CHƯƠNG 61: MANH MỐI KẺ THEO DÕI

Tùy Chỉnh

Sau khi kết thúc quay chụp, Thẩm Nguyên Gia về nhà nghỉ ngơi.
Hiện tại cô không cần đến công ty học, về phần mấy người Vương Huệ Văn đã sớm không còn liên lạc, cũng chỉ là sơ giao.
Quay chụp quảng cáo nước hoa Lan Phù là vào tuần sau, cô còn có thể nghỉ ngơi vài ngày.
Vì vậy buổi chiều, cô nằm trên giường ngủ một giấc thật ngon, thẳng đến ba giờ mới mơ mơ màng màng tỉnh lại, điện thoại bên cạnh gối đầu đang rung.
Sổ đen: "Có rảnh không?"
Thẩm Nguyên Gia dừng một chút, đột nhiên Giang Ban gửi tin nhắn cho cô làm gì vậy?
Lần trước kết bạn xong cô đã quên sửa lại ghi chú, bây giờ nhìn hai chữ này cô có chút không thích ứng được, vội vã sửa lại.
Rất nhanh, Giang Ban lại gửi thêm một tin nhắn: "Có manh mối mới về người theo dõi cô."
Thấy những lời này, thoáng cái tinh thần Thẩm Nguyên Gia tỉnh táo.
Cô vốn đang nằm ở trên giường, vội vã bật dậy thay quần áo, lúc rảnh rỗi trả lời tin nhắn của Giang Ban: "Tôi lập tức tới ngay."
Không tới mấy phút, cô đã chuẩn bị xong rồi ra ngoài.
Chuyện này rất quan trọng, ngay cả trang điểm cô còn chưa làm, chỉ tùy tiện sửa lại mái tóc, đánh chút son môi rồi thay giày đi ra ngoài.
Lưu Lỵ chọn cho cô một tiểu khu thật không tệ.
Bình thường ở đây không ai quấy rối, cô ở mấy tháng, hầu như không gặp được mấy người, tính riêng tư của mọi người đều rất mạnh.
Chuyện riêng tư không tiện tìm Lộc Nguyệt.
Hơn nữa đối với Lộc Nguyệt, Thẩm Nguyên Gia luôn cảm thấy có chỗ rất vi diệu, lấy năng lực và tính cách của cô ấy, không giống một người sẽ ở bên cạnh một người mẫu nhỏ.
Cô không tiện hỏi Lưu Lỵ, đỡ phải cho chị ấy lưu lại ấn tượng mình nghi ngờ Lộc Nguyệt.
Cửa thang máy mở, Thẩm Nguyên Gia bước nhanh đi ra khỏi tiểu khu, vừa ra bên ngoài, không đợi cô vẫy taxi, thì đã thấy Giang Ban đứng cách đó không xa.
Giang Ban tựa vào cửa xe, vô cùng nổi bật.
Thẩm Nguyên Gia chần chờ một chút, vẫn là đi tới: "Cảnh sát Giang."
"Lên xe." Giang Ban trực tiếp mở cửa xe.
Thẩm Nguyên Gia không tiện từ chối, gật đầu ngồi vào, thắt chặt dây an toàn, Giang Ban ngồi vào ghế lái.
Đây không phải lần đầu tiên ngồi xe của anh, nên cô không cảm thấy xa lạ.
Xe lái ra ngoài không bao lâu, Thẩm Nguyên Gia vẫn là không nhịn được, mở miệng hỏi: "Bắt được người theo dõi tôi rồi sao?"
"Không có."
Thẩm Nguyên Gia có chút thất vọng.
Giang Ban bất động thanh sắc nhìn cô một cái: "Chúng tôi xem băng ghi hình phát hiện một ít manh mối, cần cô xác nhận một chút."

Cho dù Thẩm Nguyên Gia đang rất tò mò, cũng không hỏi thêm gì nữa.
Đến sở cảnh sát đã là mười mấy phút sau, nơi này cô tới nhiều lần, bây giờ chỉ cảm thấy giống như đi đến công ty...
Lưu Hà Dương đang xem băng ghi hình, nhìn thấy cô tiến đến, cười cười: "Thẩm tiểu thư."
Giang Bann từ phía sau rảo bước tiến lên: "Đem đầu mối điều tra được vào buổi sáng mang tới đây."
Lưu Hà Dương gật đầu: "Vâng."
Cậu ta không khỏi nhìn Thẩm Nguyên Gia đang trầm mặc thêm vài lần, trong lòng lại nghĩ tới vụ án này vốn là đồn công an quản lý, chẳng biết thế nào tuần trước đội trưởng lại muốn nhận.
Đồn công an bên kia căn bản không thể tra, bởi vì cơ bản không có đầu mối.
Đúng lúc bọn họ không phải giải quyết vụ án giết người nào, thì bị lệnh cưỡng chế đi điều tra chuyện này, chờ thấy hồ sơ mới biết được người báo án thì ra là Thẩm Nguyên Gia.
Lưu Hà Dương cảm giác mình thấy mình đang nắm được cái gì đó.
Cậu ta nhanh chóng lấy một đoạn video ra xem: "Chính là cái này."
Thẩm Nguyên Gia đi tới bên cạnh, phát hiện đó là một đoạn video rất ngắn, chỉ khoảng mười giây, hình ảnh bên trong có hơi không rõ, nhìn ra được quay bằng điện thoại di động.
"Lúc đầu cô ở gần tiểu khu này, bên trong có người quay được." Giang Ban giải thích.
Lưu Hà Dương nói bổ sung: "Video này được quay vào tháng mười hai, cũng chính là lúc cô dọn ra ngoài không bao lâu, người thanh niên kia cũng không nhớ rõ tình hình lúc đó."
Cho nên bọn họ không hỏi ra được điều gì.
Chỗ đó không có camera, lại là khu già trẻ lẫn lộn, để tra được gặp rất nhiều phiền toái.
Nội dung video rất đơn giản, chính là một người đàn ông đang tìm kiếm cái gì đó.
Động tác của người đàn ông nhìn qua có hơi lén lút, trong video không xuất hiện mặt của hắn, chỉ có bóng lưng.
Nhưng Thẩm Nguyên Gia lại liếc mắt một cái thì nhận ra ngay.
Chính là người đàn ông hôm đó.
Thẩm Nguyên Gia nói: "Là hắn."
Giang Ban nói: "Vậy là được rồi."
Lưu Hà Dương nghe hai người anh một câu tôi một câu trò chuyện với nhau, lặng lẽ đứng qua một bên, vừa xem kịch hay vừa trò chuyện với Nhâm Lộ Lộ.
Cậu ta nhỏ giọng nói: "Đội trưởng không được bình thường lắm!"
Nhâm Lộ Lộ liếc nhìn cậu ta một cái, kinh ngạc nói: "Giờ anh mới phát hiện ra sao? Từ khi nào mà đội trưởng để ý đến một vụ án bình thường như vậy chứ, còn muốn dùng quyền hạn của mình để can thiệp? Không cần nghĩ cũng biết."
Bọn họ là đội hình sự chuyên phụ trách những vụ án hình sự, vụ án này vốn không thuộc phạm vi điều tra.
Nhưng đối với Giang Ban, mọi người trong đội đều đồng ý phục tùng.
Trước đây khoảng thời gian anh mới nhậm chức, có rất nhiều người không phục cho rằng anh là quan nhị đại, kết quả không tới vài ngày tất cả đều khâm phục gọi anh một tiếng đội trưởng, đội trưởng.
Lưu Hà Dương chính là một trong số đó.
"Cũng khó trách." Lưu Hà Dương rung đùi đắc ý: "Thẩm tiểu thư lớn lên xinh đẹp như vậy, dù là người không mê gái nhưng nhìn vẫn có cảm giác, hai người lại xứng đôi như vậy."
Cậu ta không dám nói lớn, chỉ nói nho nhỏ đủ hai người nghe.
Nhâm Lộ Lộ bĩu môi, không thèm phản ứng với lời của cậu ta, đi thẳng tới chỗ Giang Ban và Thẩm Nguyên Gia hỏi: "Có phải sắc lang hay không?"
Thẩm Nguyên Gia lớn lên quá xinh đẹp, vóc người lại chuẩn, chính là đối tượng mà bọn sắc lang nhìn chòng chọc.
Thẩm Nguyên Gia lắc đầu, nghiêm túc nói: "Tôi xác định, hắn muốn giết tôi."
Đây không phải nghĩ mà là khẳng định.
Ban đầu lúc đụng phải hắn ở thang máy, có lẽ người đàn ông kia không chắc chắn cô là người mà hắn sẽ ra tay, cho nên chờ khi cô xuống lầu hắn mới phản ứng được.
Hắn ở trong tiểu khu tìm kiếm hồi lâu, rõ ràng cho thấy hắn có âm mưu.
Thẩm Nguyên Gia không rõ ràng lắm, mình đâu có đắc tội ai, người duy nhất mâu thuẫn với cô chỉ có Lý Tâm Di, nhưng Lý Tâm Di và cô đã một năm không gặp nhau, nếu như muốn hại cô thì đã sớm làm từ lúc còn ở trường.
Người đàn ông này tất nhiên không có quan hệ gì với cô ta.
Nhâm Lộ Lộ không nói thêm nữa.
Giang Ban trầm giọng nói: "Nếu đã xác nhận, phía chúng tôi sẽ điều tra."
Thẩm Nguyên Gia chưa phát giác ra khác thường, cũng không nghĩ tới tại sao báo án ở đồn cảnh sát, cuối cùng vụ án lại đến tay Giang Ban, khéo léo nói: "Cảm ơn."
Giang Ban nhướng nhướng mày: "Đây là nhiệm vụ của chúng tôi."
Cách đó không xa lưu Hà Dương sờ sờ mũi, cậu ta cảm thấy đội trưởng đang thả thính người ta, chẳng lẽ cậu ta cảm giác sai rồi sao?
***
Sau khi trở về nhà, trời đã chạng vạng tối.
Thẩm Nguyên Gia tùy tiện ăn một quả táo, sau đó rửa mặt xong thì ngồi ở trên giường.
Không đợi cô nghỉ ngơi, Lưu Lỵ điện thoại tới: "Thứ tư Tô Anna chụp hình lại em nhớ kỹ nhé."
Thẩm Nguyên Gia vô cùng kinh ngạc: "Không phải đã chụp xong rồi sao?"
Lưu Lỵ bị lời của cô dọa sợ hết hồn, nhìn một chút mới xác định nói: "Không có chụp ảnh, thời gian quay chụp đại ngôn em quên rồi sao?"
Nghe lời nhắc nhở của chị, Thẩm Nguyên Gia lúc này mới nhớ mình và Phan Thần Hòa có chụp ảnh cùng nhau, mà với Lục Viễn Phàm thì chỉ quay quảng cáo, không chụp ảnh.
Nhắc tới Lục Viễn Phàm, cô lại nghĩ đến lúc rời đi, cậu ta có cho mình số điện thoại, quả là hơi kỳ quái.
Coi như là coi trọng cô, cũng không cần làm như vậy.
Thẩm Nguyên Gia suy nghĩ một chút, dò hỏi: "Chị Lỵ, chị biết Lục Viễn Phàm không? Cậu ta là người như thế nào vậy?"
Lưu Lỵ không ngờ cô hỏi chuyện này, hồi tưởng lại một chút, lục lọi trí nhớ của mình xem người mẫu nào tên Lục Viễn Phàm: "Cậu ta à, cậu ta là người mẫu công ty Tây Ngu. Tây Ngu không nhiều người mẫu lắm, cậu ta cũng coi như rất tốt, đứng đầu còn mấy người nữa."
Chị dừng lại một chút: "Về phần bản thân cậu ta, chị chưa nghe nói có chuyện nào liên quan đến nhân phẩm không tốt. Chẳng lẽ cậu ta lại làm gì à?"
Thẩm Nguyên Gia phủ nhận nói: "Không có gì, em chỉ muốn hỏi một chút."
"Nếu có vấn đề gì nhất định phải nói với chị." Lưu Lỵ nói: "Có kịch bản tìm em, nhưng em không muốn diễn xuất, nên chị từ chối rồi."
Thẩm Nguyên Gia tò mò hỏi: "Kịch bản? Vai gì vậy ạ?"
Lưu Lỵ cười cười: "Nữ thứ n, em còn muốn vai thế nào?"
Thẩm Nguyên Gia cười rộ lên, cô chỉ hiếu kỳ thôi mà, có điều cũng dễ hiểu, cô là người mẫu còn chưa nổi tiếng, làm sao có vai cao cấp.
Hiệu quả GRACE mang lại cũng sắp hết rồi.
Sau này còn phải chờ đại ngôn Lan Phù và Tô Anna phát ra, sau đó tháng chín tham dự tuần lễ thời trang New York đó mới là quan trọng nhất.
Chỉ cần phát huy được khả năng ở tuần lễ thời trang, sau này nhất định sẽ có đường ra.
Thẩm Nguyên Gia thở ra một hơi, đời trước lúc chết cô căn bản không nghĩ sẽ được sống lại một lần nữa, coi như là được sống lại cũng không nghĩ sẽ như bây giờ, cô chưa từng nghĩ mình có cuộc sống như ngày hôm nay.
Tất cả đều đã đi vào quỹ đạo.
Thứ tư, Tô Anna thông báo cô đến chụp ảnh.
Lần này ảnh chụp sẽ được làm poster biết đâu còn có thể xuất hiện trên các biển quảng cáo lớn trên các con phố, đầu đường.
Thẩm Nguyên Gia tưởng tượng ra hình ảnh như vậy, thấy rất buồn cười.
Chụp ảnh lần này vẫn do Nguyên Ban Mã phụ trách.
Đạo diễn đều đã quen thuộc cô, đối người mẫu lúc quay chụp không hề mắc lỗi này rất thích, thấy cô đi tới nói: "Quảng cáo lần trước rất hoàn mỹ, lần này chỉ cần như vậy là được rồi."
Thẩm Nguyên Gia cười cười: "Thật không ạ?"
"Lần đầu tiên như vậy là rất tốt rồi." Đạo diễn nói.
Còn về lần chụp trước Phan Thần Hòa thật sự không được tốt lắm, nhưng Tô Anna chọn người mẫu, ông cũng không thể có ý kiến gì, chỉ có thể làm theo.
Ai biết mới chụp xong không bao lâu, Phan Thần Hòa tự mình tìm đường chết, vừa giẫm phân chó, vừa uống rượu lái xem, đồng thời đánh mất đại ngôn.
"Tiểu Lục còn chưa tới, trước tiên cô đến phòng nghỉ ngơi một chút đi."
Thẩm Nguyên Gia gật đầu.
Nhân viên trang điểm còn muốn sắp xếp mấy thứ, nên cô không vào phòng nghỉ, ngồi đờ ra trên ghế ngoài studio, thỉnh thoảng nhìn nhân viên công tác sắp xếp dụng cụ quay phim.
Phía sau truyền đến một đạo âm thanh thanh thúy: "Chị Nguyên Gia."
Cô nghiêng đầu qua, thấy Lục Viễn Phàm đứng phía sau, cười híp mắt nhìn cô.
Thẩm Nguyên Gia lui về phía sau một bước, nhắc nhở: "Cậu nhanh đi hóa trang đi, không lát nữa sẽ bị thúc giục."
Lục Viễn Phàm nhìn cô vài giây, gật đầu, vào phòng nghỉ cách đó không xa.
Thẳng đến khi thân ảnh của cậu ta biến mất sau cánh cửa, Thẩm Nguyên Gia mới dời tầm mắt.
Chỉ cần lục Viễn Phàm nhìn cô, thì cô đã thấy không thích hợp, luôn cảm thấy nơi nào đó có vấn đề, hết lần này tới lần khác đối phương đều trưng ra bộ dáng khéo léo.
17/07/2019. 💕💕💕