7. Tề Gia

Tùy Chỉnh

   Tân Đế nhân vừa đăng cơ, ban sắc lệnh giảm mọi thứ thuế, lại ra sắc lệnh toàn dân ăn mừng Tết Trung Thu thật lớn.
*
   Trong Mạc Phủ rộng lớn, lão Quản gia tóc đã bạc quá nửa vận y phục chỉnh tề được may bằng vải vóc tốt đi trước, theo sau là nam nhân một thân y phục bộ hành tối màu chất lượng cũng không hề tầm thường. Người này chính là kẻ cưỡi ngựa gây hỗn loạn trên chợ lúc ban nãy, bên hông còn đeo kiếm dài, sau áo thêu chữ "Mạc Tử" bằng chỉ tơ bạc nổi bật, hiển nhiên là một võ sĩ của Mạc gia. Cả hai bước chân đều rất khẩn trương hướng thẳng tới sân của đương gia chủ Mạc Phủ - Mạc Tử Vượng.
   Lúc Mạc Tử Như Nguyệt bước vào đại môn Mạc Phủ thì cũng là lúc Mạc Tử Vượng cùng nam nhân kia vội vã đi ra. Theo lẽ thường, Mạc Tử Như Nguyệt đứng nép vào một bên, có phép tắc hạ thấp thân mình, cúi đầu, thái độ hết sức tôn kính khi gặp trưởng bối.
   Lướt qua trưởng nữ của mình, Mạc Tử Vượng khẽ nhíu đôi mày rậm nhìn Mạc Tử Như Nguyệt, ánh mắt hiện lên vẻ chán ghét không hề che dấu. Hừ mạnh một cái nặng nề, Mạc Tử Vượng thẳng chân bước ra cửa, thái độ không chút nào thèm để ý đến Mạc Tử Như Nguyệt quy củ hành lễ bên cạnh. Nhưng Mạc Tử Như Nguyệt nàng nào cũng có đặt Mạc gia vào trong mắt bao giờ. Chỉ thấy Mạc Tử Vượng vừa rời đi, Mạc Tử Như Nguyệt lập tức đứng thẳng lưng không chút ảnh hưởng nào, đôi mắt thờ ơ liếc nhìn lại Nguyệt Mẫn cùng Nguyệt Nhã đang ôm đồ đằng sau, nhàn nhạt nói: "Đi thôi."
   Về tới sân nhỏ, Mạc Tử Như Nguyệt hướng thẳng phòng của mình bước tới, không quên dặn dò: "Nguyệt Nhã, tỷ đem các hộp gửi tới các sân khác đi. Ta đi nghỉ một chút."
   Nguyệt Nhã nhiều hơn Mạc Tử Như Nguyệt một tuổi, lại là người đặc biệt thân cận nàng, cho nên Mạc Tử Như Nguyệt vốn không ưa phân biệt tầng lớp, khi không có người ngoài, sẽ gọi Nguyệt Nhã nàng một tiếng tỷ tỷ. Không chỉ có Nguyệt Nhã, bất kể người nào Mạc Tử Như Nguyệt nhận định, cũng sẽ được nàng đối xử với đồng một thái độ đó.
   Nguyệt Nhã nhanh nhẹn nhận mệnh lệnh, không tiếng động dừng lại trước cửa phòng Mạc Tử Như Nguyệt, đánh mắt sang nữ nha hoàn nhất đẳng Nguyệt Ngà đứng bên cạnh tiến hành trao đổi ánh mắt, rồi Nguyệt Ngà gật đầu, cả hai đồng thời rời đi.
   Nguyệt Mẫn sau khi trao lại toàn bộ đồ cho các nha hoàn trong sân, kín đáo quét ánh mắt thâm trầm về phía tán cây đại thụ tươi tốt giữa sân, xác nhận là Nguyệt Hàn đã canh giữ ở đấy rồi, Nguyệt Mẫn mới rảo bước về phía gian phòng nhỏ của mình. Sau một màn "ân ái" dồn dập đầy nhớ nhung cùng Lã Đại Thương, khắp cơ thể Nguyệt Mẫn chỗ nào cũng đầy những dấu vết khiến người ta đỏ mặt, buộc nàng thật không thể kìm chế được muốn đi tắm ngay lập tức. Dù không thực sự làm gì hết nhưng cái bầu không khí ám muội cứ bám quanh nàng mãi này thật là không thoải mái. Trước khi phiên trực tối của nàng bắt đầu, nàng cần phải nghỉ ngơi thật tốt thì mới có thể bảo vệ tiểu thư thật tốt, ai biết cả nhà xấu xa này có thể làm ra điều tốt đẹp gì đây.
   Lúc này trong phòng, tấm màn lụa xanh lam tao nhã được thả ra, mềm mại kéo dài từ trần nhà cho đến gần sát mặt đất, không hề có ý định cho lọt qua dù bất kỳ ánh mắt nào, tham lam che giấu dáng người tuyệt mỹ như ẩn như hiện bên trong. Tấm mạng sa che mặt đã được gỡ xuống để lộ ra dung nhan cá lặn chim sa, hoa nhường nguyệt thẹn, tay nhỏ trắng nõn tinh xảo vắt lên trán, mắt phượng dài nhắm lại tạo nên bộ dáng hết sức điềm tĩnh của mỹ nhân lúc ngủ nhưng mị lực mang theo vẫn thừa sức làm vạn vật chúng sinh si ngốc. Tinh khiết, đẹp đẽ như tuyết đầu mùa, thanh nhã như hoa ngọc lan trắng muốt chỉ thoang thoảng hương thơm vẫn nổi bật giữa cả rừng hoa muôn loài mỹ sắc mỹ hương. Yên tĩnh nằm trên giường nhỏ, trong lòng Mạc Tử Như Nguyệt cảm xúc lại sớm lăn tăn gợn lên sóng gió.
   Thân hình cao lớn, vững chắc đứng chắn trước mặt nàng khiến nàng hoàn toàn chỉ nhìn thấy mỗi bóng dáng đó, cũng mang lại cảm giác nàng được che chở thật tốt. Cảm giác khi dựa vào lồng ngực lớn cũng cực kì ấm áp, không biết tại sao nhưng lúc dùng lực đẩy ra, nàng lại cảm thấy có một chút không đành lòng. Còn có, đôi mắt đó sáng bừng lên như liệt hỏa nhìn nàng chân thành, thương tiếc, không chút che dấu si mê cùng ôn nhu vô cùng. Rõ ràng là nàng lần đầu nhìn thấy người ta, nhưng đôi mắt đen đặc hàm chứa ánh sáng tinh diễm tựa như có mưa sao băng giữa bầu trời đêm cao vời vợi ấy cùng với ánh mắt phảng phất một thứ cảm xúc gì đó rất phức tạp mà nàng không cắt nghĩa được lại mang đến cho nàng một cảm giác vô cùng quen thuộc.
   Ta gọi là Dạ...
   Ta cuối cùng cũng gặp được nàng rồi...
   Mở choàng mắt, Mạc Tử Như Nguyệt mặt đỏ bừng bừng, xoay người vùi mặt vào chăn mềm. Nàng... nằm mơ đến người ta! Xảy ra chuyện gì thế này? Sao tự nhiên lại nhớ đến cái người xa lạ vừa gặp mặt ấy? Ầm ĩ gào thét trong lòng, khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn thẹn thùng trong chăn càng thêm đỏ dữ dội. Trong 17 năm sống trên cõi đời này, đây là lần đầu tiên Mạc Tử Như Nguyệt cảm thấy cực kỳ nghi ngờ phẩm cách của chính bản thân mình.
   Có lẽ là do nàng từ trước tới nay chưa từng có tiếp xúc với quá nhiều người khác chăng? Mạc Tử Như Nguyệt không cam lòng với thực tại, cật lực tự biện hộ cho bản thân. Nhưng mà người ta nếu muốn gây ấn tượng cho nàng thôi thì đâu cần phải âm thầm làm đến thế? Tùy tiện dùng nội lực đánh vào huyệt đạo trên người nàng giúp nàng giảm đau nhức hay sao?
   Mạc Tử Như Nguyệt bừng tỉnh, ngộ ra nam tử đó cư nhiên còn để ý nàng tới mức phát hiện nàng không thoải mái? Gây ấn tượng kiểu này không phải vô cùng phí tâm sức rồi hay sao? Lại còn, nàng thêm lần nữa khẳng định hôm nay mới nhìn thấy nam tử đó lần đầu, nhưng người ta nói như vậy là có ý gì? Còn có ánh mắt phức tạp kia nữa, giống như có ẩn tình gì đó. Mạc Tử Như Nguyệt rối rắm phân tích tới lui mọi chi tiết, mong tìm được vài lý do nghe hợp lý để lý giải hành động tình cờ nghĩa hiệp quá mức của nam tử hắc y tử vân nhưng dường như chẳng có lý lẽ nào là thích hợp.

   Có lẽ nào... lại là giả dối?
   Mạc Tử Như Nguyệt bất động trầm mặc. Như một con diều vừa đón hụt gió mà rơi xuống mặt đất, đôi con ngươi Mạc Tử Như Nguyệt sáng long lanh rất nhanh quay trở lại trạng thái hờ hững nhìn chăm chú một cách vô định vào đỉnh màn, bộ dáng thiếu nữ ngại ngùng đỏ mặt cũng rút đi không còn chút dấu vết nào mà thay vào đó là vẻ mặt lãnh đạm đến lạnh lùng, như băng sơn ngàn năm vĩnh viễn không có độ ấm.
   Giờ phút này, Mạc Tử Như Nguyệt miệng dù không uống thuốc mà lòng rõ ràng cảm thấy đắng ngắt, cái vị đắng ngai ngái, khó chịu như hương vị của những thang thuốc bắc mà nàng thỉnh thoảng vẫn dùng không khỏi khiến nàng cau mày liễu. Không khí quanh nàng bởi ảnh hưởng mà trở nên ảm đạm, lạnh đi vài độ, âm u chẳng khác nào bầu trời đầy mây đen.
   Mắt nhắm lại, cả thế gian trước mắt trở thành bóng tối vô tận, Mạc Tử Như Nguyệt lắng nghe tiếng trái tim đập đều đều, khẽ thở ra một hơi dài. Người đó chỉ sợ là trình độ diễn kịch cũng đã giật ngôi vị đệ nhất thiên hạ này rồi... chỉ có nàng nhẹ dạ, dễ tin người...
   Đúng lúc này, bên ngoài truyền vào tiếng Nguyệt Nhã trầm ổn: "Tiểu thư, lục thiếu gia sắp về tới phủ, lão phu nhân lệnh cho toàn gia phải tới trước nhà chính đón thiếu gia."
   Tức thì, Mạc Tử Như Nguyệt mở bừng hai mắt, vội vàng ngồi dậy, trên khuôn mặt không chút kiềm chế hiển lộ rõ ràng ngạc nhiên cùng vui mừng.
   "Lục thiếu gia" mà Nguyệt Nhã đề cập tới chính là vị thiếu gia duy nhất của Mạc Phủ ở Long Thành này, là nhi tử duy nhất của Mạc Tử Vượng, và cũng là đệ đệ đồng mẫu của Mạc Tử Như Nguyệt - Mạc Tử Hạo.
   Mạc Tử Như Nguyệt gạt tấm màn sang một bên, nói vọng ra ngoài: "Nguyệt Nhã, tỷ vào giúp ta sửa soạn một chút."
   Cửa mở, Nguyệt Nhã nhanh nhẹn bước vào. Vén màn lụa gọn gàng, Nguyệt Nhã bước tới bàn trang điểm chải tóc cho Mạc Tử Như Nguyệt.
   "Tỷ nói xem, mấy tháng này bộ dáng Tử Hạo trông như thế nào? Không biết lớn thêm có nhiều không? Lớn lên không biết bộ dáng có giống mẫu thân nhiều không?" - Nhìn chằm chằm vào gương đồng, đại não Mạc Tử Như Nguyệt đang cố gắng hình dung ra bộ dáng của mình cùng đệ đệ làm ánh mắt không giấu nổi vẻ nhu hòa ấm áp.
   Từ năm mười tuổi, Mạc Tử Như Nguyệt bị đưa khỏi Mạc Phủ chuyển đến Thủy Vĩ sinh sống, hàng năm trừ ngày giỗ mẫu thân cùng dịp Tết Nguyên Đán đầu năm, nàng không có cơ hội được gặp mặt Mạc Tử Hạo nữa. Không được chứng kiến đệ đệ mình yêu thương lớn lên từng ngày đối với Mạc Tử Như Nguyệt mà nói thực sự là một loại tra tấn nhớ nhung, thương xót đầy đau khổ. Hơn nữa không có nàng ở cùng, không biết liệu còn ai trong cái tòa Mạc Phủ rộng lớn lạnh lẽo này thực sự cho Mạc Tử Hạo cảm nhận được cái gọi là tình thân hay không?
   Nguyệt Nhã không cảm xúc hạ mắt. Nàng đương nhiên là biết tình cảm Mạc Tử Như Nguyệt dành cho Mạc Tử Hạo. Chỉ là qua vài lần gặp mặt trước, Nguyệt Nhã cảm thấy vị thiếu gia này hình như có gì đó không đúng cho lắm. Nhưng cũng không nói ra tâm tư của mình, Nguyệt Nhã hết sức tự nhiên nói: "Lục thiếu gia chắc chắn là giống phu nhân. Tiểu thư còn giống phu nhân như vậy, chẳng lẽ thiếu gia lại có thể khó coi hơn?"
   Mạc Tử Như Nguyệt cảm thấy buồn cười. Nguyệt Nhã đây là đang cố gắng chọc cho tinh thần nàng khá lên, nhưng với cái giọng lạnh băng không chút độ ấm như vậy thật chẳng nghe ra là thái độ gì.
   Quả thật chính Mạc Tử Như Nguyệt cũng cảm thấy Mạc Tử Hạo càng lớn lại càng có xu hướng xa cách nàng, tuy không quá rõ ràng, nhưng cũng đủ khiến cho lòng nàng đau đớn.
   "Phải rồi." - Mạc Tử Như Nguyệt khẽ nhắm mắt, hàng mi dày đen nhánh đan vào nhau, khóe môi gợi cảm cong lên tạo ra biểu cảm nhạt nhòa cười nhẹ. Ít nhất, nàng vẫn nhận biết được Mạc Tử Vượng đối xử với đệ đệ Tử Hạo của nàng rất tốt, cuộc sống của Tử Hạo ở Mạc Phủ thực sự cũng rất tốt. Mà với nàng... cũng giống như mẫu thân, thật tâm chỉ mong đệ đệ an ổn sống cả đời thật hạnh phúc, vui vẻ.
*
   Chính phòng Mạc Phủ là một gian nhà lớn nằm ở sân trước, đối diện với cửa lớn chuyên dùng để tiếp khách. Trong nhà chính bài trí lịch sự xa hoa, Mạc lão phu nhân ngồi một bên ở ghế gia chủ, các phu nhân, tiểu thư khác cũng lần lượt ngồi xuống theo đúng thứ tự của mình. Mạc Tử Như Nguyệt là trưởng nữ dòng chính nên ghế ngồi ở ngay bên cạnh lão phu nhân phía tay trái, vị trí mà không có bất cứ vị phu nhân nào không muốn giành lấy cho nữ nhi của mình sớm một khắc.
   Mạc Tử Như Nguyệt bỏ qua các ánh mắt đầy tâm cơ hướng tới mình, lướt mắt nhìn khắp căn phòng một lượt, ghế gia chủ phía bên phải cùng ghế liền sát đó bỏ trống, hiển nhiên là chủ nhân còn chưa có về đến nơi. Nàng bình thản nâng tách trà hớp một ngụm nhỏ. Trà hoa cúc vị thanh mát, mang theo hương thơm dịu nhẹ của đồng nội, quả nhiên là trà mà mấy vị Phật Tử như lão phu nhân ưa dùng, hương vị vô cùng tinh khiết, lại thanh đạm nhưng không hề mang theo cảm giác "rẻ tiền".
   Nhưng mà lúc này Mạc lão phu nhân nào có được nhàn nhã thưởng trà như trưởng tôn nữ của mình, lúc Mạc Tử Vượng xuất môn, bà cũng biết phong phanh chút tin tức, cho nên lúc này, lòng bà cứ thấp thỏm không yên. Sắc mặt của Mạc lão phu nhân không tốt cũng ảnh hưởng không nhỏ tới bầu không khí trong phòng.
   "Nhị tỷ nói xem, lần đầu tiên Tử Hạo tự mình dẫn đầu đoàn buôn trở về sẽ mang theo kinh hỉ gì về cho chúng ta đây?" - Tam phu nhân Hoa Thị là người đầu tiên mở lời phá tan đi bầu không khí khó chịu này.
   Nhị phu nhân Trần Thị còn chưa có trả lời thì tứ phu nhân Khương Thị đã lập tức xen ngang: "Tam tỷ còn phải hỏi sao, nhất định là kinh hỉ lớn! Nói đi cũng phải nói lại, Mạc gia chúng ta thực sự có phúc khi có lục thiếu gia Tử Hạo từ nhỏ đã xuất chúng hơn người. Muội thấy thiếu gia càng lớn càng giống y chang như lão gia thời niên thiếu. Tam tỷ nói xem, có phải không?"
   Hoa Thị nhanh nhảu đáp: "Phải rồi! Quả thật là hổ phụ sinh hổ tử! Nói không chừng, sau này tiền đồ của Mạc gia chúng ta trong tay Tử Hạo sẽ còn mở rộng hơn nữa a."
   Lúc này nhị phu nhân Trần Thị mới mỉm cười hiền hòa, cất giọng điềm đạm nói: "Tử Hạo là con cháu Mạc gia cho nên đương nhiên là ta tin tưởng năng lực của Tử Hạo có thể đưa cả gia tộc chúng ta lên vinh quang còn lớn hơn nữa. Nhưng mà thực lòng, lúc này, người làm mẫu thân như ta cũng chỉ ngày đêm ao ước Tử Hạo bình an là đủ rồi. Dù gì nó vẫn là hài tử còn nhỏ, giá như có thể cứ ở trong nhà lớn lên một chút nữa."
   Mạc Tử Như Nguyệt thờ ơ rũ mi dài xinh đẹp xuống, như không có nghe thấy những lời từ mẫu thương con của nhị phu nhân. Nguyệt Nhã đứng sau lưng Mạc Tử Như Nguyệt mặt dù không biểu cảm nhưng ánh mắt không giấu nổi khinh thường, kín đáo nhìn chằm chằm Trần Thị đang ra vẻ thương xót lục thiếu gia.
   Ai chẳng biết là sau khi Chính thất phu nhân qua đời, lục thiếu gia được đưa đến bên Trần Thị nuôi nấng, tình cảm của Trần Thị với lục thiếu gia quả thực là hiếu tử từ mẫu, cũng thân thiết gần như có thể sánh bằng tình cảm của Trần Thị với tứ tiểu thư Mạc Tử Diễm Ý. Cho nên giờ này ở trước mặt người khác, bộ dạng than thở nhớ thương con của Trần Thị thực chất là hành động khoe khoang với các phu nhân khác một điều: bà ta có nhi tử.
   Mạc lão phu nhân ngồi tại ghế gia chủ thấy hết một màn đối thoại này, nhưng không có nhìn thấu tình cảnh nên vô cùng hài lòng trước mấy thê thiếp của nhi tử hòa ái như vậy, trong lòng cũng chậm chạp thả lỏng ra một chút.
   "Cái gì mà còn nhỏ? Không phải dạy con phải dạy từ thuở còn thơ hay sao? Tử Hạo cũng đã thập nhị tuổi rồi, đối với nam tử Mạc gia chúng ta, tuổi như vậy là hoàn toàn có thể đứng ra tiếp quản gia nghiệp. Vả lại đích tôn tử của ta từ nhỏ đã xuất sắc, cho dù chỉ thập nhị nhất định cũng sẽ là một trang kì tài giao thương." - Mạc lão phu nhân bừng bừng khí thế tham gia vào một câu.
   Người Mạc gia xưa hay thiên phú kinh doanh như thế nào khỏi phải nói, còn có bọn trẻ sinh vào thời cái gì cũng có, cái gì cũng tốt, đứa nào cũng xuất chúng nên tự nhiên kỳ vọng của lão phu nhân vào đứa cháu đích tôn này quả thật có hơi cao một chút. Nhưng chỉ hơi cao một chút mà thôi.
   Mạc Tử Như Nguyệt ngồi cạnh không khỏi khẽ nhăn mày. Mười hai tuổi cũng là lúc nàng bắt đầu mở ra Vân Tú thôn, cũng đã nếm trải không ít khó khăn, thấu hiểu được đạo lý "thương trường là chiến trường" gian nan như thế nào. Mạc Tử Như Nguyệt lén thở dài, dù biết là không thể tránh khỏi nhưng nàng thật tình không mong Tử Hạo sẽ phải trải qua những cảnh đấu đá, ngươi lừa ta gạt sớm như vậy.
   Tiếp ngay sau lời của lão phu nhân, Trần Thị cũng nhẹ nhàng đáp: "Vâng, mẫu thân dạy chí phải. Nhưng mà con dâu chỉ mong lần đầu Tử Hạo đi xa trở về khỏe mạnh là tốt rồi, của tốt đến đâu cũng không thể bằng người, vinh hoa phú quý thế nào cũng không bằng được hài tử."
   Lão phu nhân nhìn Trần Thị cười, trong mắt tràn ngập yêu thích. Chất nữ (cháu gái) này của bà quả thật vẫn luôn biết điều lại có năng lực, nhờ có nàng mà lão phu nhân cảm thấy trong nhà dù đông nhưng vô cùng yên ổn, trước nay giữa các thiếp thất và các tiểu thư chưa từng xảy ra tranh chấp hay cãi vã nào. Lại còn, Trần Thị tuy không có con trai nhưng rất tận tâm chăm sóc đích tôn tử của bà, mối quan hệ vô cùng khá, cho nên dù không trực tiếp nói ra nhưng địa vị của nàng trong Mạc Phủ đều được nhận định có thể sánh ngang Chính thất được rồi.
   Mạc Tử Như Nguyệt kín đáo đưa mắt nhìn hai người diễn vở mẹ chồng nàng dâu hòa hảo, con ngươi thờ ơ lãnh đạm không nhìn ra chút hứng thú.
   Đúng lúc này, có một tên nam nô giữ cửa hớt hải chạy vào phòng khách bẩm báo: "Lão phu nhân, lão gia cùng thiếu gia đã về tới nơi rồi!"
   Nghe vậy, Mạc lão phu nhân không giấu nổi vẻ khẩn trương trên mặt, gấp gáp tựa vào tay ma ma bên cạnh đứng dậy, dẫn đầu đoàn người bước ra cửa.
   Từ cửa tiến vào bóng dáng ba người, đi đầu là Mạc Tử Vượng nghiêm nghị một thân dạ y thêu hoa cúc vàng sang trọng, theo sau là hai thiếu niên, một thanh y tao nhã không quá nổi bật, một xám y cẩn trọng. Thấy đoàn người từ phòng khách đi ra, Mạc Tử Vượng bước lên trước đỡ lấy Mạc lão phu nhân, hiếu thảo nói: "Mẫu thân phải chú ý thân thể, không cần ra tận đây đón chúng ta."
   Nhưng lão phu nhân nào có để tai vào lời của nhi tử nữa vì lúc này bà đang một lòng một dạ hướng về phía tôn nhi của mình. Nắm chặt tay của thiếu niên thanh y, lão phu nhân quét mắt từ trên đỉnh đầu thiếu niên xuống tới tận gót chân, cất giọng đầy lo lắng: "Tôn nhi của ta, cháu không sao chứ? Trong người có chỗ nào không thoải mái hay không?"
   Thiếu niên dáng người cao gầy, dung mạo dù vẫn còn nét trẻ con của tuổi mười hai nhưng đã rõ ràng có thể thấy sau này chính là một nam tử tuấn mỹ vô cùng. Hắn chính là lục thiếu gia Mạc Phủ - Mạc Tử Hạo.
   Mạc Tử Hạo có phần khí tức trầm ổn của Mạc Tử Vượng, khuôn mặt cùng Mạc Tử Như Nguyệt giống đến bảy phần, hay nói đúng hơn là được thừa hưởng những nét tinh tế từ Chính thất phu nhân quá cố. Ngoài ra, mới mười hai tuổi nhưng thiên phú kinh doanh của hắn không tầm thường, phải nói là phi thường xuất sắc.
   Nguyệt Nhã đứng phía sau Mạc Tử Như Nguyệt âm thầm đưa mắt quan sát Mạc Tử Hạo, rồi lại nhìn sang Mạc Tử Như Nguyệt yên tĩnh đứng bên cạnh nhưng con ngươi nâu trong suốt như đá hổ phách, tựa như đang phát ra ánh sáng.
   Mạc Tử Hạo cười hiền lành, bộ dáng lúc cười của hắn đến ngay cả Mạc lão phu nhân và Trần Thị cũng cảm thấy vô cùng chói mắt. Mạc Tử Hạo nắm tay lão phu nhân, lắc đầu: "Tổ mẫu, tôn nhi rất khỏe, tôn nhi bất hiếu đã khiến tổ mẫu lo lắng rồi."
   Nghe tiếng "tổ mẫu" êm dịu của đích ttôn, Mạc lão phu nhân trong lòng ngọt lịm, miệng cũng không tự chủ mà mở thật lớn, cười ra tiếng: "Tôn nhi ngoan!"
   Lúc này, nam tử vận xám y cũng tiến lên hành lễ với Mạc lão phu nhân: "Chất tôn (cháu họ) Mạc Tử Khang xin ra mắt lão phu nhân."
   Lão phu nhân luyến tiếc chuyển ánh mắt sang thiếu niên đứng sau Mạc Tử Hạo. Vẻ ngoài nho nhã, lễ độ, dung mạo không thể bằng một góc của tôn nhi bà nhưng cũng được coi là tuấn tú. Mạc Lão Phu nhân thầm nghĩ, nhưng miệng vẫn tươi cười đáp: "Tử Khang đấy à, lâu quá rồi không gặp tổ mẫu ngươi, còn có phụ thân và các bá thúc trong nhà như thế nào?"
   Mạc Tử Khang mười bảy tuổi là trưởng nam của Mạc thôn trang tại Trấn Sơn Tây, thuộc chi thứ hai của Mạc gia, gọi Mạc Tử Vượng là biểu thúc phụ (chú họ), quan hệ tương đối gần gũi với Mạc Phủ ở kinh thành. Mạc lão hu nhân mang họ Trần cùng với lão phu nhân Trần Thị ở Mạc thôn trang hồi còn trẻ là hai biểu tỷ muội (chị em họ), quan hệ cũng coi là gần gũi.
   "Đa tạ lão phu nhân quan tâm, tổ mẫu cùng mọi người trong nhà đều khỏe cả." - Mạc Tử Khang rất biết điều, khiêm tốn trả lời.
   "Được rồi, có gì vào nhà rồi hẵng nói." - Mạc Tử Vượng lên tiếng, rồi dìu lão phu nhân vào nhà. Cả đoàn gia nhân dĩ nhiên là không có ý kiến gì lục tục theo sau. Vừa đi, Mạc Tử Vượng vừa nói: "Mẫu thân, người đã lâu không có quan tâm đến gia vụ của Mạc Phủ nên có lẽ còn chưa biết, nhi tử đã nhận Tử Khang làm nghĩa tử (con nuôi). Hài tử này cũng rất khá, rất có năng lực, cùng với Tử Hạo làm việc quả thật khiến nhi tử rất an tâm."
   Trở thành nghĩa tử của chi thứ nhất là một loại danh dự mang lại vô vàn lợi ích không chỉ ở Mạc gia mà còn là toàn trong thương giới mà chi thứ nào cũng mong muốn có phúc phận này. Nay Mạc Tử Khang trở nên nghĩa tử của Mạc Tử Vượng, có thể coi là có phúc trúc hóa long.
   Tuy nhiên Mạc Tử Vượng là người giả dối như thế nào Mạc Tử Như Nguyệt còn không biết sao. Chỉ e Mạc Tử Vượng lấy cớ nhận Mạc Tử Khang làm nghĩa tử, phía sau thực chất chỉ coi Mạc Tử Khang là một quân cờ không hơn. Bước theo trở lại vào phòng khách, Mạc Tử Như Nguyệt trong lòng không khỏi chán ghét cái mánh khóe "khai thác từng tấc đất" này của Mạc Tử Vượng.
   Mạc Tử Vượng đã nói như vậy, ý tứ chính là muốn Mạc lão phu nhân vì lợi ích chung mà bày tỏ chút thái độ với Mạc Tử Khang. Mạc lão phu nhân là mẫu thân của lão hồ ly tự nhiên không phải là người ngu, rất phối hợp cười rạng rỡ hòa ái: "Bà lão này thật là có phúc! Có được tôn tử giỏi giang như vậy không biết ta đã phải tu mấy kiếp rồi đấy. Trung Thu này, Mạc Phủ chúng ta nhất định phải làm lễ ra mắt cho Mạc Tử Khang trước tổ tiên thật chu đáo." - Rồi quay sang Mạc Tử Vượng, bà vờ giở giọng quở - "Lần trước ngươi nhận Tử Khang làm nghĩa tử lúc nào ta không biết, còn bây giờ ta biết rồi, phải làm lễ thật cẩn thận mới được. Ta quyết không thể để nghĩa

1 2 »