàng, thế mà nàng cùng nữ hài kia lại chẳng có một ai đem hắn đặt vào mắt là như thế nào?
   Tường Vi ở phía sau quan sát tình hình, rất thức thời tiến lại đây, khéo léo mở lời trước: "Tạ Công tử ra tay tương trợ!"
   Lúc này Mạc Tử Như Nguyệt mới nhớ ra "ân nhân" vẫn còn đứng kia, liền cứ thế ôm Nguyệt Minh mà hơi cúi đầu tỏ thái độ: "Đa tạ Công tử cứu giúp..."
   Nàng còn chưa nói hết câu, "ân nhân" đã "hừ" rõ ràng một cái bất mãn: "Bây giờ mới nhìn đến người "ân nhân" này, Nguyệt huynh cũng thật là đủ chân thành."
   Thanh âm nam tử quen thuộc truyền đến làm Mạc Tử Như Nguyệt sửng sốt, ngẩng đầu lên xác nhận, nàng không khỏi ngây người: "Hách Thiên Dạ!"
   "Chính là ta." - Lãnh Dạ vui vẻ đáp lại, mọi buồn bực vừa rồi thoáng hóa thành mây khói theo gió bay xa. Vì nàng còn nhớ rõ hắn, cho nên hắn sẽ không so đo nữa.
   Thanh Thu Lâu không phải là tửu lâu lớn nhất, đẹp nhất ở Trùng Khánh nhưng nhờ có một tay trù nghệ độc đáo cùng cách bài trí nắm bắt được tâm tư khách nhân cho nên vừa mở ra đã dành được tiếng tăm ở khắp đất An Bác này.
   Trong một gian phòng khép kín, trước mặt một bàn đầy đủ mười món thịnh soạn cao cấp, Mạc Tử Như Nguyệt trầm mặc ngồi một bên, ánh mắt tối sầm một khắc không rời trên người nam tử vận hắc y tuyền một màu. Lãnh Dạ ngồi phía đối diện thong dong nhấm nháp ly rượu, thập phần thoải mái, thế nhưng cũng không nói chữ nào. Tường Vi chỉ an phận gắp thức ăn tới bát của Nguyệt Minh, có thế nào đi nữa, chuyện của các chủ nhân, tôi tớ như nàng tuyệt không được phép xen vào. Bé con nhiều chuyện dù đầu đầy hoài nghi nhưng trước mỹ thực cùng cái bụng rỗng vẫn là thức thời chọn mỹ thực.
   "Tại sao lại là huynh?" - Mạc Tử Như Nguyệt lạnh lùng mở lời.
   "Tại sao không thể là ta?" - Thanh âm nam tử điềm nhiên vang lên. Lãnh Dạ khẽ nhíu mày. Chẳng lẽ nàng không nhận ra đó là hắn?
   "Huynh có mục đích gì?" - Mạc Tử Như Nguyệt cũng khẽ cau mày. Nàng vốn dĩ cùng nam tử này không thù không oán, ấy vậy mà hắn hết lần này đến lần khác bám riết lấy nàng, thậm chí đêm qua còn gửi thư đe dọa nếu hôm nay nàng không gặp mặt, hắn sẽ đem chuyện Nguyệt Mẫn đêm tân hôn tới tìm nàng đi nói khắp nơi hòng hủy hoại danh dự Nguyệt Mẫn, li gián quan hệ tân phu thê nàng. Mạc Tử Như Nguyệt thừa biết lời nói vô căn cứ kia căn bản là vô hại nhưng thật đáng giận là nàng vẫn tới đây.
   Đối lại, Lãnh Dạ ngả ngốn ngồi trên ghế, nhởn nhơ đùa nghịch ly rượu trong tay, ly làm bằng chất liệu ngọc cao cấp, xanh biếc một màu, xúc cảm trơn láng, mát lạnh, một khi chạm vào quả thật là không

1 2 »