22. Minh Cung

Tùy Chỉnh

   Xét về môn phái, Đại Việt có hơn hai mươi võ phái nội địa, cùng du nhập từ phương Bắc đã xuất hiện và qua đi trong vài chục năm, còn về tôn giáo, nhân dân Đại Việt lấy Nho giáo làm Quốc giáo, Việt hóa Lão giáo và phần lớn tín Phật giáo. 
   Vào cuối triều Trần, giữa lúc tình cảnh nhân dân lầm than bởi sự tụt dốc của Vương triều, Minh Giáo liền xuất hiện, tựa như một luồng gió mới mát lành thổi đến trên tâm hồn khô cằn của những người dân cùng khốn, tựa như sự cứu độ thần kì phải tới vào đúng kì cận tận thế, lập tức kéo theo số người dân đặt niềm tin nơi Giáo phái này ngày càng nhiều.  
   Nắng lan tràn theo từng cơn gió, gió xào xạc qua từng kẽ lá, lá lay động theo từng nhịp lên xuống tạo nên một giai điệu thiên nhiên du dương không có tên gọi. Trong cái lạnh heo may đầu mùa đông, nắng trở nên dễ chịu hơn rất nhiều, cũng giống tân triều vừa được dựng nên, thi hành vô số chính sách khuyến nông, giảm sưu, thả lỏng quần chúng con dân.
   Hấp háy đôi mắt già nua nhìn con cháu đi làm về vác theo một đống đồ còn chưa kịp dỡ khỏi xe bò lại bị lũ trẻ con nô đùa ầm ĩ trong sân quấn lấy, còn có dưới bếp vọng ra tiếng quát tháo tưởng chừng có thể thổi bay nóc nhà của con dâu làm con chó cái đứng cổng giật mình sủa inh ỏi, lão nhân gia mặt đầy nếp nhăn sâu hoắm chống gậy ngồi trên chõng tre cũ sờn vuốt râu cảm khái ngâm bốn chữ: "Quốc thái dân an!"
   Cách đó cả trăm dặm, ẩn mình trong một sơn cốc, Minh Cung năm gian ba chái sừng sững ấn nơi tâm mạch của non núi bốn phương tám hướng mọc lên, lầu son gác tía tinh xảo, kì hoa dị thảo phong phú; xét về xa hoa, giàu có, tuyệt không hề kém cạnh Hoàng Thành. Chếch về phía Đông trăm thước là khu Đông viện khép kín, tương đối yên tĩnh. Hoa cỏ trong viện đủ loại, dù đã hết mùa hoa nhưng vẫn đặc biệt xanh tốt, chỉ cần nhìn cách bài trí có quy tắc nhưng vẫn không làm mất đi vẻ tự nhiên, hài hòa của cả viện cũng đủ để nhận ra chủ nhân nơi này là người vô cùng cầu toàn.
   Lại nói, tại gian phòng lớn nhất của Thùy Sao các cao ba tầng lầu, nam nhân vóc dáng cao lớn vận trung y hắc sắc đang cúi đầu nhìn nữ tử nhan sắc tuyệt diễm một thân bạch y ngủ say trong lòng, khóe môi không cách nào hạ xuống được. Nụ cười của nam tử không quá sâu nhưng nhu tình cơ hồ như đóa hoa xuân mơn mởn đầy sức sống căng tràn, cũng tựa như tuyết đầu mùa thuần túy mà ít ỏi, lại giống như sao Hôm sáng rõ trên bầu trời đêm không gì sánh bằng.
   Ai nói mắt phượng mày ngài là nữ tử đẹp nhất? Ai nói mày kiếm mắt phượng là nam tử khí khái nhất? Cặp mắt của nam nhân này còn đẹp hơn như thế!
   Mắt hình dạng dài hẹp sắc nhọn, con ngươi đen tuyền một màu không chứa chút tạp vật, phảng phất toát ra tà mị. Đôi mày đậm dày vừa phải, thẳng tắp và bén ngọt tựa như một món binh khí cực phẩm rời khỏi vỏ bọc, tản mát hàn ý. Mũi hình dáng tựa ngọn Yên Tử sừng sững, cao một cách bất thường hay là do nòi tốt thì cũng khó nói, rõ ràng là không giống đại bộ phận người Việt mũi tẹt. Đôi môi nam nhân này không phải kiểu mỏng như phiến lá phong lưu hết sức, mà vừa phải, đúng nét, khớp với cả khuôn mặt tuyệt mỹ của hắn. Còn có vết sẹo mờ hình dáng đuôi én cắt ngang mắt trái, kéo dài xuống xương gò má trên mặt nam tử không những không hủy đi toàn bộ mỹ mạo, lại vừa khéo làm cho dung nhan hắn thêm ba phần âm lãnh khó lường.
   Tuấn nhan khiến lòng người điên đảo, trời đất quay cuồng, nhìn khắp thế nhân thật chẳng thể có người thứ hai. Nhưng cũng từ đây hàn khí lãnh liệt thâm trầm dày đặc, chỉ nhìn cũng đủ bức người phát hoảng, tạo thành một cái cảm giác đẹp quỷ dị, không thể khinh nhờn. 
   Nam nhân này chẳng phải ai xa lạ, mà hắn chính là Lãnh Dạ cứ mỗi lần xuất hiện tựa hồ như keo dính chặt lấy người ta. Lại nói, nữ tử trong lòng hắn tự nhiên không ai khác ngoài Mạc Tử Như Nguyệt. 
   Lãnh Dạ lúc này đang vận cả mười hai phần tinh thần lực để nhìn xem thiên hạ trong lòng. Làn da nàng một màu trắng không tì vết gần như là trong suốt tựa thạch anh trắng, suối tóc đen êm ả mượt như nhung làm hắn yêu thích cầm trong tay không buông. Nhìn đôi mày tinh tế như họa cùng hàng mi dày cong vút, mềm mại tựa lau sậy hai bên bờ Hồng Hà, trong đầu Lãnh Dạ không khỏi hình dung tới song nhãn trời sinh chứa đựng hổ phách tinh quang tuyệt mỹ khuynh đảo nhân tâm, tâm của hắn không khỏi nổi lên gợn sóng. Phía dưới này là mũi thanh tú cùng bờ môi đầy đặn khêu gợi, dễ dàng khiến người ta động lòng muốn nếm thử. 
   Yết hầu khẽ chuyển, con ngươi u tối xẹt qua một tia kinh ngạc, sau đó uyển chuyển hóa thành bất đắc dĩ. Lãnh Dạ thầm than thở, nàng vẫn xinh đẹp như vậy, chẳng cần làm gì mị lực cũng vẫn đủ khiến thiên địa trong hắn lung lạc. Nàng chính là như vậy, là tảng đá đè nặng nơi lòng hắn, là hố sâu vạn vạn trượng hắn tình nguyện ngã vào đời đời kiếp kiếp. 
   Khẽ nhíu mày, hắn chợt phát hiện chiếc cằm của nàng khá thon nhọn... hơn một chút? Tỉ mỉ nhìn lại, hắn nhận thấy dưới hàng mi dày vẫn còn rõ những vết thâm quầng sát phong cảnh, còn có làn da trắng của nàng ngỡ như là được bảo dưỡng rất tốt nhưng đôi môi nhợt nhạt không hề thích hợp. Hắn bỗng nhiên nhớ cảm giác nhẹ hẫng khi bồng nàng trong tay, lại còn nàng nằm trên đùi hắn đã một đêm, nhưng hắn hoàn toàn không hề cảm thấy tê mỏi chút nào! Lãnh Dạ trong lòng khẽ chạnh, con ngươi âm lãnh lộ ra đau xót, hắn vươn tay, cũng không biết là lần thứ mấy thay nàng vuốt mi tâm nhăn lại. 
   Mạc Tử Như Nguyệt mơ màng cảm thấy đầu đau đớn, nhẹ hít vào một hơi. Nơi mi tâm truyền đến cảm xúc ấm áp cùng nhu động nhỏ nhẹ làm cơn đau dần dịu lại, nàng không khỏi khẽ thở ra thoải mái.
   Cũng không biết là giờ gì, Nguyệt Hoa còn chưa thấy trở lại, Mạc Tử Như Nguyệt tính toán nằm nghỉ thêm một chút. Mấy hôm nay nàng thật không thể ngủ được, khó khăn lắm mới tìm thấy cảm giác thèm ngủ, vẫn là nên nghỉ ngơi cho tốt, dành sức để lát nữa còn thực hiện kế hoạch. Nghĩ vậy, nàng liền trở mình xoay người qua hướng khác, cũng thuận tay kéo cao chăn trên người lên một chút.
   Mùi hương xa lạ xông vào cánh mũi, lập tức khiến Mạc Tử Như Nguyệt mở trừng mắt đầy cảnh giác, con ngươi hổ phách mơ màng còn chưa tỉnh hẳn nhìn bài trí xung quanh không xác định. Nơi này không phải phòng tại Thiệu Thành Vương Phủ, nàng đang ở đâu?
   Tiếng cười khẽ trầm trầm êm tai của nam nhân truyền xuống từ nơi đỉnh đầu, Mạc Tử Như Nguyệt ngạc nhiên phát hiện "cái gối" của mình cũng rung theo. Nàng ngẩng đầu, dung nhan nam tử quá mức tuấn mỹ đập vào tầm mắt, cảnh giác lập tức dâng lên mức báo động. Mạc Tử Như Nguyệt bật dậy ngồi rút về một góc, tay quấn chặt chăn quanh thân thể, vì đột ngột hoạt động, cơn đau đầu vừa dịu đi lại nhanh chóng trở lại làm nàng choáng váng, thanh âm phát ra khản đặc: "Ngươi đã làm gì?"
   Lãnh Dạ giơ tay muốn đỡ nàng, nhưng nhìn đến ánh mắt cảnh giác cùng đe dọa của nàng, hắn đành thôi. Lòng lạc lõng không ít, hắn mỉm cười nhìn nàng: "Nàng tự xem không tốt hơn sao?" Mạc Tử Như Nguyệt chớp mắt, thật sự nhìn xuống vẫn thấy là y phục tối qua nàng mặc, nhận ra bản thân có chút kích động, nàng trấn định lại nói: "Ngươi là ai? Đây là nơi nào? Sao ta lại ở đây?" 
   Lãnh Dạ nhìn nàng mỉm cười gian xảo: "Nàng đoán xem ta là ai? Chúng ta vô cùng thân thiết nhớ!"

   "Ngươi là..." - Mạc Tử Như Nguyệt nhíu mày kĩ càng nghiên cứu khuôn mặt nam tử, có cảm giác bất lực. Nam nhân có ngoại hình ấn tượng như thế này không lý nào lại không để lại bất kì dấu vết gì trong đầu nàng?
   Nhìn nàng thật nghĩ không ra, Lãnh Dạ cười tà, tay cầm một vật lấp lánh giơ lên trước mặt nàng, nhẹ thả lơi tiếng gọi: "Nương tử..."
   Mặt nạ bạc thuần một màu lành lạnh như ánh trăng tinh khiết của đêm trăng trọn vẹn tháng tám. Trong khoảnh khắc, Mạc Tử Như Nguyệt trợn ngược mắt, bật thốt lên: "Đại Ma Đầu!"
   Giang hồ đồn rằng tính tình Giáo chủ Minh Giáo là kẻ máu lạnh vô tình, lấy việc giết người làm thú tiêu khiển, ngày nào không thấy máu thì không thể sống yên ổn. Cũng có lời bàn tán về dung nhan của Đại Ma Đầu này, nghe nói hắn vốn là con rớt của Diêm Vương, sở hữu dung nhan quá mức khác người, căn bản là không thuộc về dương gian nên dùng mặt nạ che dấu đi. Lại có ý kiến cho rằng Diêm Vương vì phạt vạ hắn không thể quay về Âm Giới, yểm một bùa chú hình dáng ghê rợn lên người hắn, mặt nạ bạc chính là để che dấu khuôn mặt bị ấn chú ghê rợn đó. 
   Nhưng thật là càng đồn càng sai, có ai ngờ được đằng sau lớp mặt nạ bạc lại là một dung nhan xuất chúng, kinh mỹ đến như vậy?
   Khóe môi hoàn mỹ vẽ ra nụ cười không thể kiềm chế được, Lãnh Dạ tự mình kiến giải cho mình: "Ừ, vi phu ở đây, nương tử không cần phải xúc động như vậy."
   Mạc Tử Như Nguyệt lãnh đạm, khuôn mặt vốn luôn không biểu lộ quá nhiều cảm xúc lúc này lại bị Ma Đầu dễ dàng chọc giận cơ hồ đến mức hít thở không thông, liền vớ cái gối ném về phía Lãnh Dạ, chẳng may lại đụng đến vết thương sau vai, nàng không khỏi hô một tiếng.
   Lãnh Dạ lập tức thôi cười cợt, sáp lại gần nàng lo lắng hỏi han: "Động phải vết thương hay sao? Có đau lắm hay không? Nàng giận thì cứ mắng cứ chửi là được, cần gì phải tổn hại thân thể như vậy!"
   Mạc Tử Như Nguyệt ngẩng đầu có chút bất ngờ nhìn nam tử. Khuôn mặt kinh mỹ nhuốm nét âu lo, song mày kiếm đẹp như tạc lộ rõ vẻ đau lòng, còn có đồng tử đen tuyền kia đích xác là một biển nhu tình.
   Lãnh Dạ còn cằn nhằn một hồi, không thấy người ta nói gì, hắn nâng mắt phát hiện nàng đang ngẩn người nhìn mình, trong lòng cảm thấy có chút thành tựu, khóe môi không nhịn được lại vén lên nụ cười mị hoặc.
   "Khụ!" - Mạc Tử Như Nguyệt hồi phục lại thần trí, không tự nhiên mà rời đi tầm mắt. Trước đây gặp mặt, hắn chính là hóa trang khuôn mặt để nàng cảm giác hắn chỉ là một nam nhân tuấn tú trong vô số những người tuấn tú. Nhưng bây giờ khi chân chính nhìn, nàng lại có cảm giác không chân thực. Đại khái là dựa vào thân phận Ma Đầu này, nàng đã đoán được bảy, tám phần địa phương nàng đang ở - "Ngươi nói làm sao ta lại ở đây?"
   Lãnh Dạ thoải mái dựa người vào thành giường, áo choàng hắc sắc bên ngoài hờ hững rơi xuống tận vai, trung y đồng màu bên trong lỏng lẻo ẩn hiện bộ ngực lớn cân đối của nam nhân, giọng nói mập mờ: "Ta có nhà lớn, vườn rộng, nương tử tâm can của ta lại phải nương nhờ ở chỗ của người-nam-nhân khác thì sẽ là cái gì? Ta chính là lập tức tới đón nàng về, tránh cho nàng lưu lại môi trường không tốt kia ảnh hưởng."
   Mạc Tử Như Nguyệt trợn mắt. Cái gì mà "lập tức đón nàng về" lúc nửa đêm canh ba hay sao? Lại cái gì mà "môi trường không tốt"? Rõ ràng là lén lút xông vào Phủ người ta cướp người, hắn lại nói đường đường hoàng hoàng chính chính như vậy!
   Chuyện này có lẽ không phải chỉ đơn giản đến thế, nhưng đầu óc nàng lúc này thật khó có thể suy luận thêm bất cứ điều gì. Bộ dáng Ma Đầu trời đánh kia nửa kín nửa hở giống như đang công khai... quyến rũ nàng? Cho dù Ma Đầu này tính khí thật hung ác bạo ngược, nhưng dung nhan của hắn cũng tuyệt nguy hiểm không kém. Các thiếu nữ nếu có trái tim yếu đuối một chút không chừng là chỉ cần một cái liếc mắt của hắn cũng sẽ tự công tâm mà đi đời nhà ma mất thôi.
   Mạc Tử Như Nguyệt cảm giác hai tai nóng bừng bừng, né tránh nhìn thẳng, mất tự nhiên chuyển đề tài: "Vậy Nguyệt Hoa đâu?" 
   "Tiểu tâm can, ta cùng nàng đang tâm tình, nên nói tới chính là ta và nàng, nhắc đến người khác hẳn là không cần thiết lắm." - Lãnh Dạ mỉm cười híp mắt nhắc nhở, trong âm điệu nồng đậm mất hứng.
   Mạc Tử Như Nguyệt thật không hiểu nổi suy nghĩ này, chớp mắt nhìn hắn: "Tại sao?"
   Nụ cười trên môi nam tử dần tan biến, hắn hơi nhíu mày bất mãn: "Tại sao ư? Chúng ta chia cách một tháng, ta nhớ nàng đến không chịu nổi, đương nhiên gặp nàng phải thật tốt nói chuyện, bồi đắp tình cảm."
   "Này..." - Mạc Tử Như Nguyệt xoa mi tâm ẩn ẩn đau - "Đó là tình cảm đơn phương của ngươi, giữa chúng ta vốn dĩ không hề có bất cứ quan hệ gì."
   Thanh âm nữ tử trong trẻo thản nhiên buông ra, tựa như lưỡi dao sắc lạnh đột ngột đâm một nhát nơi tim đau nhói đến hít thở không nổi, Lãnh Dạ hạ mắt nhạt nhòa cười. Hắn cứ ngỡ hắn làm đến như vậy thì nàng cũng có tình cảm với hắn dù ít dù nhiều. Hóa ra vốn dĩ tất cả đều là hắn đơn phương.
   Thân hình cao ngất của nam tử khẽ cứng đờ, Đại Ma Đầu ngang tàng bạo ngược khắp thiên hạ giờ phút này lại lộ ra chua xót cùng bất đắc dĩ. Sâu trong lòng Mạc Tử Như Nguyệt không hiểu tại sao lại cảm thấy run rẩy, hối hận nhỏ bé một chút trào lên.
   "Nàng nghỉ ngơi nhiều một chút, trong cơ thể nàng vẫn còn dư lại thuốc mê, đối với cơ thể suy nhược không tốt. Đừng bận tâm về nữ tử kia, nàng ta rất tốt, sớm muộn nàng ta cũng sẽ tới tìm nàng." - Lãnh Dạ rời khỏi, để lại trong tầm mắt bóng lưng cao ngất cô độc.
   Trong khoảnh khắc, Mạc Tử Như Nguyệt tưởng như nhìn thấy bóng lưng cao ngạo của một thiếu niên áo xanh trên nền trời đêm không trăng không sao, kinh diễm mà cô độc. Cánh tay vô thức vươn ra nhưng không níu giữ được, ảo ảnh thiếu niên chợt nhòe đi hóa thành thân hình nam tử cao lớn bị che khuất sau tấm bình phong họa hoa lan trắng tinh tế.
   Cơn mê mang ập đến làm mí mắt Mạc Tử Như Nguyệt nặng trĩu, nàng nhanh chóng tiến vào giấc ngủ sâu. Giấc ngủ này, hình ảnh mỹ thiếu niên áo xanh lại một nữa xuất hiện trong cơn mơ của nàng, vừa mờ ảo lại chân thực tựa như là bước ra từ một miền kí ức đã sớm rơi vào ngủ vùi.
***   
   Mí mắt Nguyệt Hoa rung rung hai lần rồi cuối cùng cũng mở ra. Nhìn căn phòng lớn chỉ toàn một màu đen trong trẻo quen thuộc, nàng chớp chớp mắt đầy một tầng mơ hồ. Đúng lúc này, cánh cửa gỗ kẹt mở, nhìn đến bóng người xuất hiện, Nguyệt Hoa ngây người sửng sốt.
   Nam tử dáng vóc cao gầy mà hữu lực, ngũ quan tương xứng tuấn mĩ vô cảm, trên dưới một thân hắc y hư ảo, tinh thuần. Nam tử này khí tức không rõ ràng, cơ hồ như một cái bóng đen vô định.
   Song nhãn giảo hoạt trong suốt của Nguyệt Hoa lúc này chất một tầng lại một tầng xúc động mê man. Nàng nhìn nam tử trước mặt, rồi cả cơ thể như là vô thức sáp lại, dựa sát vào lồng ngực vững chắc của nam tử, giống như muốn tìm kiếm chút hơi ấm. Trên khóe môi xinh đẹp là cả một nụ cười tự giễu.
   Hắn vẫn luôn như vậy, thật giống như một cái bóng luôn khiến cho người ta không có cách nào cảm nhận được sự tồn tại của hắn. Đến cả nàng, cũng không thể nắm bắt được hắn. Vì sao tình cảm nhiều như vậy, lại cách xa đến vậy? Phải chăng chỉ trong mơ, mới có thể ở bên cạnh nhau?
   Dường như ôm không đủ, Nguyệt Hoa đột ngột níu lấy khuôn mặt thon dài của nam tử, kề sát bờ môi mềm lên làn môi mỏng, tham lam mà chiếm giữ.
   Nam tử bất ngờ mở lớn hai mắt, hô hấp ngừng trệ, trong vòng một giây trái tim mất kiểm soát vang lên tiếng "thịch" mạnh mẽ.
   Nguyệt Hoa lập tức đẩy nam tử ra xa, giọng không khỏi trầm xuống: "Ngươi thật là Minh Ảnh?"
   Minh Ảnh nhìn nữ tử chớp mắt đã xù lông cảnh giác thì hắc mâu thoáng qua một tia đau đớn, rất nhanh lại chìm xuống. Hắn bình tĩnh đưa mắt nhìn nàng, thanh âm lạnh lẽo: "Chính ta."
   Nguyệt Hoa cắn môi nhịn xuống xúc cảm cuồn cuộn trong ngực, đảo mắt nhìn quanh, nơi này không phải Thiệu Thành Phủ, cũng vô cùng lạ mắt, hiển nhiên là nàng đã bị "bắt cóc" mang đi: "Nơi này là... Minh Cung?" - Xét thân phận người đối diện, nàng đại khái có thể đoán ra được vị trí của bản thân rồi.
   Thanh âm nam nhân không cảm xúc đáp lại: "Phải."
   Nguyệt Hoa bóp cái trán hơi đau nghĩ ngợi. Đêm qua có một toán hắc y nhân xông vào Thiệu Thành Vương Phủ, phóng hỏa ở phía Thư phòng của Hồ Hán Thương, sau đó lại chạy tới Hậu viện các nàng tọa, ngấm ngầm bỏ khói mê vào phòng hòng âm mưu việc tiểu nhân.
   Nhưng Nguyệt Hoa là ai cơ chứ? Muốn chơi độc dược với nàng, nàng đương nhiên là sẵn sàng đáp trả mười phần.
   Nàng đã âm thầm thả một ít phấn ngứa lên những người đó, chắc chắn giờ này mấy tên đó đang bị độc tính hành hạ đến kêu cha gọi nương rồi đi. Chẳng qua, Nguyệt Hoa liếc mắt nhìn nam tử âm lãnh trước mặt, nàng cũng không ngờ, kẻ này tới chế trị nàng để cho kẻ sau mang Đại Lang đi mất.
   Con ngươi chợt lóe, cả cơ thể lập tức căng thẳng. Nguyệt Hoa hoàn toàn không thể nghĩ ra một nhân vật nào khác đủ khiến cho Minh Ảnh ra tay đâu.
   "Ma Đầu các ngươi đang giữ Đại Lang của ta?"
   Ánh mắt nghi ngờ cùng cảnh giác của nàng bắn tới, Minh Ảnh trong lòng vô cùng khó chịu nhưng bên ngoài vẫn vô cảm nhìn nàng, ánh mắt sâu mà thâm trầm, giọng nói hết sức lạnh lẽo: "Phải."
   Nguyệt Hoa lo lắng đứng bật dậy, cơ thể chưa hoàn toàn hồi phục khỏi ảnh hưởng của thuốc mê khiến nàng loạng choạng. Minh Ảnh tinh mắt nhanh tay đỡ được thân thể nàng, ngược lại Nguyệt Hoa không cảm kích mà đối hắn cắn răng: "Chết tiệt! Ngươi lại dám hạ dược ta!"
   Hoa Đà danh chấn thiên hạ một thân y nghệ xuất ra từ Ma Y. Mà vị Ma Y này ẩn tại Hoàng Liên Sơn, y thuật chính là sâu tựa Đông Hải, làm việc tùy hứng, tính cách quái gở, người người kiêng dè. Chẳng qua Ma Y không phải tự nhiên là có một thân tài nghệ như vậy, tất yếu là phải có sư phụ, mà có sư phụ đương nhiên là có đồng môn. Một trong những đồng môn đó, có một người hiện nay trú tại Trường Sơn, thiên hạ tôn xưng Thiên Y, chấp chưởng Đường Môn - y phái nhất nhì Đại Việt, đệ tử rộng khắp thiên hạ. Cũng không biết vì cớ nguyên do gì, Ma Y cùng vị Thiên Y kia chính xác là không đội trời chung, đấu đá lẫn nhau suốt hai mươi năm, dẫn đến tình cảnh ngày hôm nay các nàng vẫn là đối chọi gay gắt với toàn bộ Đường Môn.
   Lại nói Nguyệt Hoa tuy từ nhỏ đã luyện thành thân thể bách độc bất xâm, nhưng đối với dược phẩm đặc-chế-số-lượng-có-hạn-giá-trên-trời của Thiên Y vẫn có vài phần ảnh hưởng lên nàng. Điều này chứng tỏ, Thiên Y kia cũng không phải hữu danh vô thực. So sánh với Ma Y, cũng không thể nói rõ ai cao ai thấp.
   Nhưng trọng điểm ở chỗ Minh Ảnh lại không hề thiếu mấy thứ này.
   Thản nhiên đón nhận ánh mắt oán hận của nàng, Minh Ảnh kiệm lời nói: "Phải." 
   "Mèo tha mất lưỡi rồi à!" - Nguyệt Hoa hậm hực thầm mắng một câu, nàng ổn định thân thể liền đẩy văng tay nam tử ra. Bày ra bộ dáng kiên cường bất khuất, nàng nhìn thẳng vào mắt Minh Ảnh, âm sắc gần như ra lệnh: "Đưa ta tới chỗ Đại Lang!"
   Nam tử giống như hơi bất ngờ, nhìn nàng thật sâu một hồi, rồi lại đột ngột xoay lưng bước đi. Nguyệt Hoa thầm kín thở phào một hơi, cả thân thể cứng nhắc được thả lỏng, không chậm trễ theo sát bóng hắc y.
   Nàng những tưởng hắn đưa nàng tới chỗ Đại Lang, nào ngờ hắn lại trực tiếp đưa nàng tới một gian Trù phòng sạch sẽ. Nguyệt Hoa chưa kịp phát tác hỏa khí, Minh Ảnh đã lạnh lùng đưa nàng vài từ rời rạc: "Ngoại thương, giải độc, suy nhược cơ thể."
   "Hả?" - Nguyệt Hoa còn muốn hỏi rõ nhưng trong nháy mắt ngây người, nam tử cơ hồ như một cơn gió lặng lẽ tan biến, để lại cho nàng một luồng heo hút. Nguyệt Hoa cảm giác đầu mình muốn bốc khói đến nơi rồi, nhưng không có chỗ giải phóng, nàng đành nhịn xuống bước chân vào Trù phòng. Kiểm tra nguyên liệu một lượt, Nguyệt Hoa bắt đầu nổi lửa, đầu nhẩm lại những gì nam tử kia để lại, nàng nhìn nguyên liệu tính toán.
   Tận sâu trong thâm tâm, nàng nhận biết nam nhân kia vô tình nhưng tuyệt không nói lời thừa thãi.
***
   Mạc Tử Như Nguyệt lần thứ hai tỉnh dậy bắt gặp ánh mắt nồng đậm nhu tình cùng đau xót của nam nhân khiến nàng không khỏi mở lớn mắt: "Ngươi... tại sao..."
   "Như Nguyệt!" - Lãnh Dạ ôm chầm lấy nàng, thanh âm nam tử trầm ấm nhẹ thủ thỉ bên vành tai xinh đẹp - "Để ta chăm sóc nàng được không? Cho ta thời gian, ta chỉ muốn bên cạnh nàng, chăm sóc tốt cho nàng. Cả đời này tâm can ta đã định là không thoát khỏi bàn tay nàng. Coi như nàng mở lòng từ bi, đáp ứng ta được không?"
   Mạc Tử Như Nguyệt kinh ngạc không biết phải làm gì. Đây thật là Ma Đầu ngang tàng bạo ngược máu lạnh sao? Hắn hình như là đang... cầu xin nàng?
   Không thấy nàng trả lời, Lãnh Dạ lại siết chặt vòng tay thêm một chút, nhưng không chạm đến vết thương của nàng. Lúc nãy bỏ về phòng, hắn không khỏi bình ổn lại cảm xúc phập phồng mà suy nghĩ một vòng. Hắn chợt nhận ra nàng bây giờ vừa mới xảy ra những chuyện đả kích như vậy, tâm trạng đương nhiên là bất ổn, lời nói ra tự nhiên là không khỏi thiếu minh mẫn. Vậy mà hắn chỉ vì vài lời nặng nề của nàng đã nổi lên tự ái lớn như vậy mà bỏ đi, vậy mà cứ luôn nói yêu nàng. Thật là đáng hổ thẹn!
   Nhớ năm xưa Thạch Sanh trải qua hai lần đánh yêu, hai lần bị hãm hại mới có thể kề vai sát cánh bên Quỳnh Nga Công Chúa. Thiết nghĩ, hắn

1 2 »