21. Đoạt Người

Tùy Chỉnh

   Hồ gia, cũng như những triều đại khác, ghi dấu trang sử của mình với các anh tài và chiến công hiển hách. Một trong số anh tài đương thời là Hồ Nguyên Trừng, trưởng nam dòng thứ của Hồ Quý Ly với tài năng thiên phú sáng chế vũ khí. 
   Trở lại, Mạc Tử Như Nguyệt phát hiện Vương Phủ đã sớm loạn như ong vỡ tổ.
   Song nhãn biếc sắc lạnh của Hồ Hán Thương quét tới đội hộ vệ toàn thân chật vật nằm la liệt trên đất thì ánh sáng chợt tắt ngúm, thanh âm lạnh lẽo trùng xuống: "Xảy ra chuyện gì?"
   Giọng nói mang theo áp bách của kẻ luôn đứng ở thượng vị, không giận mà uy khiến cho hết thảy hộ vệ không kìm được lòng run lên. Trưởng đội hộ vệ vội quỳ xuống trước mặt Thiệu Thành Vương, đầu cúi gằm, khẩn cấp trình bày: "Khởi bẩm Vương gia, nửa khắc trước có một nữ tử lạ mặt xông thẳng vào Vương Phủ, không nói không rằng đã động thủ đánh người. Chúng thuộc hạ vô năng, thỉnh Vương gia trách phạt!"
   Song mày kiếm kéo lại, năng lực lĩnh hội của Hồ Hán Thương hiển nhiên không phải là dạng vừa, rõ ràng hộ vệ kia không xưng, nhưng Hồ Hán Thương lại nghe ra: "Ngươi nói các ngươi đều không đánh lại ả?"
   Đội trưởng đội hộ vệ đích xác là không đành lòng, cắn chặt răng biện minh: "Luận về võ công, thuộc hạ tin tưởng không thua kém ả, nhưng nữ nhân đó ngoan độc, hạ thuốc tê và nhuyễn cốt tán, còn có bên người ả đi cùng một con đại hắc lang hung dữ, vô cùng khó đối phó..."​​
   Chung quy vẫn là không đánh lại. Hồ Hán Thương không kiên nhẫn cắt ngang: "Giờ người đang ở đâu?"   
   Hộ vệ kia thức thời đáp: "Thưa, ở Hậu viện."
   "Vương gia..." - Mạc Tử Như Nguyệt lên tiếng. Nàng đã xuống khỏi xe ngựa từ nãy, nhìn cũng đã nhìn, nghe cũng đã loáng thoáng nghe được đoạn đối thoại giữa hai người. Nhưng nàng là một thương nhân, cố nhiên mang theo lối suy nghĩ thiệt hơn trong buôn bán, cho nên không phải chuyện của bản thân, nàng tuyệt sẽ không tham gia vào mà nếu có ảnh hưởng đến bản thân, nàng sẽ là người tránh đi trước nhất. Nàng nói: "Tiểu nữ quấy rầy Vương Phủ khá lâu rồi..." -  Hồ Hán Thương mờ mịt, rõ ràng là không hiểu ý tứ của nàng, Mạc Tử Như Nguyệt đành nói thẳng - "Hiện tại thương thế của tôi đã khá hơn, thiết nghĩ ở lại Vương Phủ cũng không cần thiết..." - Hơn nữa Vương Phủ giờ không còn an toàn.   
   "Không được!" - Hồ Hán Thương hiểu ra ý của nàng, không để nàng nói hết câu đã gấp gáp cắt lời, sau đó nhận ra bản thân thất thố, liền nói chữa - "Chuyện này để nói sau. Giờ nàng vào Chính phòng chờ đi, Hậu viện tạm thời chưa thể quay lại."
   Mạc Tử Như Nguyệt đành gật đầu nhu thuận theo chân nha hoàn rời đi. Bằng chút kinh nghiệm thương trường của mình, nàng nhận biết các vị nam nhân có chức có tiền, bao gồm luôn cả Thiệu Thành Vương này chính xác là những kẻ thích ăn mềm, chuyện này không thể vội được.
   Hồ Hán Thương trầm mặc nhìn theo bóng lưng nữ tử mảnh mai, hơi thở trở nên nặng nề. Chính hắn cũng không rõ ràng cảm xúc trong lòng mình lúc này, nhưng chính vì không rõ ràng, hắn tuyệt sẽ không để nàng rời đi.
   Vậy là trong lúc Thiệu Thành Vương Phủ biến loạn ầm ĩ, Mạc Tử Như Nguyệt bình thản ngồi trong Chính phòng khang trang thưởng trà.
   Hồ Hán Thương lập tức cất bước tới Hậu viện, Hoành Nghĩa như hình với bóng yên tĩnh theo sau. Vừa rẽ qua lối hành lang ở góc khuất, khung cảnh Hậu viện tường tận đập vào mắt hai người. Quả nhiên, tình trạng gà bay chó sủa cũng không hề kém cạnh Tiền sảnh chút nào. 
   Hồ Hán Thương nhíu mày nén bực dọc. Hắn đường đường là Thiệu Thành Vương thiện chiến uy dũng, nắm trong tay hai vạn quân đội tinh nhuệ nhất Đại Việt, đối mặt đủ loại quân địch, đánh thắng không biết bao nhiêu trận lớn nhỏ, thế nhưng giờ chỉ có một nữ nhân, theo như lời hộ vệ khi nãy nói thì chính là võ công không bằng bọn họ, tức là không bằng cả một binh lính hạ đẳng xông vào phủ của hắn, toàn hộ vệ lớn nhỏ trong phủ lập tức trở thành hình nhân giấy.
   Đúng lúc này, cánh cửa phòng an bài cho Mạc Tử Như Nguyệt bật mở ra, một nữ tử hình dung xinh đẹp xuất hiện trong tầm mắt. Nàng vận áo ngoài bạch sắc, áo trong hồng sắc chói mắt, tóc chính là dùng một dải hồng trù đơn giản buộc lên. Cùng bước ra ngay sau đó là một con hắc lang to lớn bộ dạng dữ tợn khác thường.
   Cận vệ Hoành Nghĩa đi sau Hồ Hán Thương chớp mắt liên tục, hết nhìn hiện trạng toàn sân lại nhìn nữ tử nhỏ nhắn kia, có chút không thể xác định chính nàng là người đả thương cả một đội thủ phủ cao cấp cùng tác giả của một bãi lộn xộn trong phủ. Nhìn thế nào đi nữa, nàng ta cũng chỉ là một tiểu cô nương khoảng mười lăm, mười sáu tuổi.
   Thân hình cao ngất đứng nơi hành lang, song nhãn biếc phát ra tia sắc bén, Hồ Hán Thương hô lớn: "Người phương nào? Cả gan dám xông vào phủ của Bổn Vương?"   
   Nữ tử xoay người lại, lộ ra khuôn trang xinh đẹp, đôi mắt dài tinh xảo, toát lên vẻ gian giảo, dung nhan của nàng nghiêng nước nghiêng thành nhưng lại có mấy phần âm u bất định. Trong tay nàng cầm một hộp gỗ, Hồ Hán Thương nhận ra ngay đó là hộp đựng mấy miếng ngọc bội của Mạc Tử Như Nguyệt, trong lòng nổi lên suy đoán, hoàn toàn bỏ quên miếng ngọc bội trắng ngà cùng một dạng lấp ló trong ống tay áo của nữ tử. 
   Nguyệt Hoa đồng thời cẩn thận tỉ mỉ đánh giá Thiệu Thành Vương gia thanh danh bay xa này. Thân hình cao lớn, mặt mũi góc cạnh, mày kiếm sắc bén, thuộc điển hình nam tử hán vai hùm lưng gấu. Cẩm ý thêu hổ dũng mãnh, ngọc bội cực phẩm đeo bên hông chính là đại diện cho thân phận cùng quyền lực. Tuy nhiên song mắt biếc biệt lập cùng ngoại hình tuấn tú lại khiến cho hắn không quá dung tục mà ngược lại càng thêm tôn quý. Hơi thở trên người của hắn, Nguyệt Hoa cảm nhận được nó, hơi thở của kẻ Quân Vương, vô cùng uy vũ.
   Bên cạnh hắn, hộ vệ hình dung cùng dáng vóc có kém một chút nhưng ánh mắt người này đặc biệt sắc nhọn, giác quan trông cũng rất nhạy bén. Bằng đôi mắt Thần Y của mình, nàng vô cùng chắc chắn dưới lớp hắc y kia chính là một thân thể dẻo dai linh hoạt với sức chiến đấu đứng hàng cao thủ.

   Hai nam nhân này, người trước lẫn người sau, đều không thể khinh nhẹ.
   Song nhãn gian manh tựa như hồ ly nhìn thẳng vào Hồ Hán Thương, khóe môi của nàng tự nhiên kéo ra một nụ cười nhạt quen mắt, mang theo hai phần thờ ơ, ba phần trào phúng: "Tiễn kẻ sống về cõi chết, cướp người trong tay Diêm Vương chính là công việc thường nhật của ta, có thể nói lá gan ta quả thật rất không nhỏ. Thế gian này chẳng có nơi nào mà Hoa Đà ta không dám tới."
   Khuôn mặt nghiêm túc của Hoành Nghĩa dần mất khống chế hiện lên vẻ kinh ngạc, ánh mắt nhìn chằm chằm vào nữ tử tự xưng là Hoa Đà kia. Hồng y, độc vật, hắc lang, đích xác là dấu hiệu của Hoa Đà mà giang hồ đồn thổi. Nhưng Hoa Đà danh chấn thiên hạ chẳng lẽ thực chất lại là một thiếu nữ tuổi chỉ một nắm tay như vậy? 
   Hắc lang đột ngột quay đầu, dùng cả thân hình to lớn chặn lại tầm nhìn của Hoành Nghĩa, con ngươi âm trầm tỏa ra thứ ánh sáng nguy hiểm, tiếng gầm gừ theo cổ họng mà ra, không chút nào thu liễm sự đe dọa dành cho đối phương. Giác quan của động vật vốn là nhạy bén hơn con người, mà hắc lang, chính là cùng Hoa Đà hành tẩu giang hồ nhiều năm, tiếp xúc độc vật là chuyện thường như cơm bữa, tự nhiên giác quan cũng bén nhọn khác thường.
   Hoành Nghĩa giật mình thu lại ánh mắt lỗ mãng của mình. Nếu như Hoa Đà nữ tử mang cho hắn cảm giác bán tín bán nghi thì hắc lang kia thực sự khiến cho bản năng cảnh giác trong hắn vô thức trỗi dậy mạnh mẽ. 
   Hồ Hán Thương cũng nheo mắt nhìn nữ tử trước mặt, giọng nói vang vang, dò hỏi: "Không biết phủ Bản Vương có thứ gì mà lại hấp dẫn Hoa Đà Thần Y cao quý ghé thăm?"
   Nghe ra ý mỉa mai trong lời nói của nam nhân, Hoa Đà - Nguyệt Hoa cười đáp lại, chỉ có điều sự khinh miệt đã tăng thêm ba phần: "Có điều này Thiệu Thành Vương nên biết, ta tới phủ của Vương gia, không phải vì Vương Phủ có vật đáng giá ta muốn, cũng chẳng phải ta ăn no rỗi hơi mà kiếm chuyện. Thứ Hoa Đà ta nắm trong tay, cam đoan không kém hơn kim bảo mà Quốc khố sở hữu là bao, Thiệu Thành Vương Phủ há lại có thứ gì tốt hơn Quốc khố hay sao?" - Nàng ngẩng cao đầu, ngạo nghễ mà nói. Sự thật đã chứng minh, chỉ bằng cái danh tiếng 'Hoa Đà Thần Y' này thôi cũng đủ tiền bạc cho nàng ăn chơi một tuần lễ rồi. Một khi nàng đã xuất đầu lộ diện, châu báu cùng lúc cũng chắc chắn sẽ bay vào túi nàng - "Ta tới là để tìm người."
   Tầm mắt Hồ Hán Thương chạm phải chiếc hộp gỗ tầm thường trên tay Nguyệt  Hoa thì nhíu mày: "Người Hoa Đà muốn tìm không lẽ liên quan đến đồ vật kia?"
   "Đúng vậy." - Nguyệt Hoa không chút che giấu trả lời.
   Hồ Hán Thương suy nghĩ, cho rằng độc ở trên người Mạc Tử Như Nguyệt có liên quan đến người này liền lập tức cảnh giác: "Ngươi có quan hệ gì với nàng?"
   Nguyệt Hoa nghe vậy liền đại khái biết nam nhân này rõ tin tức của Đại Lang, một thoáng mừng rỡ khẽ lóe lên nơi mắt. Tuy nhiên nàng hiển nhiên là không thể ưa nổi nam nhân quá tọc mạch, khẽ cau mày, nàng sẵng giọng: "Cùng với ngươi không quan hệ. Nàng đang ở đâu?"
   Hồ Hán Thương hừ lạnh: "Bản Vương không nói."
   Mắt nheo lại, Nguyệt Hoa phất tay, tức thì ba cây châm theo đó bắn ra hướng thẳng tới yết hầu Hoành Nghĩa, nhưng hắn dễ dàng thoát được. Hoành Nghĩa kinh ngạc nhìn cột gỗ bị ăn mòn chỉ trong nháy mát, vô thức đưa tay che lại cổ mình. Hiển nhiên chiêu thức vừa rồi chỉ nàng không thực sự động sát ý.
   Nguyệt Hoa nhìn thẳng vào nam nhân cao lớn vận cẩm y tôn quý, buông lời cảnh cáo: "Tiếp đến sẽ là ngươi."
   Hồ Hán Thương nhíu mày, giọng nói lạnh lùng: "Ngươi tự tiện xông vào phủ Bản Vương, đả thương binh lính của Bản Vương, náo loạn cả Thiệu Thành Vương Phủ, ngươi cho rằng giang hồ nhân thì có thể coi thường Vương pháp, muốn làm gì thì làm sao?"
   Nguyệt Hoa nhếch môi cười, nụ cười xinh đẹp khiến cả dung nhan khuynh thành của nàng thêm diễm lệ, hồng y như liệt hỏa chói lọi bị gió lùa khẽ bay bay, tiếng cười trong trẻo ngang ngược lọt vào tai nam nhân nghe cực kì khó chịu: "Hoa Đà ta chính là bất trị như thế mà lớn lên, cũng chưa từng có quan gia nào tới nói chuyện Vương pháp với ta. Ngày hôm nay ngươi không nói cho ta biết nàng đang ở đâu, ta sẽ thổi bay cả Thiệu Thành Vương Phủ này, tiện thể để xem Vương pháp mà Thiệu Thành Vương nói tròn méo ra sao đi!" - Dứt lời, nàng từ trong áo khoác lấy ra một khối tròn nhỏ, dùng bảy phần sức lực ném lại.
   Con ngươi Hoành Nghĩa co rút, vội phi thân lên trước đá dị vật bay lên không trung. Chỉ ngay sau đó một khắc, tiếng động tựa như núi lở vang vọng khắp phủ.
   "Bộc lưu phá" danh chấn thiên hạ, uy lực dời non lấp bể, một khi xuất ra, nhất định là một hồi tinh phong huyết vũ.
   Hoành Nghĩa tư thế cứng ngắc đứng trong sân, nét kinh hách tràn ngập trên mặt, ống quần một bên của hắn đã rách một lỗ nhỏ, lờ mờ có thể nhìn thấy da thịt bên trong đỏ rực lên. May mắn vừa hắn phản ứng nhanh, nếu không đã sớm thành một đống mắm tôm.
   Hồ Hán Thương híp mắt, lần nữa đánh giá nữ tử trước mắt, hơi thở hóa thâm trầm. Nữ tử này trừ bỏ tính khí ngang ngược, phách lối kia, nàng ta có thể tính là một kì nhân hiếm có. Dòng suy nghĩ của Hồ Hán Thương lập tức bị cắt đứt khi nữ tử phi thân tới lần hai. 
   Một đợt châm độc không chút lưu tình phóng về phía Hoành Nghĩa, thân là cận vệ của Thiệu Thành Vương, đương nhiên không phải là hữu danh, hắn xoay người một cái liền toàn vẹn tránh thoát. Ngay sau đó, hắc lang lao tới, dùng móng vuốt sắc nhọn táp thật mạnh, Hoành Nghĩa lại né thoát, nhưng nhìn đến viên gạch bị vỡ nát dưới chân vẫn là toát mồ hôi. Quả nhiên Hoa Đà không phải là người thường, mà ngay cả sủng vật của nàng ta, cũng chẳng phải thú vật bình thường.
   Hồ Hán Thương mắt không chớp dễ dàng tránh thoát được chiêu thức của đối phương. Nguyệt Hoa dùng võ công sở trường 'thập trảo âm công', lấy thế tấn công như vũ bão hướng đến đối phương. Đối với loại võ công lạ lùng này, Hồ Hán Thương chính là lần đầu gặp nhưng như vậy không có nghĩa là hắn dễ dàng bị chiếm thượng phong. Mười ba tuổi theo phụ thân ra chiến trường, hắn kì thực là tắm trong máu lửa mà lớn lên, bản lĩnh tự nhiên không phải dạng vừa. Hơn nữa, tuy Hoa Đà ra chiêu ngoan độc, hắn vẫn nhìn ra nàng kém hắn không phải chỉ một hai.
   Giao thủ hơn mười chiêu, Nguyệt Hoa dần dần bị rơi xuống thế hạ phong. Nàng đưa tay vào trong túi móc ra một khối "bộc lưu phá" ném về phía Hồ Hán Thương. 
   Đã lĩnh hội được uy lực của thứ này, Hồ Hán Thương lập tức học Hoành Nghĩa, đá văng thứ đó. Bất ngờ, hắn vừa chạm đến, thì thứ đó vỡ tung, bột phấn màu trắng bay ra, Hồ Hán Thương bị bất ngờ liền hít vào mấy ngụm. Nguyệt Hoa liền tận dụng sơ hở phi một loạt mười đầu châm độc. Hồ Hán Thương thân thể cực tốt, xoay người tránh né, cuối cùng vẫn sơ sẩy nhận một châm trúng vai.
   Hoành Nghĩa khó khăn vận khinh công tránh thoát khỏi "vuốt trận" sắc nhọn của hắc lang, vội lao tới đánh một quyền vào vai Nguyệt Hoa, ép nàng lui lại mười bước. Nhìn sắc mặt Hồ Hán Thương vì trúng độc mà nhanh chóng chuyển sang tái nhợt, Hoành Nghĩa gầm lên: "Ngươi dám đánh lén!"
   Nguyệt Hoa ngẩng cao đầu, bộ dáng ngang tàng, không coi ai ra gì: "Hoa Đà ta chưa từng nhận mình là quân tử." - Quả thật, vốn dĩ nàng trừ khinh công thượng thừa ra thì võ công về cơ bản là không địch nổi đối phương. Lăn lộn trên giang hồ nhiều năm đã khiến nàng đúc kết ra một chân lý: "Kẻ không vì mình thì trời chu đất diệt".
   "Hoành Nghĩa ta từ xưa đến nay chưa từng đánh nữ nhân, nhưng hôm nay ta nhất định không thể nương tay với ngươi." - Dứt lời, nam tử đưa tay rút ra nhuyễn kiếm vốn được quấn tại thắt lưng, một luồng ánh sáng sắc lạnh lóe lên mang làm cho không khí đột ngột hạ nhiệt.
   "Vậy ta rất hân hạnh." - Nguyệt Hoa buông một câu, cũng lập tức thu lại nụ cười, ánh mắt âm trầm trở nên nghiêm túc. Nàng biết là nàng đã chọc tức nam nhân này rồi. Con giun xéo lắm cũng quằn, huống chi là hùm đang tỉnh mà nàng lại nắm râu nó.
   Hoành Nghĩa dùng tốc độ sét đánh phi tới, mắt thấy là đánh thẳng về phía Nguyệt Hoa. Hắc lang cũng không phải là dễ đối phó như vậy, lập tức tiến lên bảo hộ chủ tử. Hai bóng đen một người một thú đâm sầm vào nhau rồi nhanh chóng bật trở lại. Hoành Nghĩa thân thể toàn vẹn, chỉ có vai phải hắc lang đã có vết cắt qua.
   Nguyệt Hoa nhíu mày, rơi vào trầm mặc. Nàng không nhớ rõ lần cuối cùng Nhị Lang ca ca này bị thương là bao giờ nữa.
   Hoành Nghĩa lần nữa phi tới, hắc lang tựa như bị kích thích gầm lớn một tiếng, cũng không chậm một nhịp. Thân thể xoay tròn đột ngột rẽ hướng, hắc lang hai mắt rực sáng chuẩn xác ngoạm được chân Hoành Nghĩa ném cả thân thể nam nhân ra xa.
   Hoành Nghĩa còn chưa ổn định thân thể, hắc lang đã lập tức lao tới, tốc độ thậm chí còn không kịp để chớp mắt một cái. Hắn vội nín thở đưa kiếm lên đỡ lấy cặp vuốt uy lực mười phần của hắc lang, một đầu gối đã khuỵu xuống, ong ong chạm vào nền gạch.
   Mắt thấy hai bên đã rơi vào thế cục giằng co, Nguyệt Hoa lần nữa cất giọng: "Chủ tử ngươi không nói, vậy ngươi nói xem nàng đang ở đâu? Ngươi nói, ta liền cứu hắn."
   Hoành Nghĩa nhíu mày, nội tâm đấu tranh kịch liệt. Hắn đương nhiên là muốn bảo toàn tính mạng cho Gia nhưng hắn cũng nhìn ra Gia có ý tứ với vị Tiểu thư kia. 
   Đúng lúc này, Hồ Hán Thương vốn là đã trúng độc suy yếu, lại lạnh lẽo lên tiếng: "Chưa từng có kẻ nào uy hiếp được Bản Vương!"
   Lòng trung thành của Hoành Nghĩa trỗi dậy, hắn hít một hơi thật sâu, bất ngờ hất văng hắc lang sang một bên, đồng thời dùng cả mười phần công lực phi kiếm về phía Nguyệt Hoa. Nhuyễn kiếm bén ngọt lấy tốc độ chớp nhoáng xé gió mà tới, Nguyệt Hoa trợn trừng mắt, hoàn toàn không kịp tránh.
   Ngay khi mũi kiếm chỉ còn cách Nguyệt Hoa một ngón tay, một viên sỏi không biết từ phương nào đến chuẩn xác đập vào mũi kiếm làm lệch hướng đi của nó, đâm thật sâu vào cây cột trụ cách đó ba thước đằng sau Nguyệt Hoa. Một lọn tóc mai đen nhánh nhẹ rơi xuống bên chân nàng.
   Nguyệt Hoa cau mày nhìn về phương hướng hòn sỏi vừa bay tới, vừa kịp bắt được một góc hắc y mờ ảo chớp nhoáng làm nàng bỗng chốc ngây người.
   "Tam Lang!"
   Nguyệt Hoa giật mình quay đầu, tức thì khuôn mặt trở nên kinh hỉ vô cùng: "Đại Lang!"
   Mạc Tử Như Nguyệt đột nhiên xuất hiện ở hành lang, Nguyệt Hoa mừng rỡ lao tới ôm chầm lấy nàng, thanh âm gấp gáp: "Đại Lang, tỷ không sao chứ? Muội cùng Nhị Lang đã rất lo cho tỷ!"
   "Ta vô sự." - Mạc Tử Như Nguyệt vỗ lưng nhè nhẹ trấn an Nguyệt Hoa, lại vươn tay xoa đầu hắc lang, áy náy nói - "Thật xin lỗi!"
   Hắc lang nhu thuận tựa như một con chó nhà lớn vô hại, thân thiết dụi dụi vào tay Mạc Tử Như Nguyệt.
   Một bên Hoành Nghĩa đỡ lấy Hồ Hán Thương, nội tâm không khỏi một lần nữa co rút. Nữ tử và hắc lang này vừa nãy âm hiểm như thế nào hắn vẫn còn nhớ rất rõ.
   Tầm mắt Mạc Tử Như Nguyệt bắt gặp thần sắc tái nhợt của Hồ Hán Thương thì chợt hiểu ra: "Tam Lang, mau đưa giải dược cho Vương gia, Vương gia chính là ân nhân của ta."
   Nguyệt Hoa rất là không đành lòng lấy ra giải dược đưa cho Hoành Nghĩa, hậm hực nói: "Uống một nửa, bôi một nửa, chia năm phần, mỗi ngày một phần, dùng giờ Tý, tránh nước, kiêng rượu, càng không được hoạt động mạnh, nghỉ ngơi đúng giờ."
   Hoành Nghĩa không nhịn được mà nói: "Phiền phức như vậy?"
   Nguyệt Hoa không chút khiêm tốn đáp lại: "Độc của Hoa Đà ta há lại dễ giải như vậy thì tùy tiện khoai lang ngoài chợ cũng có thể trở thành nhân sâm được rồi!"
   Hoành Nghĩa trợn mắt, lần đầu tiên cảm thấy giận mà không nói lại được câu gì.
   Mạc Tử Như Nguyệt tiến lên phía trước, che chở Nguyệt Hoa sau lưng, hướng Hồ Hán Thương lên tiếng: "Vương gia, nàng còn nhỏ tuổi, tính cách có chút lỗ mãng, chuyện lần này chắc chắn là có chút hiểu lầm gì đó, cầu xin Vương gia giơ cao đánh khẽ."
   Hồ Hán Thương trong lòng rất không thích nhìn nàng che chở người khác như vậy, giống như là hắn rất đáng sợ. Thanh âm hắn không tự chủ mà trùng xuống: "Nàng ta là gì của nàng."
   Một tia sáng lóe lên trong mắt Nguyệt Hoa, Mạc Tử Như Nguyệt vừa định trả lời là bằng hữu, thì ngay lập tức Nguyệt Hoa đã giành lên tiếng: "Chúng ta là thân tỷ muội." - Không chút e dè, nàng nhìn thẳng vào Hồ Hán Thương, ánh mắt tràn ngập cảnh giác cùng cảnh cáo.
   Vì thân phận của nữ tử vô cùng đặc biệt (ít nhất là đối với Hồ Hán Thương), hắn liền xem nhẹ ánh mắt của nàng, ngay lập tức hòa hoãn: "Vậy là thân nhân của nàng, chuyện này coi như là hiểu lầm. Về phòng ốc..."
   "Toàn vẹn!" - Nguyệt Hoa nhanh nhảu nói, không hề có ý tứ để nam nhân này chiếm ưu thế trước mặt Đại Lang. Nam nhân này nghĩ gì, nàng đại khái có thể nhìn ra được bảy, tám phần.
   Hồ Hán Thương nhíu mày, hiển nhiên là không vừa lòng thái độ của nàng. Mạc Tử Như Nguyệt vội đỡ lời: "Phòng vốn là không có tổn hại gì, lát chỉ cần một vài nha hoàn qua sân thu dọn là được. Vương gia thân thể không tiện, chúng tôi xin phép lui về nghỉ ngơi."
   Hồ Hán Thương quả thật là thân thể không tiện, đành nói: "Vậy Bản Vương đi, tối nàng nhớ dùng cơm đúng giờ."
   Cũng không đợi Hồ Hán Thương rời đi, Nguyệt Hoa ngay lập tức lôi kéo Mạc Tử Như Nguyệt trở lại phòng, để hắc lang canh giữ bên ngoài, nàng cài then chốt cửa cẩn thận.
   Nhận ra Nguyệt Hoa bất an, Mạc Tử Như Nguyệt nhẹ nói: "Nguyệt Hoa, ta không sao mà." Nguyệt Hoa ngồi xuống bàn tròn cạnh Mạc Tử Như Nguyệt, thanh âm đều là uất ức cùng chất vấn: "Tại sao tỷ lại dễ dàng tin người như vậy? Phủ Thiệu Thành Vương là nơi nào chứ? Tại sao tỷ lại có thể "tình cờ" lạc vào đây khéo như vậy? Tại sao tỷ lại không viết thư báo tin về cho bọn ta? Tỷ có biết tất cả mọi người đều rất lo lắng cho tỷ hay không?"
   Đối diện với những chất vấn của Nguyệt Hoa, Mạc Tử Như Nguyệt trầm mặc cúi đầu.
   Chuyện mấy ngày qua xảy đến, thực sự khiến nàng không còn biết nên làm gì nữa.
   "Ta xin lỗi..."
   Nguyệt Hoa kinh ngạc bắt gặp ánh mắt tràn ngập bi thống cùng hối hận của Mạc Tử Như Nguyệt, nhất thời lòng chỉ còn lại đau xót. Lần nữa ôm lấy Mạc Tử Như Nguyệt, Nguyệt Hoa cố nén nước mắt nghẹn ngào: "Được rồi muội không nói nữa, mọi chuyện đều đã qua rồi."
   Nằm phủ phục trước cửa phòng lớn, hắc lang bị thương yên tĩnh ngước mắt nhìn trời xanh, có điều, đêm nay đã thiếu vắng một vầng bạch nguyệt.
   Tới vãn thiện, Nguyệt Hoa mới hiểu ra tại sao nam nhân kia trước khi đi lại nói lời ân cần với Đại Lang như vậy.
   "Mạc Tiểu thư, Vương gia cho mời cô cùng Hoa Đà cô nương tới dùng vãn thiện." - A Hạ quy củ

1 2 »