To U!

Tùy Chỉnh

VIẾT CHO CẬU, CHÀNG TRAI MÀ TỚ TỪNG THEO ĐUỔI
Lần đầu tiên tớ gặp cậu là khi chúng ta còn học tiểu học, khi ấy cậu học lớp A, còn tớ lại là lớp B, đúng vậy, lớp mình ở cạnh nhau. Nhưng mọi thứ cũng chỉ dừng lại ở đó, lý do tớ để ý cậu là vì trông cậu rất đáng yêu, chỉ thế thôi, có lẽ cậu cũng chẳng biết tớ. 
Lần thứ hai tớ gặp cậu là vào cấp hai, tớ đã khá ngạc nhiên khi thấy cậu học cùng lớp với tớ. Nhưng mọi chuyện cũng chẳng có gì đáng nói, tớ và cậu vốn dĩ không chơi cùng một nhóm, mà cậu cũng không phải là người quá nổi bật để tớ quan tâm. Ấn tượng của tớ về cậu đơn giản vì cậu rất dễ thương lại xinh trai, còn với cậu, cậu biết đến tớ, có lẽ vì tớ là học sinh giỏi trong top đầu của khối. 
Lần thứ ba của tớ, đồng thời cũng là bước đầu tiên cho mối quan hệ của tớ và cậu. Năm lớp bảy, sau kì kiểm tra chất lượng đầu năm, cô đã phân công cho chúng ta ngồi cạnh nhau. Tớ không thích tiếp xúc với con trai nên tớ cũng chẳng vui vẻ gì khi được ngồi cùng cậu, mặc dù cậu đã dành một nụ cười rất rạng rỡ cho tớ. 
Cậu biết không? Tớ đã rất ghét cậu. Tớ không hiểu nổi tại sao cậu cứ mãi nhảy và múa may tay chân điên cuồng trong giờ học và không nhận thức được giờ giải lao rõ ràng đã kết thúc từ cả nửa giờ trước. Cậu làm ồn, cậu hay quay xuống bàn dưới nói chuyện riêng, cậu không hoàn thành bài tập về nhà, cậu làm phiền tớ tiếp thu bài giảng. Có lẽ cậu chẳng biết rằng trong cả nửa tháng đầu tiên khi chúng ta ngồi cùng nhau, tớ đã rất ghét việc đến trường, tớ chán nản khi phải nghĩ đến việc ngồi cạnh cậu, và tớ đã từng nghĩ rằng sẽ xin cô chuyển chỗ. 
Một thời gian sau, vì một lý do nào đó mà chúng ta thân với nhau hơn, chúng ta chơi cùng một nhóm, và rồi tớ bỗng dưng lại yêu việc đến lớp vô cùng. 
Cậu có nhớ không? Chúng ta đã từng viết thư tay trong giờ học và thách nhau rằng Noel nếu ai không đi tàu lượn sẽ thua. Hôm đó tớ đã gạt nỗi sợ qua một bên và lấy hết can đảm thực hiện, mỗi cậu, cậu bảo cậu thua rồi, sau đó cậu ngồi bên dưới ghế chờ tớ và các bạn chơi xong. Ghét thế là cùng!
Cậu có nhớ không? Cậu là người đã dạy tớ chơi trượt patin, nắm tay tớ dẫn đi từng bước vì sợ tớ ngã. Cậu còn dạy tớ bơi nữa cơ đấy, hè năm lớp bảy ấy, khi đó tụi mình vừa thi xong luật an toàn giao thông ở trường.
Cậu có nhớ không? Cậu đã chỉnh ảnh bìa Zing Me cho tớ. Lạ là tớ cho cậu tài khoản lẫn mật khẩu không một chút lưỡng lự. 
Cậu có nhớ không? Hôm đó là giữa tiết hai của giờ học sáng, tớ phải đi thi Olympic Tiếng Anh vòng trường, vì quá lo lắng nên đến tập vở cũng không dọn, thầy gọi là liền đi ngay. Ra chơi cậu đã đứng trước cửa phòng máy ra dấu "fightings" với tớ. Sau khi thi xong là đã vào giờ học, cậu không những dọn sách môn trước giúp tớ còn đem cả tập vở môn đang học để lên bàn cho tớ. Sau đó khi về nhà, tớ nhận ra cậu đã giúp tớ chép hẳn một trang Công Nghệ cơ đấy, dù chữ của cậu xấu kinh khủng đi à. 
Còn cả chuyện, đêm giao thừa năm đó, cậu vì đau chân nên bị tụt lại phía sau, tớ không hiểu sao cậu chỉ gọi mình tớ lại rồi bảo chờ cậu cùng đi, chúng ta còn cùng ngắm pháo hoa bên cạnh nhau đấy! 
Bấy nhiêu đó có lẽ đã quá đủ để tớ thích cậu, nhưng đỉnh điểm phải kể đến một việc, việc làm khi ấy của cậu, khiến tớ thật sự rung động. Một bạn trong nhóm mình bị nhỏ nào đó lớp G nói là đồ xấu xí, tớ không chịu được nên đã vào cãi tay đôi với nhỏ. Để chứng minh bản thân là học sinh giỏi, tớ đã dùng cả tiếng anh để nói, và nhỏ thua thật. Hôm sau vào lớp tớ cứ nghĩ sẽ được các bạn khen nhưng ai ngờ nhỏ kia lại là chị đại của trường, bọn nó còn mắng tớ rồi lo là sau giờ học còn bị nhỏ chặn đánh. Tớ đó giờ chăm ngoan như thế, bỗng dưng nghe tin mình gây thù chuốc oán còn có thể bị đánh thì sợ đến tái cả mặt mày. Tớ không nhớ hôm đó cậu hành xử ra sao, chỉ là cuối buổi học cậu bỗng dưng đòi chở tớ về. Trên đường, tớ hỏi cậu vì sao lại muốn thế, tiếng cậu từ phía trước vang lên nhẹ, rơi vào tai tớ bỗng dưng lại ấm áp đến lạ, cậu bảo, cậu sợ tớ bị đánh. Thế rồi chẳng hiểu vì sao từ hôm ấy chúng ta lại về cùng nhau, cậu chở tớ trên chiếc xe Martin màu bạc, tớ ngồi sau lưng cậu, cảm nhận nhịp đập của trái tim mình.

Có lẽ cậu đã không biết rằng tớ khi ấy đã thích cậu rồi, nhưng bản thân tớ chưa kịp nhận ra thì tớ đã chuyển lớp. Thứ tình cảm đơn thuần ấy lại cất gọn vào một góc trong lòng, tớ quá nhút nhát để bày tỏ. Và rồi tớ dần quen với lớp mới hơn, tớ ít xuống lớp cũ, tớ ít được gặp cậu. Từ số lần gặp nhau ít ỏi khi chúng ta tách lớp, đến việc không thể gặp mặt nhau khi cả hai lên cấp ba. Tớ thi vào trường Chuyên của tỉnh, còn cậu lại học một ngôi trường khác của thành phố. Mình cứ như thế... mà xa nhau... 
Một thành phố bé tẹo, nhà cũng gần nhau, lại đi học cùng trên một con đường... cớ sao bao năm qua tớ vẫn chưa từng gặp lại cậu? 
Một buổi tối vào tháng chín của năm hai nghìn mười bảy, cậu đã từ chối tình cảm của tớ. Cậu khi ấy vô tâm đến mức tớ không tin được chàng trai ngồi cạnh tớ năm xưa lại là cậu. Tớ đã từng nghĩ sẽ đưa những kỉ niệm xảy ra giữa đôi ta viết thành một câu chuyện, và rồi khi D-Day diễn ra câu chuyện ấy sẽ thay tình cảm của tớ mà bảy tỏ với cậu một lần nữa. Nhưng rồi một năm trôi qua, tớ nhận ra bản thân thích cậu nhiều đến mức nửa đêm nếu nhớ về chuyện xưa hốc mắt liền ướt đẫm. Tớ có thể chờ cậu, nhưng tớ sợ rằng cậu lại lần nữa dùng loại biểu cảm vô tâm từ chối, khi ấy, tớ sợ bản thân sẽ không chịu nổi.
Cậu này! Cậu có nhớ chút gì không? Những chuyện cậu từng đối với tớ ấy. 
Tớ nghĩ cậu chẳng nhớ chút gì cả, nếu nhớ, cậu đã chẳng đối xử với tớ như thế. Tớ thích cậu, là vì những kỉ niệm xưa nuôi thứ tình cảm này ngày một lớn, nhưng hình như cậu chẳng coi trọng nó như tớ. Có lẽ như cậu nói thật, năm năm là quá dài rồi, cậu thay đổi rồi, tớ thích cậu, cũng là thích cậu của trước kia mà thôi. Cho nên là, tớ "uncrush" đây. 
Tớ biết cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được những dòng này, nhưng tớ mong cậu biết rằng, đã có một người con gái vì thích cậu mà sẵn sàng viết nên một câu chuyện tặng cậu. Cậu là chàng trai đầu tiên và có lẽ là duy nhất đối với tớ chân thành và thuần khiết như thế, cảm ơn rất nhiều, vì đã xuất hiện trong thanh xuân tươi đẹp của tớ.
Ngày này năm trước, lần đầu tiên tớ và cậu nói chuyện với nhau sau gần bốn năm xa cách, và cũng vào hôm ấy, cũng là ngày chấm dứt luôn tình bạn giữa tớ và cậu.
Chúng ta giống như hai đường thẳng cắt nhau không có trường hợp đặc biệt, đi qua rồi liền không bao giờ gặp lại lần nào nữa. 
Tạm biệt, bạn cùng bàn!
110818
End. 
---
Cà Mau, 13/09/2018, 00:50 a.m
Ngoc_vi